Trương Dương nói lời này cũng không phải là khoác lác. Nếu như hắn thả loại virus kia của mình ra ngoài, e rằng hiện tại trên toàn thế giới này không một ai có cách tiêu diệt được nó. Không còn cách nào khác, ai bảo quy luật biến dị của một trong số các loại virus đó lại được cải biên dựa trên bản đồ gen của virus HIV cơ chứ? Phải biết rằng, bản đồ gen của virus HIV phải bốn năm sau mới được một phòng thí nghiệm y học của Mỹ vẽ thành công.
Trước thời điểm đó, những thứ của Trương Dương giống như đang mở ra vùng cấm của Thượng Đế, chính là "hack cheat".
Tuy nhiên, đây đều là những phương pháp trị phần ngọn chứ không trị được phần gốc. Sau khi làm xong phần mềm chuyên diệt virus này, Trương Dương do dự một chút rồi nhanh chóng mã hóa mã nguồn cốt lõi của nó, sau đó lén lút đặt "trùng lây nhiễm" vào trong lớp lõi đã được mã hóa kia.
Nếu có ai muốn nghiên cứu mã nguồn của phần mềm chuyên diệt này và mưu đồ thực hiện biên dịch ngược, thì "trùng lây nhiễm" sẽ âm thầm ghi lại mọi thứ, sau đó lén lút mô phỏng việc trao đổi dữ liệu bình thường của máy tính để gửi những dữ liệu đó đến nơi mà Trương Dương đã chỉ định.
Chiêu này là Trương Dương học được từ hệ thống phán đoán ẩn giấu trong hệ thống của phía Mỹ. Phương pháp mã hóa lớp lõi cũng không phải kỹ thuật gì quá cao siêu, nếu có chuyên gia nghiên cứu thì đại khái chỉ mất vài ngày là có thể phá giải. Điểm khác biệt là sau khi phá giải, mã nguồn bên trong sẽ tự hủy hoàn toàn.
Làm xong tất cả, Trương Dương bắt đầu tìm kiếm mục tiêu. Rất nhanh, hắn đã có ý định. "Ma Trận An Toàn" cũng là một trong những gã khổng lồ về an ninh mạng trong nước. Trương Dương chọn Ma Trận An Toàn là vì công ty này làm việc cũng khá ổn. Tất nhiên, đây chỉ là lý do phụ, lý do chính là nghiệp vụ của Ma Trận An Toàn có sự xung đột rất lớn với "Bách Ảnh An Toàn".
Trong toàn bộ ngành an ninh mạng, tuy mọi người đều coi nhau là oan gia, nhưng Bách Ảnh An Toàn và Ma Trận An Toàn giống như Atletico Madrid và Real Madrid, Inter Milan và AC Milan trong giới bóng đá vậy. Giữa các quốc gia thì như Đức với Anh Pháp, Trung Quốc với Nhật Bản. Nghiệp vụ chính hiện nay của Bách Ảnh An Toàn chính là cướp từ trong miệng Ma Trận An Toàn mà ra, hơn nữa nghe nói có mấy nhân viên bộ phận kỹ thuật của Bách Ảnh An Toàn từng là người của bộ phận kỹ thuật Ma Trận An Toàn.
Ma Trận An Toàn từng vì những chuyện này mà suýt phá sản, cho nên sau khi phát triển trở lại, họ luôn cạnh tranh khách hàng với Bách Ảnh An Toàn. Trương Dương sắp sửa đối đầu với Bách Ảnh An Toàn, trước đó, hắn không ngại lấy chút lãi trước.
Sau khi tìm được trang web của Ma Trận An Toàn, Trương Dương nhanh chóng dùng máy tính xách tay của mình đăng nhập vào trạm cơ sở vệ tinh của công ty viễn thông thông qua cửa sau, kết nối với vệ tinh số 1 thuộc quyền sở hữu của mình, Trương Dương trực tiếp làm sạch kênh truyền thông độc lập đó.
Làm xong mọi việc, Trương Dương mới mở trang web chính thức của Ma Trận An Toàn. Hắn không có nhiều thời gian để xâm nhập từng chút một, hắn trực tiếp thả "trùng lây nhiễm" của mình ra. Khả năng lây nhiễm của "trùng lây nhiễm" còn mạnh mẽ hơn virus "Thích Khách". Chưa đầy vài phút, dưới sự hỗ trợ từ nguồn tài nguyên hệ thống khổng lồ của vệ tinh, Trương Dương đã trực tiếp hack vào máy chủ của Ma Trận An Toàn.
Sau khi xâm nhập được máy chủ, Trương Dương nhanh chóng tạo ra một tài khoản có quyền hạn cao nhất, rồi đá tất cả các tài khoản còn lại ra khỏi máy chủ.
Lúc này, bộ phận kỹ thuật của Ma Trận An Toàn cũng giống như những gì Trương Dương dự đoán, toàn bộ bộ phận, bao gồm cả giám đốc kỹ thuật, thậm chí là tổng giám đốc cao nhất của công ty đều đang làm thêm giờ. Chuyện lớn như thế này, nếu bị truyền thông phanh phui, tất cả các công ty an ninh mạng đều sẽ gặp khủng hoảng tín nhiệm. Và trong khoảng thời gian này, công ty an ninh mạng nào nghiên cứu ra cách tiêu diệt loại virus này trước, công ty đó chắc chắn sẽ thu được lợi nhuận lớn nhất.
Điều này giống như một con dao hai lưỡi, dùng tốt thì có thể cắt được một miếng lớn trên chiếc bánh kem để thưởng thức, dùng không tốt thì có lẽ chẳng ăn được gì mà còn tự cắt vào mình. May mắn thay, tất cả mọi người đều đang quanh quẩn bên ngoài chiếc bánh kem này, không ai có đường tắt để đi.
Ngay khi tất cả nhân viên an ninh của Ma Trận An Toàn đang nỗ lực phân tích virus, đột nhiên vài nhân viên an ninh phụ trách bảo trì trang web phát hiện mình bị đá ra khỏi hệ thống, tiếp đó toàn bộ trang web của công ty trực tiếp đóng lại. Trên màn hình lớn treo ở tường bộ phận kỹ thuật của công ty, một tài liệu văn bản được mở ra, một dòng chữ xuất hiện trên tường: "Cho các người một cơ hội."
Đến lúc này, tất cả mọi người ở Ma Trận An Toàn mới sực tỉnh, họ đã bị hack. "Chuyện gì vậy?" Cao Cương, chính là tổng giám đốc của Ma Trận An Toàn, cũng đang làm thêm giờ tại bộ phận kỹ thuật. Ma Trận An Toàn là do một tay ông gây dựng, bản thân Cao Cương cũng là một lập trình viên rất cừ khôi, chỉ là những năm gần đây ông không cần phải đụng tay vào mấy việc này nữa mà thôi.
Nhìn thấy trang web bị hack, Cao Cương lập tức lớn tiếng hỏi.
Mặc dù người làm kỹ thuật thường khá khô khan, nhưng mọi người cũng không phải kẻ ngốc, hơn nữa tình huống như thế này nói thật cũng không phải lần đầu, cho nên một nhân viên an ninh lập tức đứng dậy nói lớn: "Tổng giám đốc, trang web của chúng ta bị hack rồi, nhưng đối phương không đụng vào máy chủ, cũng không sửa đổi trang web chính thức của công ty, chỉ hack vào mạng nội bộ, xem ra là muốn giao lưu với chúng ta."
Nhìn dòng chữ trên màn hình lớn, do dự một chút, Cao Cương đi thẳng đến trước máy tính của một nhân viên kỹ thuật. Nhân viên này vội vàng nhường chỗ, Cao Cương ngồi xuống, suy nghĩ một chút rồi mới nhanh chóng gõ vào dưới bảng viết đó: "Tôi là tổng giám đốc của Ma Trận An Toàn, xin hỏi các hạ có việc gì?"
Từ đầu đến cuối, Cao Cương đều không nhắc đến chuyện bị xâm nhập. Kỹ thuật của Ma Trận An Toàn thế nào, chính Cao Cương hiểu rõ. Tuy không dám nói là dẫn đầu các công ty khác trong nước, nhưng ít nhất cũng không thua kém. Dù vậy, đối phương có thể dễ dàng hack cả Ma Trận An Toàn mà không bị bất cứ ai phát hiện, chỉ riêng thực lực kỹ thuật này thôi, Cao Cương đã biết họ căn bản không phải là đối thủ của đối phương, thậm chí nói quá lên là còn không có tư cách để làm đối thủ. Vì tức giận cũng vô ích, nên Cao Cương dứt khoát buông bỏ.