"Ha ha, không sao, cảm ơn cô." Bạch Tố miễn cưỡng mỉm cười. Nghĩ đến tình cảnh của bản thân, Bạch Tố nhanh chóng thu hồi cảm xúc, nhìn Trương Dương một cách nghiêm túc rồi mới lên tiếng: "Hy vọng sau này còn có thể gặp lại anh."
"Tôi cũng vậy. Khi nào cô đi? Tôi mời cô ăn một bữa, coi như tiễn biệt." Trương Dương gật đầu nghiêm túc. Vốn dĩ anh rất muốn nói thêm trong lòng rằng, tốt nhất đừng bao giờ gặp lại nữa, vì nếu gặp lại thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành cả. Nhưng nghĩ lại, ngoài thân phận của Bạch Tố ra, thì hơn nửa tháng nay cô gái này cũng khá ổn, nên Trương Dương chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi.
"Không cần đâu. Nếu có cơ hội, tôi sẽ mời anh ăn. Tôi sắp đi rồi, không còn thời gian nữa. Đồ đạc của tôi đều đã gửi đi hết, lần này quay lại là để đặc biệt chào tạm biệt mọi người thôi. Vừa nãy tôi đã đến chỗ Khả Tình rồi." Bạch Tố khẽ lắc đầu, nói với vẻ hơi buồn bã.
Trương Dương cũng cảm nhận được tâm trạng của Bạch Tố. Dù anh không hiểu tại sao Bạch Tố lại chọn nghề nghiệp này, nhưng mỗi người một chí hướng, Trương Dương cũng không tiện nói gì.
"Vậy tôi đi đây, tạm biệt." Bạch Tố đứng dậy từ trên giường, vươn một tay ra nói.
"Ừm, tạm biệt. Để tôi tiễn cô." Trương Dương gật đầu đứng dậy, vươn tay bắt lấy tay Bạch Tố.
"Không cần đâu, anh cứ ở trong phòng đi, có người đến đón tôi rồi." Bạch Tố cười với Trương Dương, đột nhiên cô nắm chặt tay anh, kéo mạnh một cái khiến Trương Dương ngã nhào về phía mình. Sau đó, Bạch Tố rướn người lên, hôn chụt một cái vào má trái của Trương Dương rồi xoay người chạy biến.
Trương Dương ngẩn cả người, cho đến khi nghe thấy tiếng "bộp" từ cửa phòng ký túc xá vang lên, anh mới hoàn hồn. Sau khi định thần lại, Trương Dương không nhịn được mà sờ lên chỗ bị hôn, cười khổ một tiếng. Đây là chuyện gì thế này? Chẳng lẽ trong gần một tháng qua, nhân phẩm của mình bùng nổ sao? Khiến cho cái loại biến thái như Bạch Tố cũng thích mình?
Trương Dương thà tin rằng Bạch Tố chỉ hôn tạm biệt, một nụ hôn thuần khiết, không có ý nghĩa gì khác. Ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa, giọng của Lý Khả Tình cũng vang lên. Trương Dương vội vã đi ra ngoài, vừa đến cửa ký túc xá đã thấy Lý Khả Tình, Lý Vũ Huyên và Phương Thiếu Vân từ bên ngoài bước vào.
Thấy Trương Dương bước ra, cả ba người đều đứng sững tại chỗ. Sắc mặt Phương Thiếu Vân lập tức trở nên vô cùng kỳ quặc, còn Lý Khả Tình và Lý Vũ Huyên thì ngẩn người ra. Trên mặt Lý Vũ Huyên thoáng qua vẻ giận dữ, trong khi Lý Khả Tình lại khôi phục vẻ bình thường, không đoán được biểu cảm gì. Cảm thấy ba người có chút lạ lùng, Trương Dương đầy vẻ nghi hoặc nhìn họ rồi hỏi: "Mọi người sao thế?"
"Sao thế? Chúng tôi còn muốn hỏi anh sao thế đấy!" Lý Vũ Huyên giận dữ hỏi.
"Hả? Cô bị sao vậy? Ăn phải thuốc nổ à?" Trương Dương nghẹn lời, không hiểu sao Lý Vũ Huyên lại nổi nóng đến thế. Ánh mắt anh vô thức hướng về phía Phương Thiếu Vân. Phương Thiếu Vân đứng sau hai cô gái, không ngừng nháy mắt với Trương Dương, nhưng làm sao anh hiểu được ngôn ngữ cơ thể đó? Lý Vũ Huyên lập tức phát hiện ánh mắt của Trương Dương, quay đầu trừng mắt nhìn Phương Thiếu Vân: "Anh làm gì đấy? Ở đây liên quan gì đến anh, đứng sang một bên đi."
Phương Thiếu Vân lập tức nghẹn họng, ngoan ngoãn lùi lại mấy bước. Lúc lùi lại, anh còn tặng cho Trương Dương một cái nhìn kiểu "tự cầu phúc đi".
Choáng, Trương Dương hoàn toàn không hiểu tình hình gì đang xảy ra. Lý Vũ Huyên vừa định nói gì đó thì Lý Khả Tình đưa tay kéo cô lại: "Được rồi Vũ Huyên." Nói xong, Lý Khả Tình lấy khăn tay trong túi ra, đi đến trước mặt Trương Dương, cầm khăn lau lên má trái của anh rồi lên tiếng: "Bạch Tố cũng thật là, chẳng lẽ không sợ gây ra hiểu lầm cho chúng ta sao."
Hành động của Lý Khả Tình khiến Trương Dương giật nảy mình. Chết tiệt, không cần nghĩ cũng biết Lý Khả Tình đang lau cái gì. Hèn gì Lý Vũ Huyên và Phương Thiếu Vân lại có phản ứng đó, hóa ra trên mặt mình có vết son môi của Bạch Tố để lại. Người phụ nữ này, lúc đi còn muốn chơi xấu mình, khốn thật.
Trương Dương đầy vẻ phiền muộn. Sau khi lau sạch vết son trên mặt anh, nhìn vẻ mặt u sầu của Trương Dương, Lý Khả Tình không nhịn được cười: "Không nhìn ra đấy, anh cũng khá là đào hoa nhỉ."
Thái độ của Lý Khả Tình khiến Trương Dương lúng túng, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Dù là bất kỳ người phụ nữ nào khác cũng không thể có phản ứng này. Lý Vũ Huyên và Phương Thiếu Vân bên cạnh thì kinh ngạc tột độ. Một lúc lâu sau, Lý Vũ Huyên mới chạy đến kéo tay Lý Khả Tình: "Khả Tình, sao cậu có thể như thế được, cậu cứ nuông chiều anh ta đi, sớm muộn gì cậu cũng làm hư anh ta mất."
"Được rồi, cậu cũng không phải không biết tính cách của Trương Dương, anh ấy và Bạch Tố làm sao có thể chứ. Hơn nữa, cậu còn không hiểu người như Bạch Tố sao? Chắc là chỉ muốn lúc đi trêu chọc Trương Dương một chút thôi mà." Lý Khả Tình cười nói, ngược lại cô còn an ủi Lý Vũ Huyên.
"Thôi thôi, tớ chịu thua rồi, hai người cứ thế đi, tớ không quản nữa, đi trước đây." Lý Vũ Huyên đảo mắt. Phản ứng của Lý Khả Tình và Trương Dương vượt xa dự đoán của cô, Lý Khả Tình không tức giận, còn Trương Dương cũng không giải thích dài dòng như những nam sinh bình thường khác. Rõ ràng, sự tin tưởng giữa hai người vượt xa tưởng tượng của người khác.
Phương Thiếu Vân cũng nhanh chóng nháy mắt với Trương Dương rồi rời đi cùng Lý Vũ Huyên. "Khả Tình, vào đây." Sau khi hai người rời đi, Trương Dương mới nắm tay Lý Khả Tình quay trở lại phòng mình.
"Khả Tình... anh..." Trương Dương do dự một chút, cảm thấy vẫn nên giải thích một chút thì hơn.
"Được rồi, đừng nói nữa, em tin anh, có gì mà phải giải thích chứ, em rất tự tin về bản thân mình." Lý Khả Tình cười khúc khích nói.
"Ừm." Trương Dương gật đầu không giải thích nữa. Đúng như Lý Khả Tình nói, cô ấy tin anh là được rồi, không cần thiết phải giải thích gì thêm. Tuy nhiên, Bạch Tố đã đi rồi, mình cũng coi như hoàn toàn nhẹ nhõm, sau này muốn làm gì thì làm, không cần phải lo lắng gì nữa.
Việc Lý Khả Tình đến thực ra cũng liên quan đến chuyện Bạch Tố rời đi. Hai người trò chuyện nhỏ nhẹ một lúc, Trương Dương mới đưa Lý Khả Tình về ký túc xá. Quay lại trước máy tính, Trương Dương nhìn thấy con robot đặt bên cạnh. Nhắc mới nhớ, đây là món đồ đầu tiên mà anh và Lý Khả Tình cùng làm, đáng tiếc là cuối cùng Lý Khả Tình không tham gia câu lạc bộ robot, món đồ này chỉ có thể để lại chỗ Trương Dương làm đồ dự phòng.
Ngồi lại trước máy tính, Trương Dương mở máy xem tình hình. Lúc này toàn bộ mạng lưới đã hoàn toàn hỗn loạn, chỉ có tình hình trong nước là tương đối ổn định. Nhìn thế này, dự đoán là trong thời gian ngắn cũng không có vấn đề gì. Trương Dương mở trò chơi "Vô Thứ Trận Liệt" ra để vượt ải. Trò chơi này quá biến thái, nhất là chỗ con trùm (Boss), rõ ràng là có quy luật, nếu không thì chắc chắn là phải chết.
Trước khi vào ải Boss có một ải gợi ý, trong này không có bất kỳ kẻ địch nào, chỉ có bốn nút bấm gợi ý. Trương Dương đều đã điều khiển Mary nhảy lên kiểm tra, tất cả đều là những gợi ý rất công thức. Nhưng Trương Dương luôn cảm thấy nơi này có điểm mấu chốt nào đó mà mình chưa phát hiện ra. Anh nhanh chóng điều khiển Mary nhảy qua nhảy lại trước bốn nút gợi ý. Đột nhiên, ánh mắt Trương Dương ngưng tụ, khi anh vô thức nhảy loạn xạ, anh bất ngờ phát hiện, bốn câu gợi ý này nếu đọc ngược lại thì hình như là mã lập trình.
Do dự một chút, Trương Dương nhanh chóng mở C lên, sau đó nhập ngược từng ký tự của bốn câu vào C. Khi ký tự cuối cùng được nhập vào, Trương Dương lập tức khẳng định, bốn câu này đúng là mã code. Nhưng hiển nhiên, dù là một chương trình nhỏ vài trăm K, cũng không thể chỉ viết bằng bốn dòng code được.
Nghiên cứu kỹ lưỡng vai trò của bốn dòng code này trong toàn bộ chương trình, vì Trương Dương chỉ có bốn dòng code mà không có cả chương trình, anh không thể xác định hoàn hảo bốn dòng này đóng vai trò gì. Nhưng Trương Dương đã hiểu ra, bốn dòng code này tuyệt đối là một phần quan trọng trong thuật toán mã hóa. Nói tóm lại, các gợi ý trong toàn bộ trò chơi có khả năng là một thuật toán mã hóa.
Nghĩ đến đây, Trương Dương chợt nhớ ra, từ ải đầu tiên, mỗi ải đều có không ít gợi ý. Trương Dương lập tức quay ngược lại bắt đầu vượt ải từ đầu. Thực ra chỉ cần vượt qua một lần, biết chỗ nào cần tránh thế nào thì các ải này cũng dễ vượt qua. Tiếp theo, Trương Dương nhanh chóng viết tất cả các câu gợi ý ngược lại vào C. Quả nhiên, tất cả đều là từng dòng code.
Thiên tài thật, viết code vào trong những câu gợi ý này không nói, những câu gợi ý này còn rất logic, không hề khiến người ta cảm thấy có gì bất thường. Sau khi nhập tất cả các gợi ý theo thứ tự xuất hiện, Trương Dương phát hiện, vẫn chưa đúng.
Khi một phần mềm vận hành, trong code chỉ cần sai một ký tự thôi cũng có thể khiến chương trình không chạy được. Mặc dù Trương Dương đã chứng minh tất cả các câu đều là code lập trình, nhưng thứ tự giữa các đoạn code này rất có thể là sai, hơn nữa giữa một số đoạn code rõ ràng thiếu tính logic, và còn thiếu rất nhiều thứ.
Khốn thật, không cần nghĩ Trương Dương cũng biết, mặc dù anh đã vượt ải nhưng rõ ràng là chưa tìm thấy tất cả những gì ẩn chứa trong trò chơi này. Trò "Super Mary" này, ai từng chơi đều biết, tinh túy thực sự nằm ở các bẫy ngầm, những thứ bề nổi thực ra chẳng có gì hay ho. Mà trong phiên bản biến thái này, bẫy ngầm lại càng được sử dụng triệt để. Nếu thực sự muốn tìm thấy tất cả bẫy ngầm, Trương Dương hiểu rằng, có lẽ thời gian vượt ải đầu tiên của mình còn phải kéo dài thêm nữa.
Chậm rãi bắt đầu từ ải đầu, chỗ nào cũng phải thử nghiệm lại, ví dụ như một số đường ống ngầm, Trương Dương đều phải thử xem có chui vào được không. Bạn đừng nói, cứ loay hoay như vậy, chỉ riêng ải nhỏ đầu tiên, Trương Dương đã tìm ra bảy cái bẫy ẩn, trong những cái bẫy này không ngoại lệ đều có một số gợi ý.
Dựa vào, Trương Dương hoàn toàn phát điên, đảo mắt đầy phiền muộn. Nhưng cũng may, cuối cùng anh đã biết cách vượt ải, chỉ là việc tìm kiếm những bẫy ẩn này tốn không ít tâm tư.
Cho đến tận rạng sáng, Trương Dương mới gần như tìm thấy tất cả các bẫy ẩn. Toàn bộ C đã được lấp đầy bằng các dòng code, nhưng những câu lệnh này vẫn thiếu phần quan trọng nhất để kết nối chúng lại. Những chỗ này không thể dựa vào đoán mò, Trương Dương đã thử tự mình điền vào những phần còn thiếu, nhưng tổ hợp này là vô tận.
Mặc dù thiếu phần quan trọng, nhưng Trương Dương cũng đã nhìn ra, đây đúng là một thuật toán mã hóa kiểu mới, hay nói cách khác, đây là một phương thức mã hóa, và dường như nó được dùng để mã hóa tệp tin. Dùng thuật toán này có thể mã hóa một số tệp tin thành những ký tự hỗn loạn, hoặc những chữ cái, con số vô nghĩa khác.
Lại một lần nữa vượt qua tất cả các ải nhỏ trước Boss ải đầu tiên, Trương Dương vẫn không tìm thấy phần còn thiếu. "Khốn kiếp!" Trương Dương không nhịn được mà hét lên một tiếng. Anh đã loay hoay với trò chơi này cả đêm, chút kiên nhẫn cuối cùng cũng sắp cạn kiệt.
Trong lúc chán nản, anh để Mary giẫm chết một con rùa. Con rùa trước khi chết phát ra một tiếng kêu, nhìn thấy ký tự xuất hiện ngẫu nhiên trên màn hình, mắt Trương Dương đột nhiên sáng lên.
Chết tiệt, không lẽ thật sự là như vậy? Trương Dương lại nhanh chóng điều khiển Mary giẫm chết một con quạ khác, trên đầu con quạ lại hiện ra một ký tự. Nhìn thấy ký tự này, mắt Trương Dương trở nên kỳ quặc.
"Được lắm, ông đây bái phục!" Trương Dương không nhịn được mà giơ ngón tay giữa lên, dù anh không biết đối tượng nhận ngón tay giữa này là ai, nhưng Trương Dương đã hiểu ra, kẻ đó đúng là một tên biến thái siêu cấp. Trong phiên bản biến thái của Super Mary này, sau khi tiểu quái bị giẫm chết, trên đầu sẽ hiện ra ký tự ngẫu nhiên. Lúc đầu Trương Dương tưởng đây chỉ là đặc sắc của phiên bản này, là tác giả tạo ra để trêu chọc cảm xúc người chơi.
Nhưng bây giờ xem ra e là không phải vậy. Trương Dương đầy phiền muộn quay trò chơi về từ đầu, sau đó bắt đầu giẫm từng con quái một, rồi ghi chép lại tất cả các ký tự hiện ra trên đầu chúng. Khi Trương Dương dùng hết sức bình sinh cuối cùng cũng giẫm chết tất cả quái ở ải nhỏ đầu tiên và chép lại tất cả ký tự, anh đã khẳng định, mình đoán đúng rồi.
Nhưng nếu Trương Dương không nhớ nhầm thì những ký tự hiện ra trên đầu quái khi bị giẫm chết dường như xuất hiện ngẫu nhiên, nhưng rốt cuộc có quy luật gì thì Trương Dương phải giẫm lại một lần nữa mới biết.
Bắt đầu lại trò chơi, sau khi giẫm chết con quạ đầu tiên, Trương Dương nhanh chóng ghi nhớ ký tự hiện ra, rồi đối chiếu với cái vừa chép xong, anh không nhịn được mà bắt đầu càm ràm. "Mẹ kiếp, quả nhiên là thế này!"
Kim đồng hồ trên tường nhảy vọt, Trương Dương với đôi mắt đỏ ngầu chiến đấu trước máy tính. Năm giờ sáng, Trương Dương nhanh chóng đẩy bàn phím sang một bên rồi ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng. "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng xong rồi." Suốt hơn năm tiếng đồng hồ, anh đã hành hạ những con quái này tổng cộng mười một lần, cuối cùng cũng xác nhận, các ký tự hiện ra trên đầu quái là một vòng lặp gồm 9 lần.
Nghĩa là có tổng cộng chín bộ mẫu. Sau khi kết nối tất cả các ký tự này thành câu, Trương Dương cuối cùng đã có được chương trình hoàn chỉnh.
Không dễ dàng gì, Trương Dương gần như muốn rơi nước mắt. Một đêm này đâu phải là đang tìm đồ, mà căn bản là đang chịu hành hạ, hoàn toàn không có nhân tính chút nào.
Sau khi lấy được tất cả code, Trương Dương chạy thử phần mềm được tạo thành từ các đoạn code này. Nó đúng là một thuật toán mã hóa. Trương Dương dùng phần mềm phân tích của mình để giải mã, rất nhanh đã hệ thống hóa được nguyên lý vận hành cũng như phương thức mã hóa của nó.
Sau khi hệ thống hóa xong, nói thật là Trương Dương đã chuẩn bị tâm lý, nhưng thứ này vẫn khiến anh vô cùng chấn động. Thuật toán mã hóa này tuyệt đối tiên tiến hơn bất kỳ loại nào đang được sử dụng trên toàn thế giới hiện nay.