Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Ngồi ở trong BMW của Triệu Noãn Noãn, Tô Xán Xán cầm tờ giấy hôn thú xem trái một cái ngó phải một cái, ánh mắt cười cười, bộ dáng như mới đicướp ngân hàng xong.

Triệu Noãn Noãn vừa lái xe, trong lòng vừa cảm thấy không nỡ, sao Tô Xán Xán điên anh cũng điên theo cô kia chứ.Trong lòng đang rất phiền, lại nhìn thấy Tô Xán Xán ở bên kia ra sứcnhìn từng chữ một, liền cảm thấy màu đỏ kia thiệt khó chịu làm sao, anhchau mày, “ Xán Xán, em đừng nhìn mãi như thế, một lát mất thì đừng cómà gào lên nhé”.

“Không hề, không hề!” Tô Xán Xán đắc ý cầm tờhôn thú đưa đi đưa lại trước mặt Triệu Noãn Noãn, “Anh nhìn xem, làm sao mà mất được~~~” Càng hăng hái càng nhầm lẫn, nhân một phút không chúý~~~[1]

Vật thể màu đỏ từ trong tay Tô Xán Xán bay ra, vừa vặntừ cửa sổ xe đang mở bắn vèo ra ngoài, đường bóng hoàn hảo, ném bóng,ghi điểm!

“A —— “

Tiếng thét chói tai tựa như tiếngbom nổ phát ra, Tô Xán Xán ngó thấy mảnh giấy chứng nhận kia lọt vào kẽhở của bồn hoa bên đường, miệng nàng giờ giống như miệng của JuliaRoberts.[2]

“Em!” Triệu Noãn Noãn thắng gấp, quay đầu đã nghĩsẽ mắng chửi người, giật giật miệng thực sự là không biết nên mắng côhay là không nữa, rồi lại thở dài mở cửa xe.

“Sao lại có thểnhư vậy a?” Triệu Noãn Noãn ngồi nhìn cái khe đá kia một cách mãnh liệt, tờ giấy chứng nhận vừa khít khe đá, cố ý ném còn chưa chắc vào, Tô XánXán này tiện tay ném đã trúng ngay giữa, nếu đội tuyển Trung Quốc có côấy, lấy cúp World Cup thực không có gì là khó.

Tô Xán Xán lấylại tinh thần, xuống xe theo, mãnh liệt duỗi các ngón tay moi cái kheđá, hết lần này đến lần khác nhưng các ngón tay không đủ nhỏ, nhét mãivẫn không vào, “Làm sao bây giờ a?” Cô gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, cáinày gọi là “lật thuyền trong mương”,[3] Lão Thiên cũng giúp đỡ cái tênLưu Đông Qua kia!!

“Đừng vội…” Triệu Noãn Noãn khoát khoát tay, ngón tay ở khe đá động đậy, “Có thanh sắt không?”

“Thanh sắt?!”

“Ừ, đại khái là dài như vầy nè, không cần quá thô….” Triệu Noãn Noãn khua tay múa chân.

Thanh sắt, lúc này tự nhiên muốn thanh sắt, đi đâu mà tìm đây a? Tô Xán Xán nhanh như chớp vào trong xe, tìm từ trên xuống dưới, thiếu chút nữa cả thảm cũng lật lên.

“Dài như vầy….mảnh như vầy…” Chó nỏng nảy cũng nhảy tường, Tô Xán Xán đang gấp gáp thì chợt nảy ra một ý!

“Cái này được không?

“Sao ngươi tìm được vậy?” Triệu Noãn Noãn nhận lấy thanh sắt, có đến mấy phần ngạc nhiên, “Sao uốn cong được nó vậy? Hay là…”

“Bớt nói nhảm đi, có dùng được không?” Tô Xán Xán không nhịn được liềncắt ngang cái sự “hăng hái nghiên cứu” kia của Triệu Noãn Noãn, “Mau,mau, mau! Hạnh phúc của em đều nằm trong đó cả đấy!”

Triệu Noãn Noãn không thể làm gì khác ngoài việc cầm lấy cái thanh sắt kì lạ kia mà dò dẫm cái khe đá….

Hai phút đồng hồ trôi qua.

“Sao rồi?”

“Vẫn chưa được…” Triệu Noãn Noãn theo thói quen gãi gãi đầu, có chút bất đắc dĩ, “Nếu như có hai cây thì tốt rồi…”

“Sao anh không chịu nói sớm!” Tô Xán Xán giận dữ liếc mắt nhìn anh, “Đợi một chút!” Nói xong, cô nhanh như chớp trở về xe, Triệu Noãn Noãnbất đắc dĩ đứng nhìn nàng ở trong xe lui cui làm gì đó, rồi Tô Xán Xánđi ra, trên tay lại có thêm một thanh sắt giống hệt thanh sắt vừa rồi.

“Em…”

Không đợi Triệu Noãn Noãn nói gì, Tô Xán Xán cầm tay hắn, “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, chỉ có năm phút thôi đấy!”

“Oh.” Triệu Noãn Noãn không thể làm gì hơn là dừng tò mò, bắt tay vào đào móc “hạnh phúc cả đời” của Tô Xán Xán.

Hai phút trôi qua.

“Được rồi!” Triệu Noãn Noãn xoa xoa mồ hôi trên trán, cầm trong tay tờ giấy chứng nhận mà anh vất vả lắm mới lấy ra được.

“Vậy hả!” Tô Xán Xán chưa kịp nói gì đã nhào đến túm lấy, ôm vào trong ngực, vẻ mặt như một năm rồi mới được nhìn lại.

Đúng thật là, cũng may nhờ con gái có hai ngực!

(AA: haha, bó tay bạn trẻ XX)

**

Chiếc BMW của Triệu Noãn Noãn rốt cục cũng đến được dưới nhà của Tô Xán Xán, kim chỉ giây vừa chỉ đến số mười hai, Tô Xán Xán vừa nhìn lên thìđã thấy một chiếc xe màu trắng hiện đại dừng ở lầu dưới nhà mình, xe kia liền biến thành màu đen.

Mẹ nàng đứng bên cạnh xe cúi đầu khom lưng cười làm lành, từ xa nhìn lại thấy cái ót có chút khuynh hướng Địa Trung Hải của tên Lưu Đông Qua.

F*ck! Lão nương ta hôm nay muốn được hãnh diện!

Tô Xán Xán theo bản năng cầm ngay tờ hôn thú, hếch thiếu hai bày [4],may nhờ trời không nóng lắm, mặc áo khoác nên cũng nhìn không ra điểmkhác thường nào.

“Ông xã!” Tô Xán Xán quay đầu, “Hạnh phúc của em nhờ cả vào anh đó! Cố lên nha!”

Thắng xe một cái, Triệu Noãn Noãn thiếu chút nữa đã đụng vào kính chắn gió ở phía trước

Lại nói bên này mẹ nàng đang cúi đầu khom lưng cùng Lưu tiên sinh, “Cậu Lưu à, thực không phải, Xán Xán nhà dì bỗng dưng bảo đau bụng, dìthấy…”

“Tam Tam Thỏ bị đau ạ? Hay để cháu đưa cô ấy đi khám xem sao…” Lưu Đông Qua “phun” một tràng tiếng phổ thông “cực chuẩn”, cườitươi như hoa, Tô Xán Xán nhìn đến gan cũng co quắp lại.

“Cáinày…cái này…Xán Xán nó….” Mẹ nàng gương mặt “biến dạng” vì xấu hổ, trong lòng mang đưa con gái bất hiếu kia mắng từ đầu đến đuôi.

“Tam Tam!” Lưu Đông Qua hạ thấp ánh mắt, chợt liếc thấy Tô Xán Xán từ chiếc xe bên kia bước tới, nhiệt tình vẫy tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »