Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 90-3
Thần giao cách cảm (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

“Vương thượng thư cũng rất nhạy bén với tình hình, người mới nên ra tay sắc bén không thể đỡ, không chỉ Tạ Các lão đụng vào đá tảng, thiếp nghĩ về sau Tào Quốc công, Vệ Quốc công cũng có thể nếm thử cảm giác đó.” Tự Cẩm mím môi cười không ngừng, “Trước kia lúc còn ở khuê phòng, thiếp từng nghe phụ huynh bàn luận cùng mấy đại thế gia. Trong đó cha thiếp từng nói qua, Tạ gia Kim Lăng tuy có ham muốn cá nhân, lén lút tụ tài, dự trữ nuôi dưỡng môn khách nhưng lại có chừng mực, không quá đáng, lại còn có mấy phần trung thành. Kỳ dương Vương gia thì lại khác nữa, từ tổ tiên bắt đầu người nhà ông ta đã đặc biệt có tiếng là "Tiết kiệm". Nghe nói Vương gia tuy có gia thế vinh quang nhưng già trẻ trong nhà đều không xa hoa lãng phí, thường xuyên còn có những hành động thương người già xót người nghèo. Ở Kỳ Dương có tiếng là nhân hậu. Cho nên mặc dù nhà ông ta nổi danh "Tiết kiệm" nhưng người ngoài cũng vẫn kính trọng. Vương thượng thư phụ trách Hộ bộ, ít nhất có thể vì bệ hạ bảo vệ quốc khố nghiêm chặt, không vì những hạng người rắn chuột kia mà phiền lòng.”

Nếu không phải vì như thế thì Tiêu Kỳ cũng không dễ dàng thỏa hiệp, nghe Tự Cẩm nói trúng tâm ý trong lòng bèn nói: “Lúc nàng ở nhà, cha nàng cũng thường bàn luận triều chính trước mặt nàng sao?”

“Cũng không phải là thường xuyên. Nhưng lúc thiếp có mặt cũng không bảo thiếp lui xuống.” Tự Cẩm cười nhẹ, không muốn nói đề tài này: “Nếu trong lòng hoàng thượng cũng có biện pháp, không bằng chúng ta lấy tay nhúng trà, viết biện pháp của mỗi người lên bàn đá này.”

Tiêu Kỳ biết rõ Tự Cẩm cố ý chuyển đề tài khi nãy, cũng không tiện ép bức bách nàng, liền đồng ý: “Cũng được, cũng không biết Ngôn Thanh nàng có thần giao cách cảm với ta không.”

Tự Cẩm mặt ửng hồng lên, liếc mắt một cái, trên mặt đầy vẻ xấu hổ cúi đầu viết chữ.

Tiêu Kỳ nhẹ nhàng cười, cũng cúi đầu nhúng trà, tay trái che, tay phải viết. Viết xong hai người nhìn đối phương, đồng thời dời bàn tay đi, nhìn sang chữ người kia viết.

Tiêu Kỳ viết, thương ngân.

Tự Cẩm viết, lấy thương đổi ngân.

Hai người đều cảm thấy hơi kinh ngạc, khi nãy Tiêu Kỳ nói chẳng qua là nói giỡn mà thôi, ai ngờ đâu hai người lại thật sự đều nghĩ đến một điểm.

Tự Cẩm cũng cảm thấy giật mình. Nàng có thể nghĩ đến biện pháp này là vì trong đầu nàng có rất nhiều kinh nghiệm của tiền bối, cộng với kiến thức mấy ngàn năm lịch sử đúc kết có thể phối hợp tham khảo. Nhưng Tiêu Kỳ lại là người cổ nhân điển hình, hắn có thể nghĩ tới đây đích thực là trí tuệ của chính hắn.

“Quả nhiên người hiểu ta không ai bằng nàng.” Tiêu Kỳ nói lời này quả là có vài cảm xúc phức tạp tràn đầy trái tim. Từ khi hắn sinh ra đến bây giờ, chưa bao giờ từng có một nữ nhân có tâm tư giống hắn như thế. Sách nói đó là thần giao cách cảm, nhưng dù sao cũng là giữa những người đã chung đụng nhiều năm mới có thể có ăn ý. Hắn và Tự Cẩm mặc dù quen biết đã hơn một năm, nhưng hai người cũng chưa được coi là đã hiểu rất rõ về đối phương.

Như vậy nên đột nhiên xuất hiện loại thần giao cách cảm này, xác thực khiến Tiêu Kỳ cảm thấy kinh ngạc.

Cảm giác này, giống như một tia nước nhỏ lướt qua trái tim khô cằn nhiều năm của hắn, cả người đều cảm thấy khoan khoái hẳn lên.

“Chúng ta thật sự là thần giao cách cảm nhỉ...” Tự Cẩm cũng có cảm giác nói không ra lời, trong lòng hơi xúc động, cả người chỉ cảm thấy vừa chua vừa chát vừa thích vừa ngọt ngào.

Tự Cẩm nói một từ “chúng ta” khiến đôi mắt Tiêu Kỳ nheo lại. Đúng vậy, bọn họ bây giờ là “Chúng ta“.

Có thần giao cách cảm, đó cũng là tự nhiên.

Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm càng thêm dịu dàng nhu hòa, trong mắt như có sóng trào ra, chỉ dòng chữ bằng nước trên bàn đá đang từ từ bay hết hỏi: “Nàng viết lấy thương đổi ngân, giải thích thế nào?”

“Thiếp nghĩ, thiên hạ này trừ quốc khố ra thì những ai là người giàu có và đông đúc, có thể xuất ra thật nhiều tiền đây. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thương nhân. Nhưng xưa nay thương nhân vốn thấp hèn, không hề có chút địa vị đáng nói, có tiền không có quyền, bỏ tiền nhiều cũng không có cơ hội tốt làm ăn. Chúng ta có cơ hội làm ăn, bọn họ có bạc. Đây không phải là ngủ gật gặp chiếu manh sao. Tuyệt Hộ Quận kia mấy năm gần đây đất đai hoang phế, không có người ở, do đó không ai qua lại buôn bán gì. Nhưng đến khi ruộng đất khai khẩn, người đến ở đông đúc thì chính là chỗ kiếm tiền rất tốt.”

“Hộ bộ không xuất tiền, triều thần mặc kệ vấn đề của Tuyệt Hộ Quận, trẫm một thân một mình, dựa vào sức một người có thể chuyển khẩu thành công, sau này những chỗ này trở nên giàu có và đông đúc thì sẽ nắm quyền lực trong tay. Đến lúc đó, trẫm sẽ đem những tài sản của Tuyệt Hộ Quận này thành tài sản riêng, không có lệnh của trẫm, bất luận kẻ nào cũng không được đặt chân vào Tuyệt Hộ Quận buôn bán. Người có thể đi vào Tuyệt Hộ Quận buôn bán, cũng chỉ có những người đã hỗ trợ tiền cho trẫm chuyển khẩu.”

“Trải qua năm ba năm, Tuyệt Hộ Quận có thu hoạch, người dân an cư lạc nghiệp, trong nhà có tiền, những người đã từng bỏ ra ngân thương đương nhiên có thể kiếm được không ít tiền. Không cần tới năm ba năm sau, ngay trước mắt thôi những nơi đó cũng cần xây nhà cho người ở, đào giếng lấy nước, còn cần rất nhiều nông cụ, hạt giống, trâu cày, người thì phải ăn cơm, mặc quần áo, chuyện gì cũng có thể làm ăn kiếm tiền.”

“Đúng vậy, muốn nhận cơ hội làm ăn này thì lấy bạc ra đổi.”

Tự Cẩm cười, việc này giống như kiểu độc quyền kinh doanh khu vực của thời hiện đại. Kể từ đó, các thương nhân cảm thấy mình trả giá có hồi báo, lại là chính hoàng đế tự mình bảo đảm, dĩ nhiên là cam tâm tình nguyện móc bạc ra. Nghĩ tới đây, Tự Cẩm liền nhìn Tiêu Kỳ nói: “Nói chuyện làm ăn với thương nhân, chuyện thế này Hoàng thượng cũng không thể tự làm.” Quá thấp kém, còn không bị văn võ bá quan cười chết, “Hoàng thượng đã có chủ ý liền sai cha thiếp bôn ba cho người là được.”

Tiêu Kỳ liền nhìn Tự Cẩm, “Nếu như vậy, danh tiếng của cha nàng sợ là bị ảnh hưởng không ít.” Làm quan và thương nhân có quan hệ lui tới thân thiết, tóm lại không phải là chuyện tốt.

“Người trong thiên hạ nhìn như thế nào cũng không trọng yếu, chỉ cần Hoàng thượng biết rõ cha thiếp trung quân là đủ.”

Vào triều làm quan, ai lại không muốn có "Thanh danh". Tô Hưng Vũ làm như vậy, sau này mang tới sự thịnh vương cho Tuyệt Hộ Quận, liền khó tránh khỏi sẽ bị người chụp mũ “tranh lợi với dân“. Tự Cẩm không phải là không nghĩ tới chuyện này, nhưng nàng cũng tin tưởng hắn có thể bảo vệ được bọn họ.

Nhất thời Tiêu Kỳ bị sự tín nhiệm này đánh thẳng vào trong lòng trĩu nặng.

Có lẽ do ban ngày hai người bàn luận rất hứng thú, lại có sự “thần giao cách cảm” kia nên đến buổi tối Tự Cẩm quả thực biết thế nào là nhiệt tình của “chúng ta“. Trước đây nhận sủng ở Sùng Minh Điện, bởi vì là lần đầu của Tự Cẩm nên Tiêu Kỳ cũng không thoải mái hành động, lúc nào cũng sợ làm nàng bị thương, nếu không phải đêm đó Tự Cẩm nhiệt tình như lửa, ước chừng cuối cùng cũng không thể thành công.

Nhưng mà đêm nay thì khác hẳn, sủng hạnh một tần phi và sủng ái một nữ nhân có “Thần giao cách cảm” với mình, cảm giác đó không lời nào có thể biểu đạt được. Tự Cẩm không biết mình đi đến cùng như thế nào, nhiệt tình của Tiêu Kỳ dường như không bao giờ chấm dứt. Nàng chỉ cảm thấy một đêm này mình lăn qua lộn lại giống như bánh nướng trên chảo lửa, nghĩ thầm có lẽ người này cũng giống như mình ăn cơm vậy, thèm thịt đến phát điên luôn.

Tiếng gió khẽ bên ngoài không thể che hết một phòng xuân tình, Vân Thường nghe tiếng động trong phòng, mặt đỏ tới mang tai trốn ra ngoài cửa.

Chỉ ngóng trông chủ tử bọn họ có thể sớm sinh tiểu chủ tử, như thế mới tính là chân chính ổn định, ông trời phù hộ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương