Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 103-5
Tính toán của Hoàng hậu (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

"Đại nhân không cần phải lo lắng, xác thực Uông đại nhân có hành động cưỡng bách nô tỳ, chỉ hận là thời gian qua nô tỳ ăn nói, hành động không cẩn thận bị ông ta bắt được cơ hội. Hôm qua, chẳng qua nô tỳ biết thời biết thế, chỉ mong đại nhân có thể giữ lời là được."

Cam Lượng nhìn cung nữ có gương mặt thanh tú, khẽ gật đầu, "Như thế thì tốt hơn." Uông Anh vốn là kẻ háo sắc, hắn ta lợi dụng điểm này kéo ông ta xuống. Cung nữ này đã đến tuổi xuất cung, nhưng do Uông Anh liên tục gạch tên nàng ta, nàng ta không có biện pháp nào bèn nhờ đến hắn. Do đó hai người mới làm cuộc giao dịch, không nghĩ tới cung nữ này cũng là người tính toán thông minh, biết rõ phải giải quyết tốt hậu quả. Người bớt lo như thế thì mọi việc cũng dễ dàng hơn nhiều.

Chờ Cam Lượng đi rồi, cung nữ kia ngẩng đầu nhìn lên đỉnh màn, trên nét mặt yếu đuối hiện ra nét kiên định. Lão già Uông Anh kia không biết xấu hổ, trong nhà có vợ cả, thiếp thất một đống, còn muốn ép nàng ta làm thiếp của lão. Lão đáng tuổi làm cha nàng ta, làm sao nàng ta chịu cam tâm ủy khuất làm thiếp của hắn chứ. May mắn ông trời giúp nàng, để nàng ta gặp gỡ Cam đại nhân, giờ chỉ còn chờ ngày được xuất cung thì tốt rồi. Nàng ta thở dài một hơi rồi mới nhắm mắt lại ngủ. Ở dưới quê, cha mẹ và đệ đệ đều đang mong nàng ta trở về nhà. Nàng ta muốn sống khỏe mạnh để trở về, lần trước mẫu thân viết thư còn nói, tiểu Võ ca ở cạnh nhà vẫn còn đang chờ nàng...

Thời gian qua, Uông Anh khôn khéo xảo trá, rất ít khi bị người khác bắt được nhược điểm. Không nghĩ tới nhất thời say rượu mất khống chế nên mới phạm sai lầm lớn. Giáng chức, về nhà nghỉ ngơi, mặc dù trong lòng ảo não nhưng lúc, này cũng chỉ có thể từ từ chờ thời cơ một lần nữa khôi phục. Cam Lượng làm trợ thủ của Uông Anh năm sáu năm, là người nói chuyện lúc nào cũng cười, thường thường giúp mọi người làm điều tốt, danh tiếng cực kỳ tốt đẹp. Lần này gặp may mắn bỗng chốc lên chức, không biết bao nhiêu người hâm mộ hắn ta. Xét thấy Hoàng thượng có một thói quen nhất quán, thủ trưởng phạm sai lầm bị bắt, trợ thủ sẽ trở nên vinh quang. Do đó trong cung, chức vị phó quan trở nên nóng bỏng lên. Cũng chính vì như thế, mà quan hệ giữa những phó quan cũng trở nên thay đổi cực kỳ tế nhị. Nếu như lúc trước họ liên kết thành một khối thì giờ họ đề phòng lẫn nhau, làm cho mối liên kết chặt chẽ của Nội Đình Phủ trở thành một cục diện khác hẳn.

Người khác chỉ nghĩ hoàng đế làm vậy để giảm bớt việc, mới để các phó chức lên vị chính. Nhưng Tự Cẩm lại biết chuyện tuyệt đối không phải đơn giản như thế. Với tâm cơ của Tiêu Kỳ, chỉ sợ mấy trợ thủ này là những người hắn đã bồi dưỡng rất nhiều năm, đã sớm thần không biết quỷ không hay nằm vùng ở các vị trí đó, làm việc ở những nơi hắn muốn bọn họ vào. Nhưng mấy người này khi nhập chức đều ở những vị trí thấp, không bị ai để mắt tới. Sau đó từng bước từng bước liều mạng lập công lao thành tích mà đi tới, cho nên cũng không ai có chút hoài nghi nào.

Giống như Cam Lượng này, hắn ta làm việc ở Cục tư chính năm sáu năm, đầu tiên chỉ là một tạp dịch, nhưng vì được Uông Anh thưởng thức nên mấy năm qua mới leo lên đến chức phó chưởng quản. Nghe nói sau khi Uông Anh bị bãi quan, Cam Lượng lên thay ông ta còn cố ý tới phủ của ông ta thăm hỏi, hai người còn trò chuyện với nhau rất vui vẻ, nửa đêm mới trở về nhà, cũng trở thành một câu chuyện mọi người ca tụng. Trước đó Tự Cẩm cũng không dám xác nhận Cam Lượng là người của Tiêu Kỳ, hắn ta lên chức trong khi đang tra xét vụ án làm nàng bị thương, nhưng thủ đoạn lại khác hẳn Uông Anh. Uông Anh nhìn thì làm việc mạnh mẽ vang dội, không lưu tình một chút nào, nhưng đều là vẻ ngoài của ông ta. Thực tế hắn ta rất xảo trá, chỉ vì mưu lợi của chính mình. Cam Lượng lại hoàn toàn khác, hắn ta luôn cười rất thân thiện, có vẻ dễ gần nhưng khi làm việc thì mạnh bạo, cương quyết, quả cảm dũng mãnh, không chút nào đắn đo chần chờ. Đối với người đến cầu tình tất cả từ chối ngoài cửa. Đối với các vụ án có kết luận chưa rõ ràng đều tra xét lại không chút nào nương tay.

Cục Tư chính đổi người, vụ án Tự Cẩm bị thương được tra xét lại, trong lúc nhất thời toàn bộ hậu cung lại thần hồn nát thần tính. Hoànghậu gọi Cam Lượng tới không biết nói gì đó, vậy mà Cam Lượng không thỏa hiệp chút nào, thiếu chút nữa bị hoàng hậu đánh. Nhưng kết cục hắn ta vẫn cương quyết ngẩng cao đầu đi ra Phượng Hoàn Cung.

Trong phút chốc, khắp nơi đồn đãi vị Chưởng quản Cục tư chính mới nhậm chức về là người “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”. Thậm chí có người nói đùa, khó trách Uông Anh lại trọng dụng hắn ta như thế, dùng một kẻ ngốc nghếch không biết thời thế làm phụ tá thì chẳng phải càng tỏ rõ sự anh minh thần võ của ông ta sao?

Bởi vì chuyện này mà khiến Hoàng hậu tức điên. Chuyện cập kê của Tự Cẩm cũng coi như lắng xuống, bên Phượng Hoàn Cung cũng không có tin tức truyền đến, Tự Cẩm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Trước đây nàng báo tin cho Tiêu Kỳ cũng là bởi vì không muốn cự tuyệt trước mặt Hoàng hậu việc tổ chức lễ cập kê. Lòng tốt lại còn bị từ chối thì đương nhiên hoàng hậu sẽ tức giận. Để Tiêu Kỳ hỗ trợ vòng quanh, nàng cũng muốn xem hắn sẽ dùng thủ đoạn gì thương lượng với Hoàng hậu. Không nghĩ tới người ta căn bản cũng không chính diện giao phong với Hoàng hậu, chuyển thế bắt lấy Uông Anh, chỉ dùng một Cam Lượng đối phó đã khiến Hoàng hậu tức hộc máu, làm gì còn thời gian lo lắng nàng.

Nhưng, xem hoàng hậu kiêng kị chân tướng như thế, chẳng lẽ nói chuyện mình bị thương có liên quan đến hoàng hậu?

Tự Cẩm không tin, dù sao nàng là một tay Hoàng hậu nâng đỡ lên để đối chọi với Quý phi, bản thân mình luôn biết "Nghe lời " lại "Nhu thuận", từ trước đến nay không "Ngỗ nghịch" hoàng hậu, hoàng hậu sẽ không nghĩ vứt bỏ quân cờ này sớm như vậy. Nhưng rõ ràng Hoànghậu đang che chở người đã động thủ, chắc hẳn người này có giá trị lợi dụng nhất định đối với hoàng hậu, rốt cuộc là người nào đây?

Lý do Hoàng hậu muốn tổ chức lễ cập kê long trọng, e là muốn an ủi bù đắp cho mình chăng?

Đáng tiếc nàng không cần.

Chạng vạng lúc Tiêu Kỳ tới, Tự Cẩm hết sức ân cần bưng trà dâng nước, đấm lưng nắn vai, người ta vì mình giải vây, nàng dù sao cũng phải bày tỏ thành ý, không phải sao?

Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm bận trước bận sau nhịn không được cười lên một tiếng, kéo nàng ngồi xuống, "Đừng vội, nghỉ ngơi một lát đi."

Tự Cẩm ngồi xuống bên cạnh Tiêu Kỳ, nghiêng nghiêng người vào trong ngực hắn, cứ thế dựa vào như vậy, nàng cũng cảm thấy lòng ngọt ngào như được uống mật.

Chao ôi, thật là không cứu nổi nữa.

“Nàng vui như vậy sao?" Tiêu Kỳ ấn nhẹ lông mày Tự Cẩm hỏi, thấy nàng vui vẻ, môi hắn cũng không tự giác mà tươi lên.

"Vui chứ, đương nhiên là vui ạ." Tự Cẩm liền nói, "Hoàng hậu nương nương đối với thiếp tốt, lòng thiếp đều biết và cảm kích. Nhưng thiếp thật sự không muốn quá nổi trội, làm người khác chú ý. Huống chi chỉ là lễ cập kê mà thôi, thiếp chẳng qua chỉ là một Uyển Nghi, sao có thể làm việc phá quy củ, công lao chưa có, khó tránh khỏi mang tiếng. Bị người khác nói sau lưng cũng không thể phản bác, cần gì làm để người ta ghen ghét. Hoàng hậu nương nương muốn giành vinh quang cho thiếp, trong lòng thiếp cực kỳ cảm kích. Nhưng... Thiếp sợ làm không nổi."

Tiêu Kỳ nắm tay Tự Cẩm, vuốt nhẹ mu bàn tay nàng. Nàng nói quá chính xác, hắn cũng không có cách nào phản bác lại. Thật lâu sau, thản nhiên cười, "Cũng chỉ có nàng dám nói vậy trước mặt ta." Dám công khai nói ở trước mặt hắn, sợ bị cung phi khác ám hại, người này lá gan càng lúc càng lớn.

Tự Cẩm mím môi cười một tiếng, "Bởi vì thiếp không muốn lừa dối Hoàng thượng mà."

Tiêu Kỳ ngẩn ra, cúi đầu nhìn Tự Cẩm, chỉ thấy hai mắt nàng cong cong, khóe môi cười tươi, lại nghe nàng nói: "Hoàng thượng rất tốt với thiếp, sao thiếp có thể nói dối lừa gạt người. Thiếp cũng đâu phải người không có tim không có phổi chứ."

"Lại còn dát vàng lên mặt mình nữa." Mặc dù Tiêu Kỳ nói như vậy nhưng nét mặt lại hết sức nhu hòa.

Tự Cẩm ngẩng đầu lên cười nhìn hắn, ranh mãnh nói: "Nếu không cho thiếp dát vàng lên mặt, Hòang thượng muốn phạt thiếp sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương