Những gì Mộ Trần Ý tận mắt chứng kiến khác xa hoàn toàn với những gì tiểu đệ tử đã kể. Về lý trí, ông cảm thấy mình nên tin vào sự thật hiển hiện trước mắt. Thế nhưng, ông lại chẳng nỡ nghi ngờ tiểu đệ tử của mình. Hơn nữa, Ngu Kim Châu cũng chẳng có lý do gì để nói dối. Suy cho cùng, đó là việc ký kết khế ước với một con Thánh thú. Nếu Ngu Kim Châu có thể làm được, tại sao cô bé lại dại dột đem cơ hội ngàn vàng này nhường cho người khác?
Nay Ngu Kim Châu sẵn lòng nhường lại ấu thú Hỏa Phượng, mặc cho người khác thử ký khế ước. Ngu Kim Châu vì tông môn mà suy nghĩ thấu đáo, hy sinh lớn lao như vậy, dù tông môn có đền bù bao nhiêu đi chăng nữa cũng là điều xứng đáng! Cho nên, việc Ngu Kim Châu nói muốn bán ấu thú Hỏa Phượng, trong mắt Mộ Trần Ý chẳng hề có chút tư lợi nào, chỉ thấy tràn ngập sự xót xa dành cho tiểu đệ tử của mình...
"Haiz~ thật đáng tiếc, Kim Châu, con không thể ký khế ước với Thánh thú Hỏa Phượng."
Bên này, Mộ Trần Ý thở dài đầy nuối tiếc. Còn bên cạnh Ngu Kim Châu, con chim đỏ nhỏ lại dùng đôi mắt đỏ như hạt đậu nhìn chòng chọc vào người chủ đã cứu mạng nó, rồi lại nhìn sang sư phụ của chủ nhân. "Chít chít, cục tác~" Nó nguyện ý mà, nó nguyện ý mà! Tiếc thay, vì chưa thiết lập khế ước linh thú, sư phụ của chủ nhân không hiểu được tiếng của nó. Còn người chủ nhân hiểu được nó nói gì... lại đang muốn bán nó đi. o(╥﹏╥)o
---❊ ❖ ❊---
Một con Thánh thú Hỏa Phượng đang chờ ký khế ước. Chuyện này Mộ Trần Ý tạm thời chưa công khai với mọi người trong tông môn. Sau khi rời khỏi sân của tiểu đệ tử, ngay trong ngày hôm đó, ông đã triệu tập các vị trưởng lão để bàn bạc về người sẽ ký khế ước. Ai cũng biết rằng Thánh thú vốn có tính khí thất thường. Nếu không phải là chủ nhân do chính Thánh thú lựa chọn, khế ước căn bản không thể thành lập.
Vì vậy, vào ngày hôm sau, cùng đi với Mộ Trần Ý đến sân của Ngu Kim Châu còn có bảy vị trưởng lão trong tông môn. Bức tường đá bao quanh sân phủ đầy rêu xanh, trong sân vẫn còn vương vấn mùi thuốc thoang thoảng trên thảm cỏ. Cô bé năm tuổi mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, đầu búi hai búi tóc nhỏ, cài một chiếc trâm đơn giản, bên hông đeo một hàng túi trữ vật. Bên cạnh cô bé, con chim đỏ lớn cao bằng cả người cô đang rũ đầu, cố gắng thu đôi cánh lại để trốn sau lưng cô.
Các vị trưởng lão nhìn thấy cảnh tượng này, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía tông chủ Mộ Trần Ý. Với dáng vẻ này của ấu thú Hỏa Phượng, dù chưa ký khế ước với ai, mọi người cũng có thể thấy nó đặc biệt thân thiết với tiểu đệ tử của tông chủ. Chẳng lẽ tông chủ của họ thật sự không dùng quyền lực ép buộc tiểu đệ tử nhường lại cơ hội ký khế ước với Thánh thú Hỏa Phượng sao?
Ánh mắt nghi ngờ của các vị trưởng lão, Mộ Trần Ý không khó để nhận ra. Ông sợ thanh danh của mình bị tổn hại, lập tức giải thích lại với các trưởng lão một lần nữa. Và chỉ khi đích thân tiểu đệ tử xác nhận, các trưởng lão mới miễn cưỡng tin rằng Thánh thú Hỏa Phượng thật sự không muốn ký kết khế ước linh thú với cô bé. Có lẽ vì Thánh thú Hỏa Phượng cảm thấy tiểu đệ tử của chưởng môn còn quá nhỏ nên mới không đồng ý chăng?
Bất kể nguyên nhân là gì, lúc này đối mặt với Thánh thú Hỏa Phượng, họ làm theo kế hoạch đã bàn bạc từ hôm qua, bắt đầu từ tông chủ Mộ Trần Ý trước. Nếu ký khế ước thất bại, sẽ lần lượt đến lượt các vị trưởng lão thử. Cho dù cuối cùng ai có thể ký khế ước thành công với Thánh thú Hỏa Phượng, đều phải tặng cho tiểu đệ tử của tông chủ một phần hậu lễ để cảm tạ. Ngoài ra, tông môn cũng sẽ chuẩn bị thêm một phần tài nguyên để đền bù cho Ngu Kim Châu.
Việc ký kết với một con Thánh thú, Mộ Trần Ý và những người khác ngay từ đầu đã không dám mơ tưởng đến khế ước chủ tớ. Chỉ cần có thể hoàn thành việc kết khế ước bình đẳng, đó đã là phúc phận lớn nhất đời họ rồi!
Mộ Trần Ý tiến lên, cố gắng tiếp xúc gần với Thánh thú Hỏa Phượng trước khi bắt đầu khế ước. Nếu chiếm được cảm tình của ấu thú Hỏa Phượng, tỷ lệ thành công sẽ tăng lên. Tiếc thay, khi ông vừa mang vẻ mặt ôn hòa đưa tay về phía ấu thú, "Cục tác!" một tiếng, mỏ chim của ấu thú Hỏa Phượng đã mổ mạnh khiến mu bàn tay Mộ Trần Ý bị thương. Mộ Trần Ý không né tránh, ông nhìn mu bàn tay dù có linh lực hộ thể vẫn bị rách da chảy máu, không khỏi cảm thán: "Không hổ là Thánh thú Hỏa Phượng, ngay cả khi còn ở giai đoạn ấu thú mà đã hung dữ đến thế!"
Hung dữ? Ngu Kim Châu nghe lời sư phụ, cô khó hiểu quay đầu nhìn con chim đỏ lớn vốn dĩ thường ngày rất nhát gan. Cô thật sự không thể nào liên tưởng con chim đỏ lớn này với từ "hung dữ" được. Ấu thú Hỏa Phượng thấy chủ nhân nhìn mình, đôi mắt đỏ như hạt đậu lập tức thu lại vẻ chán ghét dành cho Mộ Trần Ý. Khi nhìn chủ nhân, ánh mắt nó trở nên trong veo, đầy vẻ lấy lòng.
Mộ Trần Ý thấy ấu thú Thánh thú Hỏa Phượng không muốn mình lại gần, trong lòng ông đã hiểu đại khái rằng việc ký khế ước sắp tới của mình e là khó mà thành công. Nhưng dù biết trước, ông vẫn muốn thử một lần. Biết đâu lại được thì sao? Thế nhưng hiện thực luôn tàn khốc. Khế ước lý tưởng của ông đã vấp phải sự phản kháng dữ dội từ ấu thú Hỏa Phượng. Ngay khoảnh khắc phù văn khế ước bình đẳng xuất hiện dưới chân ấu thú Hỏa Phượng, nó đã cúi đầu dùng chiếc mỏ nhọn hoắt mổ nát bươm!
Khế ước của Mộ Trần Ý tuyên bố thất bại. Tiếp theo đó, bảy vị trưởng lão trong tông môn cũng lần lượt thử ký khế ước, nhưng không ngoại lệ, đều bị ấu thú Hỏa Phượng từ chối. Đối với kết quả này, Ngu Kim Châu không hề bất ngờ. Bởi vì từ khi còn trong trứng, Hỏa Phượng đã định sẵn ai mới là chủ nhân của nó. Các vị trưởng lão lắc đầu thở dài, lần lượt rời đi.
Mộ Trần Ý sau đó dùng hạc giấy truyền tin, gọi lần lượt các đệ tử của mình tới. Hôm qua ông đã bàn bạc với bảy vị trưởng lão rằng các bậc tiền bối trong tông môn sẽ thử trước, sau đó đến đệ tử của tông chủ, rồi mới đến đệ tử của trưởng lão. Rất nhanh, nhị đệ tử Quân Phong, tam đệ tử Minh Hiên, tứ đệ tử Thanh Lạc lần lượt đến nơi. Chờ thêm một lúc nữa, Mộ Trần Ý vẫn không thấy đại đệ tử Tần Lăng Tuyết xuất hiện.
Hành tung của đại sư tỷ, Ngu Kim Châu biết rõ. Ngoài cô ra, Thanh Lạc cũng biết. Chỉ thấy trong số các đệ tử, Thanh Lạc mặc trường bào màu xanh nguyệt bạch tiến lên một bước, giọng nói thanh tao như ngọc vang lên: "Sư tôn, đại sư tỷ gần đây đang bế quan, nghĩ chắc vì vậy nên tỷ ấy mới không nhận được hạc giấy truyền tin của người."
Biết được hành tung của đại đệ tử, Mộ Trần Ý thở dài: "Thôi được, xem ra Lăng Tuyết không có duyên với Thánh thú Hỏa Phượng." Người tu tiên chú trọng chữ duyên. Hôm nay Tần Lăng Tuyết không thể có mặt, cô đã mất đi cơ hội ký khế ước với ấu thú Hỏa Phượng. Trong số các đệ tử, bắt đầu từ nhị đệ tử Quân Phong tiến hành ký khế ước, sau đó lần lượt thử tiếp. Không có gì ngạc nhiên, cả ba người Quân Phong, Minh Hiên, Thanh Lạc đều không thể chiếm được sự ưu ái của ấu thú Hỏa Phượng. Ba người ký khế ước thất bại nhìn ấu thú Hỏa Phượng phía trước, nó phát ra tiếng "cục tác, cục tác" như đang chế giễu sự tự cao tự đại của họ.
Đúng lúc này, cánh cửa sân khép hờ bị người đẩy ra. Tô Vân Kiều mặc váy lụa màu hồng, thắt lưng cùng màu, búi tóc tinh xảo, trên đầu cài trâm hoa lộng lẫy từ ngoài cửa bước vào. "Sư tôn, đệ tử đến muộn." Tô Vân Kiều nói, ánh mắt dường như có cảm ứng mà nhìn về phía con chim đỏ lớn sau lưng Ngu Kim Châu. Khoảnh khắc này, tim cô ta không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi. Dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy con chim lớn mang bộ lông đỏ rực kia, nhưng cô ta lại có cảm giác rằng, con chim đỏ lớn đó đáng lẽ phải ở bên cạnh mình, chứ không phải ở cạnh tiểu sư muội! "Sư tôn, đó là linh thú gì vậy? Đã có chủ chưa?" Tô Vân Kiều vô thức hỏi.