Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 97

❊ ❊ ❊

Lạc Thiểu Tuấn đứng ở nơi đó, áo sơ mi trắng, áo vest ô vuông, niềm vuiphát ra ở trên trán, gọng kính đen hạ xuống để lộ ra ánh mắt sáng ngời,cùng với nụ cười tươi kia mang theo chút ít ưu thương sáng rõ. (xin đừng nhìn ta, đây là niềm vui xấu xa của ta =_= [] [] [])

Thời điểm nàng nhìn thấy, trong đầu Xán Xán trước hết hiện lên chính là chén cháo thịt gà nấu nấm đông cô.

“Đã lâu không gặp.” Thanh âm Lạc Thiểu Tuấn bất ôn bất hỏa, lược lược mang chút ít từ tính, phối hợp nụ cười kia vừa đúng.

Xán Xán nhất thời có chút lúng túng, bọn họ dạng này tính là xem mặtthất bại sao? Thất bại lại gặp mặt, hẳn là rất kỳ quái mới đúng chứ, tại sao Lạc Thiểu Tuấn nhìn qua giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh?

“Thật là trùng hợp, cô cũng tới đi dạo siêu thị sao?”

“Chẳng qua là thuận đường mà thôi.” Triệu Noãn Noãn nhàn nhạt nói chen vào, nắm bờ vai Xán Xán ngày một chặt hơn.

Thuận đường? Xán Xán nhíu mày, nếu như điều này cũng gọi thuận đường,thì nước Mỹ và Trung Quốc chỉ cách nhau bờ sông Tiền Đường .

Lạc Thiểu Tuấn tựa hồ cũng không thèm để ý thái độ của Triệu Noãn Noãn,chẳng qua là cười nhìn về phía Xán Xán, “Hai huynh muội cô tình cảm thật tốt .”

Hiểu lầm lớn kia, Xán Xán vội vàng khoát tay, “Không có…”

“Không sai! Chúng ta tình cảm luôn rất tốt.” Triệu Noãn Noãn thẳng khí hùng hồn tiếp nhận nói.

Trên vẻ mặt Lạc Thiểu Tuấn dũ phát ôn nhu, mỉm cười nhìn Xán Xán, “Thật tốt, ta cũng vậy rất muốn có một muội muội đáng yêu như thế.”

Khả ái? Xán Xán nhất thời đỏ mặt, mặc dù nàng luôn luôn tự xưng là khảái, bất quá lời này từ trong miệng soái ca nói ra, cảm giác chính làkhông giống!

Ánh mặt trời rực rỡ, khí trời rất tốt, Điểu nhi cười, Hoa nhi nở. (chim hót, hoa nở ấy mà.)

Triệu Noãn Noãn mặt không chút thay đổi liếc khuôn mặt cười đến mứcgiống như đóa hoa của Xán Xán.”Khả ái không có nhìn ra, phiền toái thìcó một đống lớn.”

Ánh mặt trời không rực rỡ, khí trời cũng không tốt nữa, Điểu Nhi bay đi, Hoa nhi khô héo .

Triệu Noãn Noãn, ngươi quả nhiên làm người ta chán ghét!

Kẻ địch mạnh ta yếu, nàng không thể làm gì khác hơn là dùng ánh mắttràn đầy oán hận quăng qua, dung chiến dịch im lặng đấu lại hắn một vạnlần a một vạn lần.

Bỗng nhiên, bên tai truyền đến tiếng cườilanh lảnh, thì ra là những cử động kia đều rơi vào trong mắt Lạc ThiểuTuấn, nhìn nàng, khóe miệng ngăn không được nụ cười, “Ngươi nhìn, thậtlà rất khả ái…”

Xán Xán cúi đầu, mặt vừa đỏ.

Lớn lên đẹp trai, quả nhiên còn phải có ôn nhu mới xứng là hoàn mỹ nha!

“Hừ!” Triệu Noãn Noãn bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, “Lạc tiên sinh nếunhư không có việc gì nữa, chúng ta đi trước, chúng ta còn có rất nhiềuthứ muốn mua.” Vừa nói, nắm tay Xán Xán muốn kéo đi.

“đợi một chút!” Lạc Thiểu Tuấn gọi bọn họ lại.

“Lạc tiên sinh còn có chuyện gì sao?” Ánh mắt lạnh lùng.

“Không có gì, chẳng qua là lần trước đi quá vội vàng, không có lưu lạicách thức liên lạc…” Vừa nói hắn vừa nhìn về phía Xán Xán, trong cáchnói năng còn mang theo vài phần ngượng ngùng, “Xán Xán, cô có thể chotôi số điện thoại di động không?”

Xán Xán nhất thời thụ sủngnhược kinh, lớn như vậy mà lần đầu có nam giới hỏi xin nàng cách thứcliên lạc nha! Lập tức, đầu gật xuống giống như gà con mổ thóc, “Được,được…” Vừa nói, bắt đầu tìm điện thoại di động.

Tìm a, tìm a …

Rất nhanh, mặt của nàng tái đi. Mới vừa rồi đi vội quá, điện thoại di động còn để lại trên xe Triệu Noãn Noãn ~TT

“Nếu không anh đọc số cho tôi, tôi sẽ cố gắng nhớ… A a a…”

Nói còn chưa dứt lời, đã bị người kia kéo đi vài thước, “Đừng có nóichuyện vớ vẩn nữa, ngươi muốn đợi tới tám chín giờ mới về nhà sao? Đimau…”

Mắt thấy ánh rạng đông Hạnh phúc càng ngày càng yếu ớt, soái ca dần dần lùi xa.

Bỗng nhiên, có một người đuổi theo.

Lạc Thiểu Tuấn!

“Cái này, cho ngươi!” Hắn thật nhanh đem tờ giấy nhét vào trong taynàng, sau đó đứng ở nơi đó, hướng Xán Xán dần dần đi xa vẫy tay tạmbiệt.

“Nhớ gọi điện thoại cho ta…”

Hắn ở phía xa đưa tay làm bộ dạng nhớ gọi điện thoại, so sánh hình dáng của miệng khi phát âm cũng thấy thập phần ưu nhã.

Thời điểm mua đồ, trong tay Xán Xán vẫn nắm tờ giấy nhỏ kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »