Hắc Phong Thành Chiến Ký

Lượt đọc: 3900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 24
người giữ đầm.

❊ ❊ ❊

Trong quân doanh, Công Tôn kể cho Hạ Nhất Hàng biết phương pháp dụ địch mà Triệu Phổ đã nói cho y nghe.

Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Thì ra là thế.”

“Thế nhưng có một chuyện ta nghĩ mãi không ra.” Công Tôn nói ra nghi hoặc trong lòng, “Trong kế hoạch của Triệu Phổ có một món đồ mà chúng ta lại không có thứ này…”

Công Tôn nói còn chưa dứt lời, chỉ thấy có một thị vệ từ bên ngoài chạy vào, “Phó soái, Lan Khắc Minh cầu kiến, nói là muốn chuyển lời của Bình Chung Vương, vô cùng khẩn cấp.”

Hạ Nhất Hàng mỉm cười, gật đầu nhìn thị vệ kia ý bảo mời hắn vào, sau đó đối với Công Tôn nháy mắt mấy cái, “Đồ được tặng không phải đã tới rồi hay sao!”

Công Tôn cảm thấy khó hiểu – Chẳng lẽ nói trong kế hoạch của Triệu Phổ bị thiếu một món đồ, mà vật này lại nằm trong tay Bình Chung Vương. Triệu Phổ làm sao lại biết?

Rất nhanh, Lan Khắc Minh đã đi đến.

Hắn vừa vào cửa liền đi thẳng vào vấn đề, cha hắn biết quân địch đã trốn vào trong thôn Thi Trì, chỗ đó người bình thường căn bản vào không được. Tuy nhiên, nếu có bản vẽ thì lại là chuyện khác…

Công Tôn mở to hai mắt nhìn Lan Khắc Minh.

Hạ Nhất Hàng hỏi, “Có bản vẽ à?”

“Chỉ là lời truyền miệng.” Lan Khắc Minh nói, “Trước kia, thời điểm chiến tranh xảy ra liên miên, có một nhóm người thường xuyên ra vào thôn Thi Trì, họ gọi là người giữ đầm hay còn gọi là người đưa xác chết, chuyên môn phụ trách việc dọn dẹp chiến trường cũng như đem thi thể người tới thôn Thi Trì để xử lý. Người giữ đầm gồm có ba gia tộc, mỗi gia tộc bọn họ phụ trách một phần ba thôn Thi Trì, bởi vì thường xuyên ra vào cho nên đối với địa hình của thôn Thi Trì tương đối hiểu rõ, trong tay mỗi người đều có một tấm bản đồ thuộc phạm vị thế lực của nhà mình.”

Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Nói cách khác, tấm bản đồ tổng cộng có ba phần, nếu hợp lại sẽ được một tấm bản đồ hoàn chỉnh về địa hình của thôn Thi Trì, đúng không?”

Lan Khắc Minh gật đầu, “Tuy rằng không biết chính xác họ của những gia tộc này tuy nhiên vẫn có thể khẳng định, những người giữ đầm đều là cư dân của thành Bình Chung.”

Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Nếu có được tấm bản đồ, thật sự có thể giảm đi rất nhiều phiền toái.”

“Ta lập tức cho quan viên đi điều tra ba gia tộc kia!” Lan Khắc Minh nói rõ.

Hạ Nhất Hàng đứng dậy nói lời cảm ơn với hắn.

Lan Khắc Minh kích động vội vàng chạy ra ngoài.

Thẩm Thiệu Tây cầm chén trà, gật đầu, “Lan Khắc Minh sẽ là một ông vua tốt của Bình Chung.”

Hạ Nhất Hàng vừa gật đầu vừa nhìn Công Tôn ở bên cạnh bàn nãy giờ vẫn không nói gì.

Một lúc lâu, Công Tôn mới hoàn hồn, hỏi Hạ Nhất Hàng, “Triệu Phổ làm sao biết có bản vẽ? Tuy rằng hắn không nhắc tới chi tiết bản vẽ có tới ba tấm… Thế nhưng làm sao hắn biết được?”

Hạ Nhất Hàng mỉm cười uống trà, nói, “Hắn biết coi bói mà.”

Phía bên kia, Ân Hậu ôm Tiểu Tứ Tử rồi mang theo Tiểu Lương Tử chạy tới Bình Chung thành nhưng lại không nhìn thấy Thiên Tôn cũng hoàn toàn kiếm không ra bóng dáng của bọn Triển Chiêu.

Ân Hậu vốn đang muốn đi vào tòa nhà mà lúc nãy phát hiện ra Nghê Hạng Hạo tìm một chút, thế nhưng Tiểu Tứ Tử lại đưa tay chỉ về một tòa nhà lớn nằm ở hướng ngược lại, nói, “Ân Ân, ở đó!”

Ân Hậu dĩ nhiên sẽ không nghi ngờ phán đoán của Tiểu Tứ Tử, nhanh chóng chạy về phía tòa nhà lớn.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường và Lâm Dạ Hỏa nghe được một tiếng kêu thảm thiết, lúc xông vào phòng của một căn nhà bỏ hoang thì đã thấy cửa thư phòng bị mở ra, một người áo đen tông cửa xông ra ngoài, nhảy lên chóp tường.

Triển Chiêu “Viu” một cái vội vã đuổi theo.

Triển Chiêu mới vừa đi, một người áo đen khác lại từ trong phòng chạy ra, nhìn thấy Bạch Ngọc Đường và Lâm Dạ Hỏa đứng ở trước cửa thì hấp tấp hướng về phía chính phòng mà chạy trốn, Bạch Ngọc Đường “Viu” một tiếng, cũng đuổi theo.

Hỏa Phượng vẫn còn đứng một chỗ suy nghĩ – Mấy cái người này ban ngày mà còn mặc áo dạ hành, sợ người khác không biết mình là kẻ trộm chắc?

Thời điểm sau khi hắn lắc lắc đầu cảm thán một chút người xấu thời nay quá ư là kiêu ngạo thì đã không thấy bóng dáng của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đâu nữa.

Lâm Dạ Hỏa đứng tại chỗ xoay một vòng – Bọn họ bởi vì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết cho nên mới tiến vào, là kẻ nào kêu vậy?

Hỏa Phượng chạy về phía thư phòng mà hai hắc y nhân kia mới vừa lao ra, chỉ thấy trên mặt đất có một vũng máu, một ông lão tóc trắng đang nằm trên vũng máu ấy.

Lâm Dạ Hỏa cau mày, kiểm tra mạch đập của ông lão – Đã tắt thở rồi!

Phần bụng của ông lão bị trúng một đao, hẳn là chết vì mất máu quá nhiều.

Hỏa Phượng đang muốn đứng dậy ra ngoài gọi người thì đột nhiên phát hiện bên trong giày của ông lão lòi ra một món đồ.

Ông lão này khẳng định gia cảnh giàu có, ăn mặc sang trọng, quần đen giày đen, mà một góc ở phía bên phải chiếc giày lộ ra một miếng vải màu trắng, hình như là mảnh vụn của một chiếc khăn gấm.

Hỏa Phượng ngay lập tức suy ngẫm, chỉ thấy trong sân một thân ảnh màu đỏ chợt lóe, Triển Chiêu đã trở về.

Nhìn thấy hai tay của Triển Chiêu trống trơn không hề có một hắc y nhân nào, Lâm Dạ Hỏa giật mình không nhẹ, “Ngươi vậy mà để hắn chạy thoát?”

Triển Chiêu phất tay chặn lại, “Không phải, đã chết rồi!”

Lâm Dạ Hỏa càng thêm giật mình, “Ra tay nặng như vậy cơ à? Thôi thì cứ coi như báo thù thay cho ông lão này đi.”

Triển Chiêu đi tới, lắc lắc đầu, “Không phải ta đánh chết, lúc bị ta bắt được hắn liền cắn thuốc độc dấu trong răng mà tự sát.”

Lâm Dạ Hỏa cau mày, “Đến mức như thế… Đối với chính mình độc ác vậy sao.”

Lúc này, Bạch Ngọc Đường cũng đã trở lại.

Ngũ gia cũng là tay không, hơn nữa gương mặt còn mang vẻ hoang mang.

“Kẻ mà ngươi đuổi theo cũng chết rồi hả?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Cứ như là binh lính tử sĩ, liều chết một chút cũng không hề do dự.”

Triển Chiêu nhìn thoáng qua ông lão đã chết nằm trên mặt đất, nghĩ xem đối phương có lai lịch gì, vì sao lại phải sát hại một người già như vậy?

“Bách tính trong thành không phải đều đã di tản hết sao, ông lão này làm sao lại ở đây?” Lâm Dạ Hỏa hiếu kỳ hỏi.

“Nhìn cứ như thể đang kiếm đồ.” Triển Chiêu vừa chỉ về phía hộp gấm nhỏ trên bàn lại vừa chỉ về phía cánh cửa đã được mở của một cái ám cách(50) nằm trên tường.

(50) Két sắt

Triển Chiêu nói, sau đó xoay người liếc mắt nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy Ngũ gia vẫn còn đang thất thần.

“Ngọc Đường?” Triển Chiêu chọt Bạch Ngọc Đường một cái, “Làm sao vậy?”

Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu, nói, “Cái này… Hình như ban nãy ta có thấy Tiểu Lương Tử.”

“Hả?” Lâm Dạ Hỏa tò mò, “Tiểu Lương Tử chẳng phải đang ở Hắc Phong thành à? Sao lại chạy tới chỗ này?”

“Ta nhìn cũng không rõ lắm, lóe một cái liền biến mất, đi vào ngõ nhỏ.” Ngũ gia cũng không thể xác định được bản thân có phải nhìn lầm rồi không.

“Chắc là nhìn lầm đó.” Triển Chiêu nói.

“Có thể.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, cũng không quá để ý.

Lâm Dạ Hỏa vươn tay nắm lấy mảnh vải vụn lộ ra ở góc giày của ông lão, kéo ra thứ gì đó được dấu trong giày.

“Lạch cạch” một tiếng.

Thứ mà Lâm Dạ Hỏa kéo ra đích thị là một miếng khăn gấm, mà rơi xuống đất là cái bọc gì đó được gói bên trong chiếc khăn.

Triển Chiêu với tay đem vật kia nhặt lên thì thấy một cuốn da dê.

Mở cuốn da dê ra, hóa ra là một tấm bản đồ, nhìn qua hẳn là đồ cổ. Trên bản đồ vẽ rất nhiều vòng tròn, lại có rất nhiều kí hiệu, vả lại nói bản vẽ này tròn cũng không phải tròn, vuông cũng không phải vuông mà là tương tự với một phần ba của một hình tròn.

“Đây là bản đồ gì vậy?” Triển Chiêu hỏi Lâm Dạ Hỏa và Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, nhìn không ra đây là cái gì.

Hỏa Phượng chỉ vào góc trên bên trái của một hình vẽ, “Đây là ký hiệu số đếm ám chỉ Bình Chung thành, cái này đại biểu cho số ba.”

“Số ba.” Bạch Ngọc Đường cầm lấy tấm bản đồ mở ra coi một chút, “Nếu như ghép với hai tấm khác, có thể hợp lại thành một tấm hoàn chỉnh không?”

Triển Chiêu nhìn trộm người chết trên mặt đất, “Thứ mà những kẻ áo đen kia muốn cướp chắc không phải là tấm bản đồ này đâu ha?”

“Vậy thì chỉ còn cách tịch thu, đem về đưa cho Hạ Nhất Hàng nhìn xem có hữu dụng hay không.” Lâm Dạ Hỏa đề nghị.

Ân Hậu mang theo Tiểu Tứ Tử tiến vào một tòa nhà lớn.

Lúc vào tới cửa, Ân Hậu nói với Tiểu Tứ Tử, “Có phải tìm nhầm rồi không? Trong nhà không có ai cả.”

Tiểu Tứ Tử chỉ về phía một gian phòng có cửa được đóng chặt của tòa nhà, “Ân Ân, nơi đó nơi đó!”

Ân Hậu không hiểu vì sao Tiểu Tứ Tử lại kiên quyết đòi nhìn căn phòng kia.

Tiểu Lương Tử chạy đến trước cửa phòng, phát hiện cửa bị khóa.

“Không tốt rồi… Phòng ở của nhà người ta đều đã khóa.”

Tiểu Tứ Tử vẫn chỉ vào cửa phòng, kiên quyết đòi phải vào bên trong bằng được.

Ân Hậu phiền muộn – Bên trong cất giấu cái gì hay sao?

Tiểu Lương Tử cũng không thể quản nhiều như vậy, Cận nhi đã nói dĩ nhiên là có đạo lý. Vì vậy vươn tay chạm vào ổ khóa, đỉnh của chiếc ổ khóa “Cùm cụp” một tiếng rồi vỡ ra.

Ân Hậu nhướng mày – Ô, đứa nhỏ này nội lực ngày càng cao nha.

Tiểu Lương Tử mở cửa ra.

Mọi người vào cửa… Đây là một gian thư phòng, bài biện rất bình thường, người ở chỗ này hẳn là có học vấn cũng như phẩm giá.

Ân Hậu nhìn Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử giơ tay, chỉ vào tấm bình phong Bát Tiên(51) đang hé mở ở phía sau bàn đọc sách.

(51) Bát Tiên truyền kỳ, tám vị thần tiên được thờ phụng, trong đó có một vị tiên nổi nhất nhắc đến hẳn là nhiều người biết, Lã Động Tân.

Ân Hậu càng thêm khó hiểu.

“Có người ẩn nấp phía sau à?” Tiểu Lương Tử cứ như một con khỉ, lẻn ra phía sau tìm kiếm rồi lại lượn tới lượn lui đảo quanh căn phòng những mấy lần, thế nhưng trong phòng không có gì cả.

Ân Hậu muốn ôm Tiểu Tứ Tử rời đi.

Tiểu Tứ Tử chì về phía bình phong, “Bên trong tấm bình phong có cái gì đó!”

“Bên trong có cái gì?” Tiểu Lương Tử xoay tấm bình phong một cái, sờ tới sờ lui cũng không phát hiện lỗ hổng nào.

Ân Hậu nhìn Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tứ nói, “Vô cùng quan trọng đó!”

“Cái này…” Ân Hậu đang tính nói gì đó nhưng bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua bên ngoài.

Tiểu Tứ Tử cũng nhìn ra bên ngoài nhưng chẳng thấy gì cả.

Ân Hậu đem Tiểu Tứ Tử đặt lên bàn rồi nói với Tiểu Lương Tử, “Tiểu Lương Tử.”

Tiểu Lương Tử quay đầu lại.

“Mở tấm bình phong ra.” Ân Hậu nói xong thì bước ra ngoài.

Tiểu Tứ Tử ngồi ở trên bàn đưa mắt nhìn ra ngoài sân.

Tiểu Lương Tử rút ra một thanh chủy thủ giấu trong giày, cắt vào rìa của tấm bình phong.

Ân Hậu vừa ra tới ngoài sân, phía bên trên bức tường ngoài sân có hai hắc y nhân nhảy xuống, đôi bên chạm mặt, hai hắc y nhân sửng sốt – Phỏng chừng không hề nghĩ tới trong sân lại có người.

Ân Hậu phất tay, hai kẻ áo đen duy trì tư thế rút đao, vẫn không nhúc nhích.

Ân Hậu chắp tay sau lưng tiến tới nhìn một chút, bàn tay chạm vào khăn che mặt của hắc y nhân… Chỉ thấy bọn họ có gương mặt của người ngoại tộc, không phải người Trung Nguyên.

Ân Hậu nhíu mày – Hình như là binh lính của Bình Chung thành.

Chỉ là ông còn chưa kịp đưa ra câu hỏi, trên khuôn mặt của hai kẻ áo đen đột nhiên xuất hiện biểu tình nhăn nhó.

Ân Hậu nhíu chặt hàng lông mày – Ông vì muốn tra hỏi cho nên chỉ điểm vào á huyệt khiến hai người bọn họ không thể nói chuyện, bởi vậy miệng mới có thể cử động.

Hai hắc y nhân “phịch phịch” hai tiếng, cứng ngắc ngã xuống đất, xem ra bên trong răng có giấu kịch độc trí mạng.

Ân Hậu lắc đầu, “Còn trẻ như thế mà lại hủy tính mạng của mình dễ dàng như vậy sao? Là vì cái gì chứ?”

“Ân Ân.” Lúc này Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử chạy ra.

Tiểu Lương Tử mở ra tấm bản đồ nằm trong tay, đưa cho Ân Hậu xem, “Bên trong tấm bình phong cất giấu tấm bản đồ!”

Ân Hậu nhận lấy tấm bản đồ rồi mở ra nhìn qua, nhíu nhíu mày, “Cái gì đây?”

“Đem về đưa cho Hạ Hạ.” Tiểu Tứ Tử nói.

Ân Hậu đem bản đồ giấy cất đi, ôm Tiểu Tứ Tử rồi nắm lấy tay Tiểu Lương Tử rời khỏi tòa nhà.

Ở phía bên kia, sau khi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường còn có Lâm Dạ Hỏa gọi một binh lính duy trì trị an trong Bình Chung thành tới thì cũng ra khỏi ngõ nhỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »