Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 258
kế nữ..

❊ ❊ ❊

Bị Thôi Cát Cát một lời nói trúng chân tướng sự thật, trong lòng Viên Mai Nhi thầm hận, lại không chịu thừa nhận ở trước mặt Minh Phỉ, liền cố cười nói: Ta chỉ sợ biểu di (*) ngươi không quen, đi lầm lối...... Nếu biết ngươi đã đi đón nàng từ trước, ta liền không tới. Ánh mắt của nàng lướt một cái trên cánh tay lôi kéo Minh Phỉ của Thôi Cát Cát, nụ cười càng trở nên cứng ngắc.

(*) Biểu di: Dì họ bên ngoại.

Trên mặt Thôi Cát Cát càng cười đến rực rỡ: Từ trước đến giờ phu nhân làm việc rất chu đáo. Sau đó thân mật thắm thiết ôm chặt cánh tay Minh Phỉ đi vào trong, không ngừng ồn ào nói này nói nọ, một bộ ngây thơ khờ dại, làm cho Viên Mai Nhi bị gạt sang một bên.

Viên Mai Nhi đang phẫn hận nhìn chằm chằm bóng lưng Minh Phỉ, Thôi Cát Cát lại đột nhiên quay đầu lại cười nhìn nàng: Phu nhân, ngài không thoải mái sao? Ta cảm thấy sắc mặt ngài thật không tốt.

Mí mắt Viên Mai Nhi co quắp một cái, khóe miệng từng chút từng chút cười lên: Nào có? Đại tiểu thư nhìn lầm rồi.

Thôi Cát Cát gật đầu một cái, quan tâm nói: Phu nhân, nếu ngài có chỗ nào không thoải mái, thì phải mời đại phu tới trị sớm mới được, bị bệnh mà lại giấu không chữa cũng không tốt. Kéo dài càng lâu, thì càng khó trị. Nào có ai ngay một buổi sáng tinh mơ liền nguyền rủa người khác bị bệnh? Viên Mai Nhi quả thật phẫn hận, mất hứng nói: Ta không có bệnh!

Thôi Cát Cát mỉm cười: Vậy thì tốt.

Minh Phỉ thấy hai kế kế mẫu nữ này cãi vã, càng đấu càng vui mừng, đám người Chương ma ma cũng làm như không thấy, nàng liền phỏng đoán quan hệ của hai người bình thường chỉ sợ cũng không khá hơn chút nào. Hôm nay Thôi Cát Cát ưu đãi mình như vậy, hơn phân nửa cũng là vì cố ý làm Viên Mai Nhi giận dỗi. Ban đầu Viên Mai Nhi thành thân cùng Thôi Mẫn thì Thôi Cát Cát còn từng hỏi mình rằng làm thế nào để làm kế mẫu vui lòng, hôm nay nhìn dáng vẻ này, lại là lôi kẻ bất tài là nàng đây tới chắn tên, cũng không biết rốt cục là Viên Mai Nhi đã làm ra chuyện gì chọc cho nàng ta điên lên.

Đoàn người theo đuổi tâm tư của mình, trước sau tiến vào viện, một nha hoàn xinh đẹp ăn mặc lòe loẹt đứng ở hành lang, thấy mọi người tới đây, vén rèm để mọi người đi vào bên trong, cười nói: Lão thái thái, khách nhân tới rồi.

Mau mời vào. Thôi lão phu nhân đang ngồi trên giường La Hán trêu chọc thứ trưởng tử (con trai trưởng của chi thứ) của Thôi Mẫn, nghe vậy cười ha hả đưa đứa bé trong ngực cho nhũ mẫu đứng ở một bên, đứng dậy đi tới phía trước mấy bước nghênh đón, đỡ Minh Phỉ hành lễ chào hỏi nàng dậy, thân thiết cười nói: Lần trước ngươi tới, trong nhà nhiều người nhiều việc, không có cơ hội tiếp đón ngươi, mong rằng ngươi không trách móc. Lại lôi kéo Minh Phỉ, để Minh Phỉ ngồi ở bên người nàng. Chỉ là quen biết hời hợt mà thôi, Minh Phỉ tự nhiên sẽ không bởi vì người ta khách khí tỏ ra thân thiết, thì nàng thật sự cho là mình rất thân thiết với người ta, vì vậy kiên quyết từ chối.

Thôi lão phu nhân cũng không miễn cưỡng, tùy cho Minh Phỉ ngồi xuống ghế, cười chỉ vào Thôi Cát Cát nũng nịu tiến vào trong ngực nàng nói với Minh Phỉ: Ngươi xem, tiểu nha đầu này, suốt ngày cũng chỉ biết ở trong lòng ta làm nũng, một chút cũng không hiểu chuyện, cũng không sợ mất thể diện. Tạm thời chưa mang thêm phiền toái cho ngươi chứ? Thôi Cát Cát giơ tay đưa chuỗi hạt cho Thôi lão phu nhân, khiêu khích mà nhìn Viên Mai Nhi một cái, nói: Biểu di cũng không phải là người ngoài, luôn luôn đối đãi rất tốt với ta. Không giống vài người, khinh ta còn nhỏ, cho là ta không biết, trong miệng nói thương ta yêu thích ta, trên thực tế là có mưu đồ khác, không có ý tốt. Viên Mai Nhi sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời của nàng? Hận đến móng tay cũng suýt nữa cắt đứt.

Lại nói bậy! Thôi lão phu nhân nửa là từ ái nửa là nghiêm nghị sờ sờ tóc Thôi Cát Cát, áy náy nhìn Minh Phỉ cười nói: Đứa bé không hiểu chuyện, nghĩ đến đâu nói đến đó. Dien%dan^^l3quyd0n

Minh Phỉ sao có thể tiếp tục đề tài này với nàng, mơ hồ ứng đối mấy câu, cho người đưa quà tặng lên, tặng Thôi lão phu nhân một chiếc áo bào đỏ thẫm, tặng Viên Mai Nhi một chiếc khăn tay thêu tinh xảo, còn cho Thôi Cát Cát một hộp mực cổ, thứ trưởng tử Vinh Ca Nhi của Thôi Mẫn là một món đồ chơi hình thỏ bằng dương chi bạch ngọc. Mấy món đồ này, tinh xảo lại không khoa trương, Thôi lão phu nhân liên tục nói Minh Phỉ quá lãng phí, nhưng không có nhún nhường, thật vui vẻ cho người nhận lấy, bảo Thôi Cát Cát hành lễ đa tạ Minh Phỉ. Minh Phỉ quan sát vẻ mặt nàng, biết mấy loại đồ vật Tiếu thị chọn này hợp tâm ý của nàng, không khỏi âm thầm thở phào một hơi. Thôi lão phu nhân sau khi hỏi han Minh Phỉ một lần nữa, liền giương mắt nhìn Viên Mai Nhi mặt đen thui đứng ở một bên, nói: Cung đại phu nhân không phải người ngoài, ngươi cũng ngồi đi.”

Lúc này Viên Mai Nhi mới ngồi xuống, đanh mặt hạ mí mắt không nói.

Thôi lão phu nhân không hài lòng liếc nàng một cái, nói: Ta nghe nói ngày trước hai ngươi là tỷ muội tốt, sao cố nhân (bạn cũ) đến rồi, ngươi lại làm buồn bực không mở miệng?

Viên Mai Nhi bất đắc dĩ, chỉ đành phải miễn cưỡng lên tinh thần, không tiếng động mà tìm lời hàn huyên với Minh Phỉ, Thôi Cát Cát ở một bên thấy buồn cười, nói: Tổ mẫu, người xem có phải sắc mặt phu nhân rất đẹp mắt hay không? Người cũng không có tinh thần gì. Ta nói mời một đại phu đến xem, nàng cố tình không chịu.

Thôi lão phu nhân nghiêm túc nhìn chòng chọc Viên Mai Nhi mấycái, chậm rãi nói: Đúng là có chút khó coi. Tức phụ, nếu ngươi không thoải mái, liền không cần cố ở lại đây, đi xuống nghỉ ngơi đi, ta sẽ cho người đi cho mời đại phu tới khám cho ngươi. Cung đại phu nhân không phải người ngoài, chắc hẳn sẽ không so đo việc ngươi thất lễ. Minh Phỉ khoát tay lia lịa: Không sao, không sau. Nếu biểu tẩu không thoải mái thì vẫn nên tranh thủ thời gian đi nghỉ ngơi trước, nếu không thì không phải là tội của ta sao?

Viên Mai Nhi hoảng hốt đứng lên, khoa trương cười nói: Mẫu thân, nhi tức chẳng qua là cảm thấy hơi nóng, cái khác đều rất tốt, không cần kinh động đại phu. Cung đại phu nhân khó lắm mới tới nhà chúng ta một chuyến, dù thế nào ta cũng phải chiêu đãi nàng thật tốt.

Giờ đang là thời tiết đầu xuân, sao có thể nóng? Thôi lão phu nhân biết trong lòng nàng không vui, nhưng chỉ cần nàng miễn cưỡng chống đỡ, cũng liền không chọc phá, chỉ cười nói: A, sao không nói sớm? Hoàng Bằng, nhanh đi mở cửa sổ ra để hít thở không khí.

Vâng. Nha hoàn tướng mạo đẹp ăn mặc loè loẹt kia giòn giã đáp, mở hai cửa sổ lớn ở sau lưng Viên Mai Nhi ra, cười hỏi Viên Mai Nhi: Phu nhân, ngài cảm thấy như thế nào?

Viên Mai Nhi cười khan nói: Tốt hơn nhiều.

Lúc này thứ trưởng tử Vinh Ca Nhi của Thôi Mẫn đột nhiên khóc rống, Thôi Cát Cát cười híp mắt nhận lấy hắn từ trong ngực nhũ mẫu, nhè nhẹ vỗ lưng an ủi: Đại đệ đừng khóc, tỷ tỷ thương đệ. Đứa bé kia cũng theo lời dỗ của nàng, sau khi rầm rì mấy tiếng liền ngừng khóc.

Đứa nhỏ này, nghe lời dỗ dành của tỷ tỷ hắn như vậy. Thôi lão phu nhân hài lòng nhìn hai tỷ đệ này, thở dài nói với Minh Phỉ: Giờ ta cũng đã lớn tuổi, không biết ngày nào sẽ nhắm mắt, mà dưới gối đứa con bất hiếu kia cũng chỉ có hai đứa bé này, khiến ta ngày đêm lo lắng. Có thể nhìn thấy tỷ đệ bọn họ hòa thuận, lòng ta rất yên tâm. Minh Phỉ cười nói: Lão thái thái vẫn đang ở độ tuổi khỏe mạnh, không cần lo lắng, thêm vài năm nữa, tất nhiên con cháu đầy nhà. Di%enda~nle^^quy*do/n

Thôi lão phu nhân cười ha ha nói: Nhờ lời lành của ngươi.

Thôi Cát Cát sẳng giọng: Tổ mẫu, ngài nói cái gì mà chết sống chứ, tôn nữ (cháu gái) nghe cũng không thuận. Ta cùng đại đệ vẫn chờ tương lai hiếu kính lão nhân gia ngài kìa, ngài chỉ cần chờ hưởng phúc thôi. Cúi đầu trêu chọc đứa bé kia: Đại đệ, có phải không, đệ có phải muốn học cho giỏi, sau khi lớn lên làm rạng danh tổ tông, hiếu kính tổ mẫu hay không?

Vinh Ca Nhi đã được bảy, tám tháng, dáng dấp mềm mại xinh đẹp, một đôi mắt có vẻ vô cùng linh động, cũng có thể trao đổi một vài thứ đơn giản, thấy Thôi Cát Cát trêu chọc hắn, liền kêu A, a, đưa tay đi chạm vào mặt của Thôi Cát Cát.

Thôi Cát Cát cười hì hì đưa hắn tới trước mặt Thôi lão phu nhân: Tổ mẫu, người xem, hắn đáp đấy. Đại công tử của chúng ta nha, thông minh hiểu chuyện nhất.

Đứa nhỏ này là vật nhỏ khiến người ta vui vẻ nhất! Thôi lão phu nhân cười ha hả, cùng kéo hai tỷ đệ vào trong ngực.

Sắc mặt Viên Mai Nhi mới dễ nhìn hơn chút lại trở nên khó coi. Cắn răng nghiến lợi nghĩ, cái gì, còn đại đệ? Đại công tử? Chỉ là một tiện chủng do tiện nhân sinh ra mà thôi, cũng đáng giá làm bảo bối của cả cái nhà này? Vào gia phả thì như thế nào? Đứa bé nàng sinh mới là trưởng tử chân chính, ai cũng không thể sánh bằng. Nghĩ đến đây, nàng lại thẳng sống lưng.

Thôi Cát Cát khinh miệt nhìn nàng, đề nghị: Tổ mẫu, hôm nay thời tiết tốt, không bằng chúng ta đi một vòng quanh viện, ngắm hoa một chút, ngài thư giãn gân cốt, để đại đệ phơi nắng. Lại gọi mấy vị di nương tới, nếu đi mỏi, liền cùng nhau chơi bài. D5Đ%L_Q=Đ

Thôi lão phu nhân gật đầu đồng ý: Ý kiến hay, người già như ta không thích động, lại quên rằng người trẻ tuổi các ngươi không thích vùi ở trong phòng. Lập tức liền bảo Viên Mai Nhi: Ngươi đi xuống an bài, để di nương các viện đều tới đây, hôm nay có khách, bảo các nàng ăn mặc chỉnh tề một chút, không cho phép bêu xấu.

Vâng. Viên Mai Nhi đứng dậy hành lễ thối lui, Minh Phỉ ở bên cạnh thấy hàm răng nàng gắt gao cắn chặt, miệng đang khẽ run.

Phải nói Thôi Mẫn có rất nhiều tiểu thiếp, trừ than mẫu của Vinh Ca Nhi ra còn có bốn người, mỗi người đều là mỹ nhân tài liệu, hoàn phì yến gầy, mỗi người mỗi vẻ. Một hàng người ăn diện xinh đẹp hành lễ với Thôi lão phu nhân, oanh thanh yến ngữ (*), rất là đẹp mắt. Viên Mai Nhi ở một bên, thân hình dung mạo khó khăn lắm cũng chỉ có thể coi là tạm được mà thôi.

Thôi Cát Cát níu lấy cánh tay Minh Phỉ thật chặt, cười dặn dò mấy vị di nương, muốn họ chiêu đãi khách thật tốt, hoàn toàn coi Viên Mai Nhi không tồn tại. Mấy cái di nương ở trước mặt nàng cũng cực kì thuận theo, cùng nhau đáp được.

Đoàn người ngắm hoa lại xem cá chép xong, Thôi lão phu nhân có chút mệt mỏi, liền chỉ vào một đình nghỉ mát trước mặt: Chúng ta liền tới nơi đó nghỉ ngơi chơi bài một chút được không?

Viên Mai Nhi vội vàng cho người tới trải khăn trải bàn, lấy bài, lại dâng nước trà bánh ngọt lên, mời Thôi lão phu nhân cùng Minh Phỉ ngồi xuống. D~đ^l_q+đ

Thôi lão phu nhân cười hỏi Minh Phỉ: Hoa đào Thủy thành phủ đã nở chưa?

Minh Phỉ cười nói: Vẫn chưa, Minh phủ nóng hơn Thủy thành phủ một chút, hoa lá, trái cây đều có sớm hơn một chút......

Lúc nào đó ta cũng muốn tới nhà biểu di chơi. Thôi Cát Cát true chọc Vinh Ca Nhi được vú nuôi bế, mấy di nương có lòng lấy lòng lão thái thái, vây ở một bên không ngừng tán dương Vinh Ca Nhi thông minh đáng yêu thế nào, chỉ có than mẫu Vinh Ca Nhi cùng Viên Mai Nhi đứng ở một bên không nói lời nào. Thân mẫu của hắn là khiêm tốn, Viên Mai Nhi là tức giận ghen ghét.

Thôi Cát Cát đột nhiên đưa đứa bé đưa cho Viên Mai Nhi: Phu nhân, ngài ôm Vinh Ca Nhi đi? Hắn đang muốn ngài ôm đấy.

Ta...... Viên Mai Nhi giật nảy một cái, đang muốn cự tuyệt, lại đối điện với ánh mắt nghiêm nghị của Thôi lão phu nhân, chỉ đành phải cứng rắn nhận lấy, tư thế cũng rất ra dáng.

Thôi Cát cát cười nói: Phu nhân ôm thật tốt, xem xem, Vinh Ca Nhi cũng rất thoải mái nha, lại cười.” Đang nói, Viên Mai Nhi đột nhiên hét lên một tiếng, không ngừng nhét lung tung đứa bé trong ngực cho người bên cạnh, Vinh Ca Nhi bị kinh sợ, gào khóc lên.

Người đang làm cái gì! Mặt của Thôi lão phu nhân lập tức trầm xuống.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng