Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5833 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 245
xúi giục..

❊ ❊ ❊

Lý di nương phát hiện hắn khóc, thông minh không vạch trần cũng không khuyên hắn, khẽ thở dài: Ngài phải dưỡng tốt thân thể mới được, mấy công tử tiểu thư đều trông cậy vào ngài đấy. Đại gia chẳng qua chỉ là tuổi trẻ khí thịnh mà thôi, có đôi lời nói thật hay, phụ tử ra trận như binh sĩ, thời khắc mấu chốt ngài còn phải trấn cho hắn mới được. Đừng tìm hắn tức giận nữa, chỉ có nhi tử giận dỗi với lão từ, nào có lão tử giận dỗi với nhi tử chứ.

Cung Trung Tố nghe nàng nói như vậy, cảm thấy thể diện tốt xấu gì cũng trở lại chút ít, lật người ngồi dậy, nhận lấy bánh ngọt trong tay nàng ăn hai cái, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, liền nói: Bọn họ đều ăn cái gì vậy? Cũng không thể bọn họ thì ăn ngon uống say còn ta thì ăn cái này chứ?

Lý di nương nhịn cười, Tỳ thiếp dọn cho ngài bàn khác.

Đợi đến khi dọn bàn xong, nàng cầm chiếc đũa đứng bên cạnh phục vụ, Cung Trung Tố chỉ chỉ tay xuống, thở dài: Hôm nay ăn tết, nàng cũng ngồi xuống ăn cùng ta đi.

Lý di nương câu nệ nói: Tỳ thiếp không dám.

Cung Trung Tố lắc đầu một cái: Nàng đi theo ta vài chục năm, cũng không còn là nữ tử nữa, nàng...... Chịu uất ức rồi. Ngồi xuống đi.

Thì ra là hắn đều biết. Trong mắt của Lý di nương đột nhiên chứa đầy lệ, thật nhanh tràn ra khóe mắt, mang cái ghế nhỏ nghiêng người ngồi xuống, cũng không có tâm tư gắp thức ăn ăn, chỉ lo chia thức ăn rót rượu cho Cung Trung Tố.

Trong lòng Cung trung Tố chứa đầy chuyện nặng nề, ăn cơm uống rượu một chút chỉ cảm thấy vô vị tẻ nhạt, nghe tiếng cười khoan khoái bên ngoài càng cảm thấy buồn nực, liền để đũa xuống đứng lên nói: Nàng theo ta ra ngoài đi dạo một chút? Lý di nương vội vàng tìm một cái áo choàng mới ra, cười nói: Lão gia, đây là áo choàng da chồn đại nãi nãi làm cho ngài, vừa đúng mặc đi ra ngoài.

Cung Trung Tố hừ một tiếng: Nàng ta cũng không phải là đồ tốt!

Lý di nương không dám trả lời, cúi thấp đầu giúp ông sửa sang lại cổ áo: Muốn đi thăm phu nhân một chút không? Một mình nàng ấy cũng rất quạnh quẽ.

Cung Trung Tố càng tỏ ra mất hứng: Thăm cái gì? Cung gia ta rơi xuống hoàn cảnh này, toàn bộ đều do nàng ta ban tặng! Một độc phụ trí tuệ không phát triển! Ta hận không có năng lực khiến nàng ta chết sớm một chút!

Đi tới phòng ngoài, chỉ thấy Cung Viễn Quý đang quấn Tiết Diệc Thanh chơi đoán số, Cung Nghiên Bích đang nhỏ giọng nói chuyện cùng Cung Viễn Khoa, Cung Tịnh Kỳ là vẻ mặt đau thương lôi kéo Minh Phỉ nhỏ giọng nói gì đó, Cung Viễn Trật mặt mũi tràn đầy hưng phấn nghe Cung Viễn Hòa nói chuyện, vô cùng náo nhiệt, quả nhiên cảnh tượng từng có quan hệ. Mặt Cung Trung Tố trầm xuống, dùng sức hừ một tiếng, bước nhanh đi ra bên ngoài.

Nghe được tiếng hừ của ông, Cung Viễn Khoa ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn lướt qua, bên môi lộ ra một nụ cười châm chọc, quay đầu về khẽ nói với Cung Nghiên Bích: Nhị tỷ tỷ, tỷ chờ đấy, ta nhất định sẽ báo thù cho di nương.

Cung Nghiên Bích lấy làm kinh hãi: Đệ đừng làm loạn.

Cung Viễn Khoa cười nhạt, đưa ánh mắt hướng tới Cung Viễn Hòa, nói: Đại ca, vẽ tranh để bớt lạnh chứ?

Đề nghị của hắn lập tức lấy được đồng ý một lòng muốn đền bù quan hệ của Cung Viễn Trật, Cung Viễn Trật vui mừng khôn xiết: Được được, chúng ta mỗi người vẽ một bức, xem ai vẽ đẹp nhất. Không đợi mọi người đồng ý, hắn đã sai người đi vào lấy hai phần bút nghiên giấy mực, nháy mắt nói: Đại ca đại tẩu tới trước?

Minh Phỉ cười nói: Tài môn gia chỉ cần một bức là đủ, để cho ca ca đệ vẽ đi. Lại đẩy Tiết Diệc Thanh lên, Muội là khách cũng vẽ một bức.

Cung Viễn Hòa cũng không từ chối, cầm bút vẽ ra một cành Tố Mai, một cành có tam mươi đóa, cầm lên thổi khô giao cho Kim Trâm, sau đó nhường vị trí lại cho mọi người. Tiết Diệc Thanh vẽ đến vẽ đi, lúc đếm cánh hoa cũng hồ đồ, liền đếm mấy lần mới tính rõ ràng.

Cung Viễn Trật ân cần mời Cung Nghiên Bích và Cung Tịnh Kỳ cùng vẽ, Cung Nghiên Bích chán ghét nhíu nhíu mày, Cung Viễn Trật nháy mắt mấy cái với nàng, nàng mới bất đắt dĩ đứng cùng một chỗ với Cung Tịnh Kỳ, hai người không nhìn nhau, đều cầm bút vẽ, dùng hết sức, tranh xem ai vẽ vừa nhanh lại vừa đẹp.

Thừa dịp mọi người đều nhìn hai người vẽ tranh, Cung Viễn Khoa mò tới bên cạnh Cung Viễn Hòa, nhỏ giọng nói, Đại ca, huynh sớm nên như thế.

Cung Viễn Hòa quét mắt nhìn hắn một cái, cười nhạt: Như thế nào?

Cung Viễn Khoa phẫn hận bất bình nói: Hiện tại đệ coi như là nhìn thấu, càng nhượng bộ bọn họ càng được voi đòi tiên, cứng rắn muốn bức người khác chết mới hài lòng. Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Cung Viễn Hòa, hắn tiến tới áp sát vào tài Cung Viễn Hòa nhỏ giọng nói: Đại ca, chẳng lẽ huynh không muốn biết lúc trước đại bá mẫu đã chết như thế nào sao?

Hắn vừa dứt lời, chỉ thấy Cung Viễn Hòa chợt quay đầu lại, sắc bén nhìn hắn, trong mắt chứa đầy lạnh lẽo thấu xương, hắn không khỏi lui lại, ngay sau đó cắn răng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Cung Viễn Hòa, Cách giổ tổ còn có một thời gian ngắn, không biết đại ca có thời gian cùng tiểu đệ ra ngoài chạy một vòng?

Mặc kệ chuyện năm đó là Thiệu thị chủ mưu, Chu di nương đồng lõa, hay là Chu di nương bày mưu tính kế, đều tận tâm tận lực giúp đỡ Thiệu thị đạt tới mục đích cuối cùng, hôm nay đều chỉ do một mình Thiệu thị làm, mà bởi vì biết được chuyện bẩn thỉu bà ta làm nên mới bị giết người diệt khẩu. Chỉ cần Cung Viễn Hòa chịu ra ngoài cùng hắn, hắn sẽ nói hết đầu đuôi gốc rễ chuyện này cho Cung Viễn Hòa nghe, cũng không phải Cung Viễn Hòa không biết Thiệu thị và con gái bà ta hận đến ngất, nhưng hắn vẫn bình chân như vại.

Lạnh lẽo trong mắt Cung Viễn Hòa từ từ tiêu tán, thay vào đó là một loại ý vị chán ghét không rõ, từ từ mà nói: Không cần. Chuyện lúc trước chắn hẳn Tam đệ cũng không rõ hơn ta là mấy. Nếu Tam đệ có tâm thì không ngại nói cho lão gia nghe, chắc hẳn ông ấy sẽ chủ trì công đạo.

Cung Viễn Khoa không cam lòng nháy mắt mấy cái: Chẳng lẽ huynh không muốn báo thù cho đại bá mẫu? Độc phụ kia chết một vạn lần cũng không đủ tiếc! Nếu Cung trung Tố chịu chủ trì công đạo, chịu nghe hắn nói, hắn cần gì phải ở chỗ này lôi kéo Cung Viễn Hòa chứ!

Nếu như Cung Nhị phu nhân chết một vạn lần không có gì đáng tiếc thì Chu di nương ít nhất cũng nên chết năm ngàn lần mới đúng.

Cung Viễn Hòa cười như không cười nhìn Cung Viễn Khoa: Đây chính là đích mẫu của ngươi, nếu để lão gia nghe thấy lời này của đệ chắc chắn sẽ bị đánh bị mắng, đệ quên lần trước rồi hả? Nếu như vì tiền đồ của nhị đệ và Tứ đệ, lão gia nể mặt bọn họ sẽ thả bà ta ra, tính tình của bà ta đệ cũng biết...... Hắn dừng một chút, ý vị sâu xa nhỏ giọng nói, Cho nên, Tam đệ, ca ca khuyên đệ một câu, dù có thế nào thì người cũng đã không còn nữa, đệ bớt đau buồn đi, suy cho cùng tiền đồ quan trọng hơn, cũng đừng nghĩ những thứ này có hay không đều được nữa, nhịn tức giận nhất thời, miễn trăm ngày chi lo.

Điều này cũng có nghĩa là chuyện của Thiệu thị hắn quyết định sẽ không nhúng tay? Cung Viễn Khoa nghi ngờ nhìn Cung Viễn Hòa, Cung Viễn Hòa đã đi qua cười lớn vỗ vỗ vãi Cung Viễn Trật, tán dương: Vẽ không tệ!

Cung Viễn Trật có chút xấu hổ nói: Kỹ thuật vẽ của đệ vẫn chưa được, không vẽ đẹp như đại ca”. Huynh đệ hai bàn tay đắp tay, thấy thế nào cũng đều rất thân mật. Cung Viễn Quý cũng tiến tới, Ta xem một chút, ta xem một chút....

Lấy lòng lôi kéo tay Cung Viễn Hòa, Đại ca, ca dạy cho đệ đi...” Cung Viễn Hòa liếc Cung Viễn Khoa một cái, khẽ mỉm cười: Có gì không thể? Sai người chuẩn bị giấy bút, tay cầm tay dạy Cung Viễn Quý vẽ. Minh Phỉ ở bên cạnh nhìn, vẻ mặt đều là cười ngọt ngào, thỉnh thoảng cùng Cung Tịnh Kỳ, Tiết Diệc Thanh phê bình mấy câu. Cung Nghiên Bích lẻ loi ngồi ở một bên, giống như là cô lập.

Đợi Cung Viễn Quý vẽ xong, Cung Tịnh Kỳ đột nhiên nói: Đưa bức Tiêu Hàn đồ của Tứ đệ vẽ đến An Nhàn đường treo chứ? Cung Viễn Khoa cẩn thận từng li từng tí nhìn Cung Viễn Hòa một cái, thấy trên mặt Cung Viễn Hòa không có vẻ mất hứng nào, liền gọi người tới dặn dò: Đưa bức Tiêu Hàn đồ này qua cho phu nhân, nói là tứ công tử tự tay vẽ.

Cung Viễn Quý hả hê kéo người đưa tranh nói: Ngươi hãy nói với phu nhân, để bà ấy thưởng cho ta. Cung Nghiên Bích nhất thời nghĩ đến bản thân bị Cung Nhị phu nhân mạnh mẽ cướp đi hai trăm lượng bạc, hận không thể xé Cung Nhị phu nhân ra ăn mới giải hận.

Ánh mắt Cung Viễn Khoa trầm trầm yên lặng ở bên cạnh nhìn, thầm nghĩ, đúng rồi, hôm nay Cung Viễn Hòa hắn có tiền có vị, có kiều thê tướng mạo đẹp làm người khác hài lòng, Nhạc gia lại thế tráng, tương lai bừng sáng, dĩ nhiên không dám vì chuyện mười mấy năm trước mà bất chấp nguy hiểm. Mới vừa rồi trở mặt với Cung Trung Tố, nói những lời đó chẳng qua cũng chỉ là vì bảo vệ lợi ích cá nhân của hắn mà thôi, sao có thể thật sự không vâng lời mà bất hiều? Nếu thật sự theo như lời hắn nói thì Cung Viễn Trật, Cung Viễn Quý tương lai có tiền đồ, hắn còn phải cùng hai người liên thủ, giúp đỡ lẫn nhau.

Cung Viễn Khoa nghĩ đến chỗ này, đột nhiên rùng mình, nếu Cung Viễn Trật tương lai có tiền đồ, hoặc là Cung Trung Tố đột nhiên đã xảy ra chuyện gì, cái nhà này sẽ do Cung Viễn Trật và Cung Viễn Quý làm chủ, độc phụ kia nhất định sẽ được thả ra, bà ta vẫn làm Nhị phu nhân, cao cao tại thượng, được ung ứng cẩm y ngọc thực! Mà thân mẫu của hắn, nói không chừng ngay cả Cung gia cũng không thể ở lại!

Nghĩ đến cảnh tượng thê thảm lúc chết và uất ức sau khi chết ngay cả hậu sự cũng che che giấu giấu của của Chu di nương, cùng với dáng vẻ tiểu nhân đắc chí, khinh miệt nhìn hắn và Cung Nghiên Bích của Thiệu thị, lại nghĩ đến về sau bà ta được thả ra, vẫn có thể vênh váo tự đắc tùy ý chà đạp hắn và đứa bé của hắn...... Trên cổ Cung Viễn Khoa nổi đầy gân xanh, huyệt Thái Dương đập thình thịch. Không thể, bất kể như thế nào, hắn tuyệt đối không thể để ác phụ này Tiêu Dao! Hắn muốn ác phụ này nợ máu phải trả bằng máu, một mạng đổi một mạng!

Tiết Diệc Thanh đang tựa vào đầu vài Minh Phỉ cùng nàng nói nhỏ, trong lúc lơ đãng thấy nét mặt dữ tợn của Cung Viễn Khoa, bị sợ đến dùng sức nhéo Minh Phỉ một cái, ý bảo nàng xem: Lúc bi lúc hỉ, cắn răng nghiến lợi, thật là dọa người.

Minh Phỉ liếc Cung Viễn Khoa một cái, nhỏ giọng cười nói: Tị là giờ hợi rồi, muội có mệt hay không? Ta sai người đưa muội trở về trước nhé?

Tiết Diệc Thanh quả thật cũng cảm thấy mệt mỏi, liền đứng dậy từ biệt đám người Cung Nghiên Bích, Cung Tịnh Kỳ đi về nghỉ ngơi trước.

Khoảng cách đến giờ tý vẫn còn một canh giờ nữa, Cung Viễn Quý liền đề nghị chơi bài bạc, bị Cung Viễn Trật vỗ lên đầu hắn một cái, mắng: Tính xấu không đổi! Còn nhắc đến chơi bài bạc nữa, ta nói phụ thân cắt đứt chân của đệ. Cung Viễn Quý nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: Nhàm chán! Ngay sau đó úp mặt trên mặt bàn ngẩn người, rất nhanh đã ra ngủ gật, ngủ đến nước miếng chảy dài.

Đám người còn lại nói nhảm đã sớm nói sạch sẽ, mắt to trừng mắt nhỏ, chịu đựng một ngáp tiếp một ngáp, chỉ chờ giờ tí nhanh đến.

Khó khăn lắm Lý di nương mới đi vào cười nói: Canh giờ sắp tới, lão gia đã qua trước, để cho ta tới mời đại gia, đại nãi nãi, công tử, các tiểu thư qua đó đấy.

Mọi người ngáp dài đứng dậy, mới ra cửa, liền bị một trận gió lạnh thổi đến rung động, Cung Viễn Hòa yên lặng kéo Minh Phỉ qua, dùng thân thể chắn gió giúp nàng. Minh Phỉ âm thầm nắm chặt tay của hắn, thản nhiên cười với hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng