Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 257
phu nhân..

❊ ❊ ❊

Đương nhiên Viên Mai Nhi sẽ không cho lời này của Thôi Mẫn là thật sự vui vẻ, nàng ta níu lấy ống tay áo chần chừ chốc lát, trong mắt tràn lên nước mắt, ủy khuất nói: Lão gia, thiếp có thiện ý đến thăm nàng ta, nhưng nàng ta lại ức hiếp thiếp như vậy, ngay trước mặt nhiều người mà ăn nói bừa bãi, bịa đặt lung tung thế kia, thiếp chỉ là tức quá, lúc này mới......

Thôi Mẫn cũng không thèm nhìn tới nàng ta, nhẹ nhàng khoát tay, ý bảo nàng ta im miệng, nhàn nhạt nói: Thu dọn một chút, lập tức về nhà, ta ở dưới lầu chờ nàng. Không đợi nàng ta phản ứng, hắn đã đi thẳng ra ngoài rồi. Trước sau như một, thái độ của hắn giống như sau khi nàng ta cùng hắn từ Thủy Thành Phủ trở lại Phủ Minh, nàng cùng Thôi Cát Nhi, Thôi lão phu nhân, các cơ thiếp của hắn xảy ra xung đột, hắn cũng không nghe nàng ta giải thích, cũng không mắng nàng ta, ngay cả lời thừa thải cũng không có, mà là bình tĩnh lạnh nhạt phân phó nàng ta kế tiếp nên làm cái gì, sau đó bỏ đi. Chỉ là lần này, ngoài điều đó hắn lại có thêm một câu nhàn nhạt châm chọc.

Nàng ta cũng đã từng thử không nghe theo lời của hắn, làm theo ý mình. Nhưng rất nhanh nàng ta liền hối hận, nếu nàng ta không làm theo lời, hắn liền mười ngày nửa tháng chẳng quan tâm nàng ta, cho dù là nàng ta Vô tình gặp được hắn, tiến lên thiên kiều bá mị, nịnh nọt lấy lòng, nhận sai cầu xin tha thứ, hắn cũng vẫn là thái độ đó, khóe môi ngầm chứa ý cười, cứ như vậy nhàn nhạt nhìn nàng ta, cho đến khi thấy nàng ta xương cốt rã rời, một chữ cũng nói không ra.

Nàng ta không thể không làm theo lời hắn, bởi vì nàng ta không chịu nổi ánh mắt Thôi Cát Nhi và mấy cơ thiếp lúc đi thỉnh an nàng ta sau mười ngày nửa tháng hắn chẳng quan tâm nàng ta kia, cùng với, bọn hạ nhân nói bóng nói gió, chủ yếu nhất vâng, nàng ta thích hắn. Nàng ta còn trẻ như vậy, cả đời đường vẫn còn rất dài, nàng ta không thể không nhẫn.

Hôm nay là nàng ta tính sai. Nàng ta cho rằng sở dĩ hắn đối với nàng ta như vậy, là bởi vì hắn tôn kính Thôi lão phu nhân, thương yêu Thôi Cát Nhi, thiên vị sủng cơ của hắn, không để tâm đối với cái người nửa đường vào cửa là nàng ta. Nàng ta nghĩ, đối với người ngoài Thái Minh Phỉ này, có lẽ hắn sẽ không quản, ai ngờ hình như hắn càng tức giận hơn. Cũng không biết sau khi trở về qua bao lâu hắn lại không để ý tới nàng ta? Nghĩ tới đây, Viên Mai Nhi lo lắng không yên.Phu nhân...... Nha hoàn Thanh Nịnh khe khẽ đẩy Viên Mai Nhi đang suy nghĩ đến xuất thần, thấp giọng nói, Lão gia đang chờ ở phía dưới.

Viên Mai Nhi thở dài một hơi, hung hăng trợn mắt nhìn bà tử bưng trà đi ra ngoài lúc trước kia một cái. Nàng ta đã từng đổi rất nhiều người, nhưng rốt cuộc, những người này trước sau gì cũng ăn cơm của Thôi gia, từ đầu đến cuối cũng không thân thiết với nàng ta. Vẫn là nha hoàn bồi giá đáng tin cậy nhất, nàng ta hài lòng vỗ vỗ tay Thanh Nịnh, không tiếng động bày tỏ khen ngợi.

Bà tử kia quét mắt qua Thanh Nịnh một cái, khẽ cười một tiếng châm chọc không thể nhận ra.

Những khách nhân đã dần dần tản đi, Minh Phỉ đứng ở trước cửa sổ tương đối bí mật ở lầu hai yên lặng nhìn người Quách gia tiễn khách.

Thôi Mẫn toàn thân nho bào bình thường cũng không mang dáng vẻ nhu nhược, mang theo vẻ mặt tán thưởng vỗ vai tân lang đứng cũng không vững - Quách Hoài, mỉm cười nói mấy câu, mấy người ăn mặc phú quý phía sau hắn, chắc là quan viên Bố Chính Sử Tư nghe xong cũng cười lên ha hả, không khí có vẻ rất hiền hoà sôi nổi. Tiếp đó Viên Mai Nhi theo mấy nha hoàn ma ma vây quanh ra ngoài, thuận theo leo lên một chiếc xe ngựa nước sơn đen không tầm thường chút nào ở bên cạnh. Gã sai vặt dắt lấy ngựa, sau khi Thôi Mẫn ôm quyền cùng mọi người từ biệt, lên ngựa rời đi.

Đan Hà nghi hoặc nói: Vị Thôi đại nhân này không dọa người giống như trong truyền thuyết á.

Kim Trâm nói: Thế nào không dọa người? Bản thân ta cảm thấy ánh mắt kia của ông ta rất khiếp người. Ngươi xem ông ta chỉ liếc Thôi phu nhân một cái, Thôi phu nhân lại sợ như cái gì, từ giương nanh múa vuốt lập tức biến thành cúi đầu thuận mắt. Có thể thấy được cái biệt hiệu kia là danh bất hư truyền. Nói đến đây, nàng lo lắng nhìn Minh Phỉ, Nãi nãi, làm sao bây giờ? Ông ta lợi hại như vậy, sẽ không nhận lỗi ở trước mặt người, sau đó lại tìm cách trả thù chứ?

Minh Phỉ nói: Ông ta quả thật muốn như thế, thì phải làm thế nào đây? Cũng không thể để tùy ý nói lung tung, phá hủy thanh danh người nhà của chúng ta. Nếu không về sau lão gia còn thế nào làm quan? Ngũ Tiểu Thư và Lục Tiểu Thư làm thế nào? Chỉ mong Thôi Mẫn là một người lòng ôm chí lớn, sẽ không so đo những chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi này. Kim Trâm nghĩ lại mà sợ nói: Thôi phu nhân kia đúng là điên rồi. Tại sao có thể tùy tiện động thủ đánh người chứ? May nhờ người nhanh hơn tránh đúng lúc, Thôi đại nhân cũng đi tới kịp thời, nếu không thật đúng là bị đánh uổng công. Minh Phỉ gật đầu nói phải: Xưa nay tính tình nàng ta không tốt, hiện giờ còn nhỏ tuổi đã làm Cáo Mệnh nhị phẩm, Thôi đại nhân lại được nể trọng, được người tâng bốc nhiều, đương nhiên càng kiêu căng hơn.

Đan Hà vui vẻ chỉ dưới lầu nói: Nãi nãi, người xem kia là ai?

Chỉ thấy một chiếc xe ngựa to mới tinh dừng ở dưới lầu, một ma ma quần áo gọn gàng nhảy xuống xe, cười híp mắt đứng ở cửa hỏi thăm người Quách gia cái gì đó, không phải Nga ma ma thì là ai? Tiết Đại cữu ghét người nhị phòng, vì vậy Cung Nghiên Bích thành thân, Tiết gia chỉ phái người tặng một phần lễ tới đây, người cũng không có xuất hiện. Lúc này Nga ma ma tới đây, nhất định là đến đón mình. Minh Phỉ hé miệng cười lên, có thân thích thật là tốt.

Không bao lâu sau, đúng là Bạch thị uống đến hai gò má đỏ hồng cùng với Nga ma ma lên lầu, sau khi Nga ma ma hành lễ vấn an Minh Phỉ xong, cười nói: Phu nhân và tiểu thư, còn có mấy vị thiếu nãi nãi nghe nói người đã tới, liền sai nô tỳ tới đón người, xe ngựa đang ở dưới lầu.

Minh Phỉ cười nói: Ta đang suy nghĩ, đợi ta làm xong chuyện rồi nghiêm chỉnh tới cửa bái kiến cữu cữu, cữu mẫu cùng mấy vị ca ca, tẩu tẩu đấy. Nào ngờ ma ma lại tới đón ta trước á. Nga ma ma cười nói: Đưa dâu là chuyện lớn, lão gia và phu nhân cũng nói như vậy, nhưng tiểu thư đợi không được. Mấy ngày trước cứ nhắc mãi, nay quả thật quấn lấy phu nhân, cuốn lấy làm phu nhân không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là đồng ý với nàng.

Bạch thị lập tức giả vờ giữ lại Minh Phỉ: Đại nãi nãi tốt xấu gì cũng ở lại trong nhà một đêm, ngày mai lại đi nhà cữu cữu cũng không muộn. Dù sao sau khi bái đường đưa vào động phòng, sẽ không còn chuyện của người đưa dâu nữa, không ngoài chính là nhà trai tiếp đãi chu đáo, sau đó sẽ tiễn lên đường về mà thôi. Nếu Minh Phỉ có chỗ đi, không cần mình sắp xếp, vậy thì càng tốt, tất cả mọi người thoải mái.

Minh Phỉ đang lo khó tìm lấy cớ thoái thác tình hình chỗ ở tồi tệ của Quách gia an bài, Nga ma ma đến đây chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, liền cười thuận đẩy theo.

Bạch thị cũng không giữ lại nữa, chỉ nói bảo bọn họ ở thêm mấy ngày, không ngại đợi đến khi Cung Nghiên Bích lại mặt ngồi chung thuyền về Thủy Thành Phủ, đỡ phải lãng phí tiền đò.

Minh Phỉ nhìn chướng mắt cách thức làm việc của người nhà này, nhàn nhạt đáp. Bạch thị cũng nhìn ra được nàng không hài lòng ra sao, liền lôi kéo tay của nàng, khách khí nói mấy câu lời hay hãy thường lui tới, chăm sóc không chu đáo....

Ngay sau đó Cung Viễn Trật dẫn theo những người khác đi ở khách điếm, Minh Phỉ thì đi theo Nga ma ma cùng đi Tiết gia. Đến Tiết gia, tất nhiên là Minh Phỉ được nhiệt liệt hoan nghênh. Sau khi cười đùa một phen, Minh Phỉ liền nói với Tiết Đại cữu chuyện hôm nay xảy ra xung đột với Viên Mai Nhi, bị Thôi Mẫn gặp phải, nhận lỗi mời khách. Tiết Đại cữu nghe xong cười ha ha, trấn định nói: Không cần lo lắng. Vị Thôi đại nhân này, làm việc luôn ngoài dự đoán mọi người, nhưng lại hợp tình hợp lý. Chung quy cũng là phu nhân của hắn không đúng, đối với hắn mà nói, chỉ sợ con cho hắn cái danh khiêm tốn cùng để cho phu nhân hắn mất thể diện ấm ức nho nhỏ này còn quan trọng hơn nhiều lắm. Nếu hắn mời đi nhà hắn làm khách, con liền thể thể diện diện cho lão phu nhân và phu nhân, tiểu thư, công tử nhà hắn tất cả đưa lên một phần lễ, vui vẻ ăn cơm, rồi nhận quà hắn cho đáp lễ về nhà, bày tỏ bỏ qua hiềm khích lúc trước của đôi bên là được.

Minh Phỉ cười nói: Cữu cữu là nói đánh một cái tát rồi cho một quả táo ngọt?

Tiết Đại cữu mỉm cười: Một quả táo ngọt đổi một cái tát, mua bán này có lời.

Tiết cữu mẫu cân nhắc lần này Minh Phỉ xuất hành mục đích là đưa dâu, tất nhiên sẽ không mang theo vật phẩm quý trọng ở bên người, liền dặn dò Tiếu thị chuẩn bị cho Minh Phỉ bốn món lễ vật thích hợp, cần phải vừa thể diện lại không làm cho người ta cảm thấy quá nịnh hót lấy lòng.

Minh Phỉ cũng không từ chối, cười cám ơn, lại cùng Tiết Diệc Thanh về phòng nói chuyện đến nữa đêm. Ngày thứ hai mới ăn xong điểm tâm, Thôi gia liền phái xe ngựa cùng người tới đón Minh Phỉ. Tới chính là Chương ma ma bên cạnh Thôi Cát Nhi.

Tiếu thị đưa Minh Phỉ ra cửa, thân thiết lôi kéo tay Chương ma ma, nhờ bà ta chiếu cố Minh Phỉ nhiều hơn. Chương ma ma cười nói: Đại thiếu nãi nãi yên tâm, bảo đảm nhất định vẹn toàn không chút tổn hao gì mà trả lại cho ngài. Vừa cười nhìn Minh Phỉ nói: Đại tiểu thư chúng nô tỳ rất nhiều lần nhắc tới đại nãi nãi cùng lão thái thái, lão thái thái đã sớm muốn gặp người, chỉ tiếc vẫn không có cơ hội. Ngụ ý chính là, có Thôi Cát Nhi và lão thái thái che chở, không cần lo lắng.

Tiếu thị nghe, cũng liền yên tâm.

Chương ma ma một đường thân thiết nói chút tình hình gần đây của Thôi Cát Nhi cho Minh Phỉ nghe, thí dụ như Thôi Cát Nhi bề bộn nhiều việc, mỗi ngày trừ phải học lễ nghi quy củ, đánh đàn, nữ công, đọc sách, viết chữ, học vẽ, học đánh cờ ra, còn phải hầu hạ tổ mẫu, giúp đỡ kế mẫu xử lý chuyện nhà, quản giáo Đại công tử vân vân. Nói Thôi Cát Nhi giống như một tuyển thủ toàn năng, hơn nữa còn là tinh thông mọi thứ.

Kim Trâm và Đan Hà nghe xong âm thầm chắc lưỡi, Minh Phỉ lại cảm thấy Thôi Cát Nhi đáng thương, đứa bé mới bây lớn, một ngày làm nhiều chuyện như vậy, chỉ sợ ngay cả thời gian ngủ trọn vẹn cũng không thể bảo đảm. Mà số mệnh nàng phải tiến cung, lại biểu thị cả đời này của nàng cũng đừng nghĩ có ngày thư giãn vừa ý.

Lần này cùng với lần trước tới với Tiếu thị lại không giống nhau, xe ngựa mới đến cửa thuỳ hoa, lập tức liền có ma ma tiến lên kê ghế nhỏ, vén rèm, Chương ma ma xuống xe trước, cố ý muốn đích thân đỡ Minh Phỉ xuống xe.

Minh Phỉ thoái thác không được, không thể làm gì khác hơn là dưới tay dìu đỡ của bà ta xuống xe. Đoàn người mới bước vào cửa thuỳ hoa, toàn thân Thôi Cát Nhi mặc trang phục mùa xuân mộc mạc dẫn theo một đám nha hoàn ma ma đứng trong ở đó, cười hì hì hành lễ với Minh Phỉ, sau đó tiến lên khoác vào cánh tay Minh Phỉ, trong miệng thân mật nồng nhiệt: Biểu di, người đã tới, ta nhớ muốn chết rồi. Cuối cùng người cũng tới, nãi nãi ta sáng tinh mơ đã nhắc mãi người đấy. Thật quỷ dị, mình được hoan nghênh vậy sao? Minh Phỉ liếc mắt nhìn thấy vòng tay ô liu điêu khắc bát tiên mình tặng cho nàng ta lần trước được Thôi Cát Nhi đeo trên cổ tay. Thôi Cát Nhi thấy nàng nhìn vòng tay này, liền giơ cánh tay trắng như tuyết lên quơ quơ trước mặt nàng, cười ngây thơ nói: Đây là người lần trước tặng cho ta, ta rất thích.

Mọi người đi tới bên ngoài một cái sân nhỏ hoa nở đón xuân rực rỡ, Viên Mai Nhi sắc mặt cứng ngắc dẫn theo hai nha hoàn tiến lên đón, nhạt nhẽo nói: Biểu muội, cuối cùng ngươi cũng tới, ta còn tưởng rằng ngươi giận ta, không chịu tới đấy.

Biểu tẩu nói đùa, ta nào có tính tình lớn như vậy? Minh Phỉ chú ý tới, trong hai nha hoàn đi theo sau lưng Viên Mai Nhi cũng không có nha hoàn hôm qua cản trở Đan Hà kia.

Thôi Cát Nhi như hồn nhiên nói: Đúng vậy, tính tình biểu di tu dưỡng tốt nhất. Phu nhân, là lão thái thái cho ngài đến nghênh đón biểu di sao?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng