Hôn lễ nhà họ Thẩm gặp phải quạ đen va chạm, con rể nhà họ Thẩm vì xả thân bảo vệ nương tử mà bị thương, trở thành một giai thoại tại huyện Thanh Dương.
Ở một diễn biến khác, trong cánh rừng rậm bên ngoài huyện Thanh Dương, chú heo vàng nhỏ bị sét đánh trúng, phải mất một lúc lâu mới khôi phục lại hình người.
Cô bé đáng yêu vốn trắng trẻo mập mạp, nay trên gương mặt non nớt lại đen nhẻm một mảng lớn.
Tóc tai cô rối bời, trong đôi mắt hạnh long lanh chứa đầy vẻ bất bình!
Trong đầu cô, hệ thống vang lên tiếng máy móc—
"Ký chủ không được có ý đồ ngăn cản nữ chính giáng thế."
"Đinh! Phát hiện ký chủ bị quy tắc thế giới cấm bước vào nơi sinh ra nữ chính."
Gần như ngay khoảnh khắc âm thanh hệ thống vang lên, trước mắt Ngu Kim Châu xuất hiện một lớp màn sáng bán trong suốt mà chỉ mình cô mới nhìn thấy.
Nó giống như một cái lồng nửa hình cầu khổng lồ, bao trùm toàn bộ huyện Thanh Dương vào trong.
Ngu Kim Châu: "..."
Thiên đạo để đề phòng cô, vậy mà còn đặc biệt xây dựng một "khu an toàn" cho gã cha cặn bã của nữ chính sao?
Nhưng mà...
Cô nhớ yêu quạ có làm bị thương Tô Văn Cảnh.
Biết đâu lúc này Tô Văn Cảnh đã phế rồi?
Một khi đã như vậy, sự che chở của thiên đạo cũng đã muộn.
Đang nghĩ ngợi, "Quạ—"
Trên cành cây cách đó không xa, một con quạ đen sì đậu xuống.
Ngu Kim Châu nhìn theo hướng âm thanh phát ra, cô lập tức hỏi điều mình quan tâm nhất.
"Có đắc thủ không??"
Thủ lĩnh yêu quạ có kích thước lớn gấp hai ba lần quạ thường, đã tu thành yêu hơn hai trăm năm.
Thế nhưng vì tư chất bẩm sinh bình thường, dù tuổi yêu còn lớn hơn Ngu Kim Châu, nhưng thực lực lại kém xa một trời một vực, khoảng cách tu thành hình người còn xa vời vợi, chỉ có thể nói tiếng người.
Nghe thấy câu hỏi của chủ thuê, thủ lĩnh yêu quạ vươn cao cái đầu, vỗ ngực cam đoan đáp lại.
"Quạ~ ta đã mổ xuống một miếng thịt, cái mùi đó, không sai được!"
Ngu Kim Châu nghe vậy, cô nhíu mày.
Ngay sau đó, ánh mắt cô nhìn thủ lĩnh yêu quạ trở nên vô cùng khó tả.
"Ngươi còn ăn cả nó?"
"Yêu quạ tộc chúng ta, ngay cả xác thối cũng ăn, huống chi là..."
"Dừng! Dừng lại! Thật kinh tởm! Tai ta sắp bẩn hết rồi!"
Cô bé lấy hai tay bịt tai, lắc đầu không thể nghe tiếp được nữa.
Tuy nhiên, có sự xác nhận "tận miệng" của yêu quạ, cô hoàn toàn yên tâm.
Việc đã thành, bản thân cũng coi như không uổng công bị sét đánh.
Còn về khoản thù lao đã hứa cho yêu quạ...
Ngu Kim Châu lấy từ trong túi trữ bảo ra mười viên linh thạch hạ phẩm, ném về phía yêu quạ trên cành cây.
Linh thạch to bằng hạt hạnh nhân tỏa ra ánh huỳnh quang, rơi chính xác vào miệng thủ lĩnh yêu quạ, được nó tạm thời nuốt xuống, giấu trong túi cổ họng.
Nhận được "tiền công" đáng được hưởng, thủ lĩnh yêu quạ không lập tức rời đi, mà dùng đôi mắt đỏ kè nhìn chằm chằm chủ thuê, tiếp tục lên tiếng.
"Quạ~ linh thạch đã hứa, nhất định phải thêm năm viên nữa."
"Ngươi muốn ngồi đất tăng giá sao?"
Ngu Kim Châu nhíu mày, vẻ mặt không vui.
Mặc dù cô chẳng hề thiếu linh thạch.
Năm mươi năm trước, dựa vào thiên phú tìm bảo vật của mình, cô đã tìm thấy một mỏ linh thạch chưa khai thác, lấy đi toàn bộ kho báu bên trong.
Hiện tại trong túi trữ bảo của cô, linh thạch cấp thấp chất cao như núi.
Ngay cả linh thạch cao cấp, thậm chí linh thạch cực phẩm, linh dịch, cô đều tích trữ vô cùng phong phú.
Nhưng dù vậy, cô cũng không thể để ai hay yêu nào được đằng chân lân đằng đầu trước mặt mình!
Thủ lĩnh yêu quạ thấy chủ thuê sầm mặt, nó biết mình không nên tăng giá bất ngờ.
Nhưng không đòi thêm vài viên, nó cũng quá lỗ rồi!
Do dự một lát, thủ lĩnh yêu quạ cắn răng, lặng lẽ xoay người, để lộ cái mông bị trụi lông đuôi ra.
Ngu Kim Châu thấy vậy thì sững sờ.
"Ngươi cũng bị sét đánh à?"
Cô cẩn thận nhớ lại, khi mình bị sét đánh, hình như còn nghe thấy tiếng sấm không lớn lắm phát ra từ phía xa?
Kết hợp với dáng vẻ thảm hại hiện tại của thủ lĩnh yêu quạ...
"Được rồi, nể tình ngươi hy sinh lớn như vậy, cho thêm ngươi năm viên nữa."
Nói đoạn, vài viên linh thạch cấp thấp lại bay ra từ tay cô, được yêu quạ há miệng đón lấy.
Nhận được mười lăm viên linh thạch, thủ lĩnh yêu quạ lúc này mới thỏa mãn vỗ cánh, để lại một câu: "Có nhu cầu thì tìm ta tiếp."
Sau đó bay xa rời đi.
May mà nó chỉ bị trụi đuôi, chứ không phải cánh.
Nếu không thì bay cũng chẳng nổi...
---❊ ❖ ❊---
Huyện Thanh Dương, nhà họ Thẩm.
Con rể nhà họ Thẩm bị thương, nằm liệt giường suốt một tháng.
Mặc dù ngày cưới gặp nhiều trắc trở, nhưng vì tiểu thư nhà họ Thẩm đã đem lòng yêu sâu đậm, cuối cùng Tô Văn Cảnh vẫn thành công ở rể.
Còn việc con rể nhà họ Thẩm bị thương ở đâu?
Đừng có hỏi!
Bên ngoài huyện Thanh Dương, Ngu Kim Châu vẫn không rời đi.
Tuy rằng thủ lĩnh yêu quạ đã đảm bảo đắc thủ, nhưng cô vẫn có chút không yên tâm.
Huyện Thanh Dương có thiên đạo che chở, cô không thể bước vào.
Nhưng người ra kẻ vào trong huyện, mọi người bàn tán về gia đình giàu có như nhà họ Thẩm rất nhiều, cô nghe ngóng tin tức cũng không khó.
Cùng lắm thì thuê vài con yêu quái nhỏ lẻn vào thăm dò tin tức là được.
Thế là sau một năm canh chừng, Thẩm lão gia qua đời đúng như dự kiến.
Năm thứ hai, Ngu Kim Châu nghe tin... tiểu thư nhà họ Thẩm có hỷ!
Vốn dĩ phải mang thai từ một năm trước, nhưng vì "vết thương" của Tô Văn Cảnh mà tiểu thư phải lùi lại một năm mới có thai.
Tin tức này truyền đến khiến Ngu Kim Châu chết lặng!
Lời thủ lĩnh yêu quạ nói không thể là giả.
Vậy nên gã cha cặn bã tương lai của nữ chính sau khi thiếu mất một chút đồ, có lẽ vẫn chưa đứt hẳn, vẫn không mất đi chức năng?
"Chết tiệt! Như vậy thì việc nữ chính ra đời không thể ngăn cản nổi rồi!"
Đúng như những gì Ngu Kim Châu suy đoán, tất cả mọi chuyện lẽ ra phải xảy ra đều đang dần dần thúc đẩy...
Vài tháng sau, tiểu thư nhà họ Thẩm sinh hạ một bé gái.
Ngày sinh nở cô bị băng huyết, không giữ được tính mạng.
Sau đó, Tô Văn Cảnh, gã con rể này nắm quyền nhà họ Thẩm là chuyện thuận lý thành chương.
Còn về những người thân tộc trước kia của nhà họ Thẩm, dường như chỉ sau một đêm đã mất tăm mất tích.
Tóm lại, không một ai đứng ra phản đối việc Tô Văn Cảnh tiếp quản gia sản nhà họ Thẩm và đổi họ nhà họ Thẩm thành "Tô".
Một năm sau, người vợ mới của Tô Văn Cảnh là Trần thị đã sinh cho ông ta một cô con gái.
Mặc dù trước đó Tô Văn Cảnh đã có một cô con gái là Thẩm Vi, nhưng Thẩm Vi mang họ Thẩm, là con khi ông ta còn là con rể nhà họ Thẩm.
Mà nay cô con gái thứ hai theo họ của ông ta, điều này đối với ông ta có ý nghĩa khác biệt.
Tô Văn Cảnh vì thế mà đặc biệt yêu thương cô con gái thứ hai của mình.
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, ông ta đặt tên cho con gái thứ hai là Tô Vân Kiều.
Từ nhỏ đã được cưng chiều như bảo bối lớn lên...
---❊ ❖ ❊---
Bên ngoài huyện Thanh Dương.
Ngu Kim Châu đến năm thứ năm Tô Vân Kiều chào đời mới rời đi.
Mặc dù thiên đạo không cho phép, hệ thống cũng đã cảnh báo, bắt cô không được ngăn cản nữ chính ra đời và trưởng thành.
Nhưng cô không phải là kẻ biết nghe lời.
Cô từng nghĩ nếu lần đầu không thành, dù có phải liều mạng bị trọng thương, cô cũng phải làm lại lần nữa.
Nhưng mấy năm nay không biết có phải Tô Văn Cảnh cảm nhận được điều gì không, vậy mà ông ta không hề rời khỏi huyện Thanh Dương nửa bước.
Kéo theo đó, con gái ông ta là Tô Vân Kiều cũng chưa từng bước ra khỏi huyện Thanh Dương một bước.
Có "khu an toàn" do thiên đạo thiết lập riêng cho cha con nhà họ Tô, Ngu Kim Châu không thể làm hại nữ chính dù chỉ một chút.
Cô không thể tiếp tục tiêu tốn thời gian ở vùng ngoại vi huyện Thanh Dương được nữa.
Chỉ còn chín năm nữa là đến thời điểm Tô Vân Kiều mười bốn tuổi bái nhập sư môn.
Cô buộc phải tìm được một linh thú có huyết mạch thiên phú "tìm bảo" trong khoảng thời gian này, để sau này thay thế mình ở bên cạnh nữ chính.
Mặc dù Ngu Kim Châu chẳng hề muốn hoàn thành nhiệm vụ theo lời hệ thống.
Nhưng có thiên đạo ở đó, cô buộc phải đề phòng.
Cô phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, để tránh sau này một ngày nào đó, cô bị ép buộc phải bước vào cuộc chơi—