Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 87-1
Quý phi định thế nào? (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Gió đêm khá lạnh, Tự Cẩm mặc áo choàng kín người màu xanh có thêu hoa sen, bên cạnh là Diện Mi bưng theo hộp cơm, đằng trước xách đèn lồng là Trần Đức An, Vân Thường đi bên cạnh đỡ mình. Đoàn người từ Di Cùng hiên đi trong bóng đêm ra, gió lạnh táp lên hai má lạnh lẽo làm người nào cũng phải kéo áo che kín người lại.

Sùng Minh Điện đèn đuốc sáng rực, từ xa nhìn tới như thể rọi sáng một góc trời.

Từ hậu cung tới Sùng Minh Điện cũng không chỉ có một đường đi. Di Cùng hiên gần hơn những nơi khác, Trường Nhạc Cung cũng không đi con đường này nên Tự Cẩm cứ một mình một đường đi tới, không hề thấy bóng dáng của Quý phi.

Hơn nữa Tự Cẩm cũng cố ý chờ trời tối hẳn mới đi qua. Mặc dù lúc ban đầu nàng cũng dự định chạm mặt Quý phi, tính phân tranh xem ai lợi hại hơn. Nhưng sau đó bình tĩnh lại, nàng cảm thấy mình cần gì phải làm chuyện như thế, nếu thật sự không sánh bằng quý phi thì chẳng phải là tự làm mất thể diện hay sao?

Cho nên sao đó mới quyết định đi trễ hơn, chỉ dâng đồ ăn mà thôi, chắc hẳn Quý phi sẽ không đi trễ vậy. Lúc mình qua tới thì e là nàng ta đã về rồi.

Tự Cẩm không cảm thấy mình đang sợ hãi ai, chỉ cân nhắc lợi hại, thực lực hai bên mà làm thôi.

Nhưng chuyện trên đời này, thường thường lại hay xảy ra những điều ngẫu nhiên bất ngờ không theo dự định của con người.

Lúc Tự Cẩm đi vào lối rẽ thì nhìn thấy một đoàn người đằng trước, mang theo đèn sáng rực. Nàng thầm kêu trong lòng “oan gia ngõ hẹp”. Hóa ra Quý phi cũng chọn giờ này đi, hai người không khéo, ở trước sân rộng rãi của Sùng Minh Điện chạm mặt nhau.

Quý phi ngồi kiệu ấm đi đến, Tự Cẩm thì đi bộ. Quý phi liếc mắt liền thấy ngay Tự Cẩm, nàng ta ngồi trong kiệu ấm cao cao, cúi đầu nhìn Tự Cẩm, khóe miệng nở nụ cười bình thản, tựa như một ngôi sao sáng trên trời vậy, những người xung quanh cúi đầu rùng mình.

"Thần thiếp thỉnh an Quý phi nương nương." Trong lòng Tự Cẩm nghĩ như thế nào thì lúc ấy cũng phải quy củ đi tới hành lễ với Quý phi, nàng cũng không muốn bị quý phi chụp cho tội danh "Không giữ cung quy".

"Hi Uyển Nghi ư?" Âm cuối Quý phi kéo thật dài, giọng nói lạnh lẽo thấu xương cất lên, "Thật khéo nhỉ, không ngờ lại gặp ở chỗ này."

Tự Cẩm nghe giọng nói quan tâm này mà cảm thấy xương cốt toàn thân lạnh run từ đầu đến chân. Nàng tỏ ra bất ngờ, vẫn tươi cười lại thêm chút bối rối trả lời: "Dạ, thần thiếp cũng cảm thấy thật sự là khéo, không nghĩ tới sẽ gặp nương nương ở chỗ này. Nếu sớm biết rằng nương nương sẽ tới thì thần thiếp cũng không dám quấy rầy nương nương."

Lông mi thật dài che kín đôi mắt, trong bóng đêm dù có ánh đèn cung đình chiếu rọi bên cạnh, quý phi ngồi trên cũng nhìn không rõ lắm nét mặt của Hi Uyển Nghi. Có điều nhìn dáng vẻ căng thẳng của nàng, trong lòng vẫn cười khỉnh, nhát gan như chuột thế này mà cũng dám cùng nàng ta tranh ư. Nhưng nếu người cũng đã đến đây thì Quý phi cũng không tiện đuổi người ta trở về. Nếu để Hoàng thượng chứng kiến khó tránh khỏi để lại ấn tượng xấu.

Huống chi, quý phi cũng muốn nhìn xem, Hoàng thượng sẽ lựa chọn như thế nào.

"Miễn lễ, nếu đã đến vậy thì cùng nhau đi." Quý phi quay đầu, cũng không nhìn lại Tự Cẩm, sai kiệu ấm tiếp tục đi về phía trước.

Đoàn người của Tự Cẩm đi theo sau kiệu ấm của quý phi, thậm chí nàng có thể cảm nhận được ánh mắt Hoa cô cô bên cạnh quý phi lạnh lẽo như đao kiếm đang quét trên người nàng.

Đồng Ý từ xa đã nhìn thấy cảnh này. Hắn ta cũng tuyệt đối không thể tưởng tượng được, Quý phi lại cùng với Hi Uyển Nghi đến Sùng Minh Điện. Lập tức kêu một tiểu thái giám đi báo tin cho sư phụ của hắn ta, còn mình vội vàng chạy tới đón chào, "Nô tài thỉnh an Quý phinương nương, thỉnh an Uyển Nghi chủ tử."

Quý phi hạ kiệu ấm xuống. Từ trước tới giờ nàng ta nào thèm để ý bọn nô tài ngự tiền này, chẳng qua là nô tài mà thôi nên lúc ấy cũng chỉ khẽ gật đầu lại hỏi: "Hoàng thượng còn đang bận sao?"

Tự Cẩm cũng không nói gì, chỉ cười nhẹ với Đồng Ý, đi sau quý phimột bước, an lặng yên tĩnh đứng ở đó. Quý phi gia thế hiển hách đương nhiên không coi mấy người thái giám nô tài này ra gì, nhưng thái giám mặc dù nhỏ, một tay vẫn có thể lật trời. Mấy người này không thể có con nối dõi tông đường, cả đời chỉ có thể hầu hạ bên trong cung, lòng dạ hẹp hòi, một bụng mang thù. Nếu như bị bọn họ ghét hận, thỉnh thoảng chọc vài câu ở trước mặt hoàng đế cũng đủ chịu thiệt rồi.

Đương nhiên quý phi không cần sợ, lấy gia thế uy phong của nàng ta thì mấy người kia chưa chắc dám giở trò gì. Nhưng quý phi có thể cả đời kiêu hãnh cao ngạo như thế sao? Đợi đến lúc nàng ta già yếu, nhan sắc phai tàn thì sự báo thù có thể tăng gấp bội.

Hơn nữa, dù sao Tự Cẩm vẫn là thanh niên hiện đại có phẩm đức, trong đầu cũng chưa từng xem thường mấy người hầu này. Ai nguyện ý làm nô tài từ bé chứ? Chẳng qua là sống không nổi mới đi một bước này. Tôn trọng người ta thì người ta sẽ tôn trọng lại mình, cần gì khó xử người khác cũng làm khó chính mình chứ?

Đồng Ý mỉm cười với Hi Uyển Nghi, so với quý phi không coi ai ra gì thật khiến trong lòng hắn ta cũng bất mãn không vui. Nếu là lúc trước, trong lòng hắn ta cũng không dám sinh oán giận. Nhưng chuyện trên đời này cũng không phải là không thể không biết phân biệt. So sánh thái độ của Hi Uyển Nghi và Quý phi lập tức liền có thể cảm giác khác nhau. Hi Uyển Nghi coi bọn hắn như con người, trong mắt Quý phi bọn họ chẳng qua là con kiến hôi nô tài.

Thu hồi suy nghĩ, Đồng Ý cung kính trả lời: "Vâng, Hoàng thượng còn đang phê duyệt tấu chương ở chính điện, nô tài đã sai người đi trước bẩm báo, hay là Quý phi nương nương và Uyển Nghi chủ tử vào thiên điện chờ một chút?"

Quý phi đương nhiên không thích đứng bên ngoài, liền gật đầu đáp ứng. Tự Cẩm mỗi lần tới cũng không chờ bên ngoài, lúc đó cũng không tỏ ra phản đối, đi theo sau lưng Quý phi vào thiên điện. Có điều ở cùng với quý phi bên trong khó tránh khỏi mất tự nhiên, mất ưu thế. Quả là rất tế nhị và bối rối.

Đồng Ý tự mình dẫn đường đưa hai người vào thiên điện, lại vội vàng sai người phía dưới dâng trà lên.

Quý phi ngẩng đầu bước vào, mắt liếc một vòng, chờ Nhạn Nhu cởi ái choàng cho nàng ta rồi mới ngồi trên cái sập lớn. Đã hơn một năm nàng ta không tới chỗ này, trước đây thiên điện là nơi hoàng đế tạm nghỉ ngơi dùng bữa, cực kỳ vắng vẻ lạnh lẽo. Sao hôm nay đi vào lại cảm thấy … trong này … khác quá?

Vân Thường cũng cởi áo choàng cho Tự Cẩm, đương nhiên Tự Cẩm sẽ không ngồi chung với Quý phi trên giường mà nghiêm cẩn ngồi trên ghế con. Nàng ta nhìn thấy Quý phi khẽ nhíu mày quan sát thiên điện này. Ngay lúc ấy nàng ta cũng không phát giác trong này có gì không thích hợp, chỉ cho là Quý phi đã lâu không đến nên mới xem kỹ một hồi.

Đồng Ý mang tiểu thái giám dâng trà lên, Hoa cô cô tự mình nhận lấy, không chạm vào tay Đồng Ý. Đồng Ý sớm đã biết thói quen của mấy người bên cạnh Quý phi, chờ Hoa cô cô nhận ly trà rồi mới bưng một chén còn lại cho Tự Cẩm.

Đã hơn một năm liên tục tiếp xúc nên Đồng Ý quá quen thuộc Tự Cẩm, hắn ta tự tay bưng ly trà qua. Cũng biết thói quen uống trà của Tự Cẩm, nàng thích uống trà xanh Lục An. Quý phi có ở đó nên Đồng Ý đương nhiên sẽ không tùy ý nói chuyện, chỉ nhân dịp Quý phi không để ý, khẽ nháy mắt ra hiệu cho Tự Cẩm, sau đó mặt không biến sắc lui ra ngoài.

Tự Cẩm tiếp nhận được tín hiệu của Đồng Ý, ơ, Tiêu Kỳ tâm trạng không được vui. Còn nhớ lúc nàng rời đi hắn vẫn tốt mà, sao mới qua một buổi trưa mà ai lại chọc giận hắn rồi? Nhận được tin này của Đồng Ý, Tự Cẩm đã cảm thấy số mình kém may mắn, nếu biết sớm đã không cùng Quý phi tranh chấp, tránh rủi ro. Ngày mai nàng còn phải gặp người nhà, nếu lại để xảy ra cái gì tình nhân tranh đấu, chọc cho Tiêu Kỳ nổi giận thì không tốt.

Càng nghĩ, Tự Cẩm cảm thấy, nếu Tiêu Kỳ không đến mà chỉ sai người truyền lời, nàng liền lập tức rút về. Nếu Tiêu Kỳ đến, nàng sẽ yên lặng quan sát mọi việc, dù sao không thể để lửa giận của hắn lan đến mình là được

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương