Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3346 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

“Cái gì mà tổ chức từ thiện chứ, người ta không có chỗ ở, không lẽ đểanh ta ở ngoài đường?!” Triệu Noãn Noãn không ủng hộ cách dùng từ củacô.

“Sao có lại có thể ở ngoài đường kia chứ? Trong thành phố nhiều nhà trọ lắm sao? Sao anh ta nhất định phải ở đây a?”

“Xán Xán, mọi việc không như em nghĩ đâu…”

“Không phải như em nghĩ vậy là như thế nào?” Cô thấy vẻ mặt phức tạpcủa của Triệu Noãn Noãn, bỗng nhiên lóe lên một suy nghĩ, “A!!!”

“Em ‘A’ cái gì?” Triệu Noãn Noãn che miệng cô.

“Noãn Noãn ca, anh không phải là…” Xán Xán hoảng sợ trợn tròn hai mắt.Một phúa trước cô mới bừng tỉnh ra, chắc chắn là thế! Cái tên yêu tinhhại người trong phòng kia nhất định là dựa vào nhan sắc của mình mê hoặc Triệu Noãn Noãn đàng hoàng (AA: … của ta=)) ), sau đó từng bước từngbước đến đây ăn uống chùa! Nói cách khác….Noãn Noãn chuẩn bị bao nuôihắn!

Ý thức được mức độc nghiêm trọng của sự việc, Xán Xán lậptức kéo tay áo của anh, “Noãn Noãn, anh không thể như vậy a! Mặc dù sốlượng Gay có hơi ít một chút, nhưng anh cũng không thể vì …. Cái loạingười này mà….mà…” ‘Bao nuôi’ hai chữ này cô thực sự không nói nên lờia!

Mặc dù không biết Xán Xán muốn nói gì, nhưng Triệu Noãn Noãn lập tức ý thức được những ý nghĩ trong đầu cô lúc này so với chân tướng sự việc xấu xa hơn gấp trăm lần “ Xán Xán, anh cam đoan không giống với những gì em đang nghĩ!”

Giải thích chính là che dấu a! Tô XánXán đã tự thừa nhận trong lòng rằng Cao Vũ chính là dạng ăn cơm chùa.(AA: thế còn nàng =,,=!” )

“Hai người đang nói về gì thế?” Cao Vũ ở trong phòng không biết từ lúc nào đã tới phía sau bọn họ.

“Không có gì, bọn tôi đang thảo luận buổi trưa ăn cái gì thôi” Triệu Noãn Noãn âm thầm giật Xán Xán một phát.

“Đâu có? Rõ ràng là…” Rõ ràng đâu có thảo luận chuyện ăn cơm! Đáng tiếc chỉ mới nói được một nửa đã bị Triệu Noãn Noãn trợn mắt nhìn, cô khôngthể làm gì khác hơn là không nói nữa, ai kêu cô cũng là dạng ăn cơmchùa? (AA: hắc hắc)

“Rõ ràng là cái gì?”

“Rõ ràng là thảo luận xem anh thích ăn cái gì, sợ anh ăn không quen.” Người máy chân chó Xán Xán lại nổi lên.

“Em họ khách khí quá rồi, anh cái gì cũng ăn, rất thoải mái.”

Thoải mái cái rắm! Mở to mắt nói lời bịa đặt mà!

“Em họ còn không đi lấy hành lý vào cho anh à?”

“Được! Tôi lấy! Tôi đây sẽ đi lấy!”

“Cám ơn em họ nhá! Anh chưa từng thấy ai nhiệt tình như em họ hết á.”

Tô Xán Xán cười mà còn khó coi hơn cả khóc.

Cứ như vậy, Cao Vũ chính thức vào ở trong nhà Triệu Noãn Noãn, ba người bắt đầu sống chung dưới một mái nhà.

Không đúng! Phải nói là Tô Xán Xán bắt đầu cuộc sống khổ nạn khi bị hai ngọn núi lớn áp bức! =))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »