Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

Cao Vũ tại sao muốn đưa nàng dây đeo này?

Nàng lấy điện thoại di động ra, vừa xem một chút, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện mấy ngày hôm trước.

Ngày đó nàng đi ra ngoài, lúc trở lại mới phát hiện móc trên điện thoại di động làm sao rơi mất rồi? Thì ra là, để hớ hênh thế kia chỉ con nítmói không làm rơi. Nếu như nàng nhớ được cũng thấy tiếc đồ dĩ nhiên cũng tránh không được oán trách mấy tiếng, chẳng lẽ chính là lúc đó bị CaoVũ nghe thấy?

Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Xán Xán bỗng nhiêncó chút cảm động, bất kể Cao Vũ đưa này lễ vật có mục đích gì, ít nhấtnàng lớn như vậy, cho tới bây giờ không có một người đối với nàng tỉ mỉquá như vậy, nếu như hắn thật là đem mấy tiếng oán trách kia nhớ lấy,tại sao lại vậy chứ?

Loại chuyện nghĩ không ra này, lấy tínhcách Xán Xán mà nói thường thường sẽ chọn chủ động tránh né, cho nên hắn gãi gãi đầu, quyết định trước tiên đem loại vấn đề này để xuống, trướcmắt muốn giải quyết chính là nên làm cái gì với vật này bây giờ. Cũngkhông thể đeo trên điện thoại di động được? Để cho Noãn Noãn thấy được,chẳng phải là lại muốn sinh khí?

Ở trong phòng hồi lâu, Xán Xán là cảm thấy lễ vật này, nàng nhận không được! Tìm một cơ hội, trả lại!

Ngày thứ hai, vừa lúc cuối tuần, ba người cùng ở nhà.

Sáng sớm, Xán Xán lại bắt đầu tìm cơ hội hoàn lễ vật.

Len lén nhét trở về thôi? Tốt thì tốt, nhưng là Triệu Noãn Noãn khôngbiết a! Hắn ngày hôm qua sinh khí: bộ dạng tức giận, vạn nhất nàng đưatrả về, hắn còn tưởng rằng nàng nhận, đây chẳng phải là oan lớn sao.

Nghĩ tới nghĩ lui, nhất định phải trả lại trước mặt Triệu Noãn Noãn mới được!

Kết quả là, Xán Xán chọn đúng dưới buổi trưa hành động .

“Cao đại ca…” Tại sao thanh âm này nghe tới cùng giống nhất tặc?

“Làm sao?”

Cao Vũ ánh mắt quét tới, Xán Xán đặt tay trong túi áo thế nhưng khôngcó dũng khí lấy ra, “Ta… Ta suy nghĩ một chút… Hay là cảm thấy…”

Xán Xán lúng túng a, tiếp tục như vậy, nàng có nhịn chết, cho nên tâm vượt qua đem đồ vật lấy ra , “Ta không —— “

“Không” chữ vừa ra miệng, Cao Vũ một chút cắt đứt lời của nàng, vươn tay, “Lấy ra!”

(⊙o⊙ )

Xán Xán mừng rỡ a, mình còn chưa nói tới, thế nhưng Cao Vũ đã thôngsuốt, quá thần kỳ! Kết quả là, thật vui vẻ đem đồ vật trả lại .

Nhưng, nhưng tay của hắn làm sao còn đưa ra nữa? Chẳng lẽ nàng còn cáigì chưa đưa? Khó có thể hắn còn muốn phí cầm đồ? Cũng không cần vạch mặt như vậy sao…

“Lấy ra a.” Cao Vũ lại lặp lại một câu.

“Lấy… Lấy cái gì?”

“Điện thoại di động, đưa điện thoại di động đây.”

“Nha…” Xán Xán cũng bị hắn làm cho mộng mị, mơ mơ màng màng đem di động nộp cho hắn.

Hắn, hắn đây là muốn làm gì? ? ?

Chỉ thấy Cao Vũ mở cái hộp ra, đem móc di động bên trong lấy ra, ngóntay thon dài nhẹ nhàng, rất nhanh đã dây chuyền xích xuyên qua miệngđiện thoại di, nhẹ nhàng một cái, xích đi tới treo vào.

Động tác vô cùng xinh đẹp, nhìn vẻ mặt đó, thấy vậy Xán Xán ngây người.

Cao Vũ đem điện thoại vừa đeo dây đưa tới trước mặt Xán Xán, khẽ mỉm cười, “Đây.”

Nụ cười này, Xán Xán hơn thất thần, một chốc không kịp có phản ứng.

“Sững sờ cái gì? Cầm lấy nha!” Cao Vũ thúc giục một tiếng, “Không phải là không có đeo sao?”

Oan uổng a! Nàng chưa nói sẽ không đeo a!

Quay đầu lại xem thấy Triệu Noãn Noãn nhìn chăm chú vào bọn họ, vẻ mặtkia, Xán Xán mới vừa rồi tâm tình còn lộn xộn trong nháy mắt đóng băng.Run rẩy nhận lấy điện thoại di động, cúi đầu, không dám nhìn tới bất cứngười nào.

Trộm gà không được còn mất nắm gạo, kế hoạch hoàn lễ vật của Xán Xán chẳng những không có thực hành được, còn làm hại TriệuNoãn Noãn sinh khí hơn, trong lòng nàng nói không ra tư vị gì.

Buổi tối, nàng ngó chừng điện thoại di động nhìn thật lâu, cảm thấy làchuyện không có đơn giản như vậy, cho nên nàng khẽ cắn răng, cầm điệnthoại di động lên, bấm điện thoại của quân sư quạt mo Nhan Như Ngọc.

“Uy?” Trong điện thoại truyền đến thanh âm Nhan Như Ngọc.

“Như Ngọc, ta hỏi ngươi vấn đề!”

“Được, ngươi nói.”

“Nói như thế…” Xán Xán sửa sang suy nghĩ, “Một người đàn ông đối với một nữ nhân đặc biệt tốt, có những nguyên nhân gì?”

“Cái này sao…” Nhan Như Ngọc dừng một chút, “Ngươi xác định người đànbà kia không là mụ mụ của nam nhân, nãi nãi, bà nội, bà ngoại…?”

“Làm sao có thể!” Xán Xán mau thét lên.

“Kia… Người đàn bà kia xinh đẹp không?”

“Không thể gọi là xinh đẹp…”

“Vóc người đẹp sao?”

“…”

“Có tiền sao?”

“…”

“Xán Xán, ngươi còn có ở đó không? Uy?”

“Đừng hỏi nữa, dù sao chính là một người lớn lên vóc dáng rất bìnhthường, rất bình thường, nữ nhân rất bình thường, mau nói cho ta biếtđáp án!” Xán Xán bộc phát.

“Nha…” Nhan Như Ngọc suy nghĩ hồilâu, “Ta cảm thấy được, nữ nhân này vừa không có tướng mạo, không có vóc người, vừa không có tiền, nam nhân kia đối tốt với nàng, chỉ có mộtnguyên nhân .”

“Nguyên nhân gì?”

Nhan Như Ngọc nhưđinh chém sắt nói, “Nam kia nhất định là yêu nữ nhân này, hơn nữa còn là cái loại thật lòng thành ý! Wow! Tốt si tình nha…”

“Uy? Xán Xán? Ngươi còn có ở đây không? Uy…”

“Đô —— đô —— đô —— “

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »