Hắc Phong Thành Chiến Ký

Lượt đọc: 3924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 27
chiến dịch trên nước.

❊ ❊ ❊

Đêm khuya, trong quân doanh Triệu gia quân bên ngoài Bình Chung thành đang tập kết một nhóm lớn binh lính.

Thẩm Thiệu Tây và Phong Khiếu Thiên mang theo Trung Lộc quân tinh nhuệ rời khỏi Bình Chung thành, xuyên qua thông đạo bị nổ tung trước đó của núi Bình Chung tiến vào đại mạc… Chạy tới thôn Thi Trì.

Tối nay trời nhiều mây, mây mù dày đặc che đi ánh trăng, đứng ở trên thành lâu Bình Chung thành nhìn xuống, màn đêm là một mảnh tối đen…

Bọn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều đứng ở trên thành nhìn đám binh mã dần biến mất trong bóng đêm.

Hạ Nhất Hàng tới muộn hơn so với mọi người, hắn ở trên thành lâu, cầm xa kính trong tay, vẻ mặt rất tự nhiên.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vốn rất muốn nói với hắn một chút về vấn đề bản vẽ rất có thể là giả, có điều… người này ngay cả bản vẽ cũng đốt, rốt cuộc là đang có ý gì đây?

Đi theo Hạ Nhất Hàng cùng lên tới là Công Tôn đang ôm Tiểu Tứ Tử trong lòng, Tiểu Lương Tử thì giống hệt con khỉ nhảy lên đỉnh cột cờ, đáng tiếc đêm nay thật sự là quá mờ, cái gì cũng không thấy rõ.

Lan Khắc Minh và Lan Khắc Di cũng tới theo, hai vị hoàng tử đều có chút lo lắng chờ đợi.

Mọi người lúc này mới phát hiện, so với bản thân giao chiến thì sự chờ đợi trước khi giao chiến càng khiến cho người ta cảm thấy dày vò hơn nhiều.

“Sao vẫn còn chưa bắt đầu, bọn họ có đánh lén thành công không…” Tiểu Lương Tử ngồi xổm xuống tự đặt câu hỏi, bỗng nhiên, từ phía xa xa chợt có một luồng ánh sáng màu trắng bay lên trời.

Mọi người không tự giác mà ngẩng mặt lên nhìn, luồng ánh sáng kia đang bay lên cao, lên cao nữa… Cuối cùng, trong màn đêm tối đen “Ba” một tiếng nổ tung.

Sau khi tên lệnh dùng để liên lạc của Triệu gia quân nổ tung trên bầu trời, đám người Triển Chiêu hơi khẩn trương – Đây là lệnh phát động đánh lén hay kế đánh lén ban đêm đã thành công…

Thời điểm mọi người còn đang nghi hoặc, đột nhiên ở phía xung quanh… Gần như là bao quanh toàn bộ thung lũng Bình Chung đều hiện lên một vòng hơn mấy chục tên lệnh đang chiếu sáng.

Tên lệnh chiếu sáng và tên lệnh liên lạc khác nhau, cái trước sáng hơn cái sau, ở trên bầu trời lưu lại một vệt sáng dài.

Một vòng tên lệnh chiếu sáng này đem bóng tối đang chìm trong bóng đêm chiếu sáng rọi như ban ngày.

Mọi người sau khi thích ứng với ánh sáng thì lại có chút mờ mịt… Tình huống gì đây? Không phải là đánh lén sao?

Gần như đồng thời, chợt nghe Tiểu Lương Tử đứng ở trên đỉnh cột cờ hét lên, “Oa! Những thứ này cái gì vậy a?!”

Mọi người hướng lên trên nhìn, đều kinh ngạc không thôi…

Chỉ thấy xung quanh thung lũng Bình Chung được dựng lên hơn mấy chục cây thang rất cao… Nhưng đây không phải là thang bình thường, mà tên lệnh chiếu sáng cũng không có bay lên được trên đỉnh nên mọi người đều không nhìn rõ cái thang kia dựa vào chỗ nào.

Mấy chục cái “Thang trời” này không biết là được dựng ở xung quanh thung lũng Bình Chung từ khi nào, trước đó nó bị chìm trong bóng đêm nên hoàn toàn không phát hiện ra.

Triển Chiêu đã cảm thấy có chút ngứa tay rồi, dù sao y cũng có miêu tính trong người, thấy thang là có ý nghĩ muốn leo rồi, cảm giác leo cái “Thang trời” này lên hái sao thật là muốn leo tới đỉnh luôn mà.

Bạch Ngọc Đường vốn hiểu rất rõ y, nhìn y một cái, quả nhiên… Vẻ mặt Triển Chiêu giống như vẻ mặt của một con mèo khi phát hiện có trò chơi mới.

Lâm Dạ Hỏa vỗ tay một cái, “A! Tên câm đó hai ngày nay không để ý tới ta, còn bảo ta đừng có tới quấy rầy. Thì ra là do vội dựng mấy cái thang này!”

Thiên Tôn ngẩng mặt nhìn khắp nơi.

Ân Hậu sờ sờ râu trên cằm, gật đầu, “Kế hoạch này hẳn là tiểu tử Triệu Phổ đã sớm chuẩn bị tốt, đống củi đó không phải chỉ cần một, hai ngày là có thể chuẩn bị đầy đủ được, hóa ra trước kia hắn đã sớm dự đoán được quân địch sẽ trốn trong ao Thi Trì à?”

Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử, tâm nói – Tiên đoán trước cũng không chỉ dừng lại ở đó.

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, hỏi, “Ngay từ đầu Triệu Phổ đã không muốn dựa vào bản đồ để tấn công thôn Thi Trì… Hắn là muốn cho binh lính thông qua mấy cái thang này để trực tiếp tiến vào thôn Thi Trì sao?”

Tất cả mọi người sờ cằm.

Hạ Nhất Hàng nhịn không được nở nụ cười, khoát tay với mọi người, “Các ngươi chớ đánh giá thấp Nguyên soái nhà ta… Mấy cái kia không thể gọi là mưu lược được, mà là trình độ đùa giỡn lưu manh.”

Tất cả mọi người sửng sốt, “Đùa giỡn lưu manh?”

“Cái gọi là lấy đạo của người đó trả lại cho người đó(54).” Hạ Nhất Hàng nhíu mày, “Trước đó đối phương đã dùng cái gì tấn công chúng ta?”

(54) Ăn miếng trả miếng hoặc gậy ông đập lưng ông.

“Đá lửa.” Triển Chiêu nói xong, nhướng mày, “Chẳng lẽ là…”

Triển Chiêu nói còn chưa dứt lời, chợt nghe truyền đến tiếng “Ầm ầm”.

Mọi người vừa ngẩng đầu, chỉ thấy mấy cái “Thang trời” cao cao kia đang ầm ầm sụp đổ, một đầu tựa vào rìa mép của thung lũng Bình Chung, đầu còn lại cân bằng mà nện vào bên trong thôn Thi Trì.

Chỉ thấy cây thang kia vừa ngã xuống thì từng tảng, từng tảng đá lớn cũng đều lăn xuống theo.

Mấy cái thang này giống như một cái máng vậy, các tảng đá lại tròn, thoáng một cái toàn bộ đã lăn vào ao Thi Trì.

Mọi người kinh ngạc… Thì ra không phải là đưa người tiến vào mà là đem đá đẩy xuống. Mệt Triệu Phổ nghĩ ra cái chiêu tổn hại này!

“Cái biện pháp thỏa đáng này không tồi chút nào.” Ân Hậu gật đầu đồng ý, “Nếu bản đồ là giả vậy thì bên trong thôn Thi Trì hẳn là mai phục không ít binh lính quân địch, chắc chắn sẽ có chuẩn bị phản đánh lén nhân mã tập kích bất ngờ của chúng ta… Tảng đá lớn như vậy đập xuống, ít nhiều cũng tạo thành thương vong.”

“Nhưng mà có thể đập chết bao nhiêu tên đây?” Thiên Tôn hỏi, “Đá lăn cũng không nhanh lắm a, bọn chúng hoàn toàn có thể né tránh.”

Lúc này, chỉ thấy Hạ Nhất Hàng đưa tay, ném lên trời một quả tên lệnh…

“Ba” một tiếng, tên lệnh màu lam nổ tung.

Mọi người hơi sửng sốt – Màu lam, đây không phải là tên lệnh liên lạc của hữu lộ quân Long Kiều Quảng sao? Hạ Nhất Hàng lúc này lại gọi tiếp viện làm gì?

Theo tên lệnh mà Hạ Nhất Hàng vừa ném ra, trước cửa Bình Chung thành mở ra… Hai chi chẳng biết từ lúc nào đã tập kết lại với nhau và đang rời khỏi thành đi về phương hướng sông Bình Xuyên.

“Chờ một chút!” ánh mắt Lâm Dạ Hỏa ánh rất nhạy, vừa trông thấy đã phát hiện chiến kỳ binh mã giơ chính là của Trung Lộc quân.

“Nha! Đó không phải là Phong đại ca và Thẩm đại ca sao!” Tiểu Lương Tử đứng ở trên cột cờ nhìn thấy rõ ràng, người mang đội quân Trung Lộc ra khỏi thành đi về phương hướng phía sông Bình Xuyên chính là Phong Khiếu Thiên và Thẩm Thiệu Tây, vậy người vừa rồi đi đánh lén ban đêm là ai chứ?

Còn đang nghi hoặc, thì trên bầu trời lại sáng lên tên lệnh liên lạc màu lam.

Mọi người sửng sốt – Chẳng lẽ là…

Cùng lúc đó, xa xa ở giữa không trung của phụ cận thôn Thi Trì, vô số luồng ánh sáng xuyên thủng bầu trời mà ra… Giống như sao băng rơi xuống đồng cỏ quanh ao Thi Trì, từng chùm lại từng chùm một. Tên rơi như mưa xuống!

Đó là đội cung binh của Long Kiều Quảng, thứ đang bắn chính là hỏa tiễn.

Hỏa tiễn trên không trung đan vào nhau như một cái lưới lửa, bắn vào trong ao thôn Thi Trì, nháy mắt… Trong thôn Thi Trì đã thoáng hiện lên ánh lửa, một vùng đồng cỏ bùng lên một đống ánh lửa lớn.

Triển Chiêu sờ mũi, “Những tảng đá lăn kia có dầu hỏa sao! Vừa nãy ta có ngửi thấy.”

“Đúng là có qua có lại a, bọn họ dùng hỏa cầu chúng ta cũng phải dùng hỏa cầu.” Lâm Dạ Hỏa gật đầu.

“Có điều…” Bạch Ngọc Đường nhớ tới câu giới thiệu về thôn Thi Trì trước kia của Hạ Nhất Hàng, “Không phải ngươi nói thủy tảo rất dài, hơn nữa lượng nước cũng rất cao, không dễ để thiêu đốt đồng cỏ sao?”

Triển Chiêu cũng gật đầu, “Đúng vậy a, lửa tuy nhìn không ít nhưng vẫn không lan ra hết, hơn nữa quân địch có vẻ rất rành đến chuyện phòng cháy…”

Tất cả mọi người đều nhớ tới quạ màu núi Bình Chung, đều đồng loạt gật đầu.

Hạ Nhất Hàng “Ha hả” hai tiếng, “Trước đó ta đã sớm nói chớ xem thường thủ đoạn đùa giỡn của Nguyên soái nhà ta, lửa này phòng được, nhưng khi lửa đưa tới một thứ khác thì bọn chúng chưa chắc đã phòng được a!”

Hạ Nhất Hàng nói xong, vươn tay chỉ chỉ lỗ tai, ý bảo mọi người – Nghe đi!

Theo động tác của Hạ Nhất Hàng, mọi người chợt nghe ở xa xa truyền đến một tiếng “Ầm” vang lên thật lớn.

Mọi người sửng sốt.

Rất nhanh, tiếng vang ầm ầm liên tục truyền đến, hơn nữa tiếng vang cũng càng lúc càng lớn, mặt đất bắt đầu chấn động, cảm giác này không hiểu sao lại có chút quen thuộc…

Đồng thời, ở bốn phía tiếp tục có một số lượng lớn “đá lăn” lăn xuống theo thang trời… Lửa trong thôn Thi Trì văng khắp nơi.

Lúc này mọi người cũng bừng tỉnh đại ngộ – Thì ra chấn thiên lôi được cất giấu trong đá lăn!

Hạ Nhất Hàng nhìn mọi người đang há to miệng nhìn hắn mà gật đầu, “Đúng vậy! Cái gì mà dùng bản đồ để đánh lén ao đầm kia, đó không phải phong cách của Nguyên soái nhà ta, nếu dùng lời hắn mà nói thì chính là ‘Không phải chỉ là vài cái vũng bùn thôi sao, cho nổ bằng nó!’ ”

Ân Hậu nở nụ cười, tán thưởng, “Kế hay! Quân địch muốn dùng ba bản vẽ để dụ chúng ta tiến vào thôn Thi Trì, nhưng Triệu Phổ lại tương kế tựu kế, dùng kế đánh lén ban đêm, phản dụ quân địch tiến vào mai phục ở ao Thi Trì.”

Hạ Nhất Hàng nói xong, đem xa kính đưa cho bọn Triển Chiêu, ý bảo bọn họ nhìn đi.

Triển Chiêu giơ xa kính nhìn về hướng thôn Thi Trì thì thấy có không ít binh lính địch quân từ trong đồng cỏ trốn ra được, bọn họ một thân chật vật, trên người trúng phải lửa, di chuyển rất nhanh về hướng sông Bình Xuyên để tụ họp.

“Sông Bình Xuyên.” Triển Chiêu buông xa kính, nhìn Hạ Nhất Hàng.

Hạ Nhất Hàng mỉm cười, “Gặp lửa dĩ nhiên phải hướng về phía có nước mà chạy, Thiệu Tây và Khiếu Thiên đang ở đó sửa mái nhà dột, chúng ta bắt sống vài tên đem về đi.”

Triển Chiêu gật đầu – Triệu Phổ coi như là một người không tồi.

Tiểu Lương Tử ở trên cột cờ đáp, “Ta với sư phụ giống nhau như đúc!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cảm khái – Triệu Phổ quả không phụ cái tên bách thắng, thì ra là đánh như vậy a, vừa sạch sẽ lại lưu loát.

Mà Lan Khắc Di và Lan Khắc Minh lại là hai mặt nhìn nhau – Triệu Phổ rốt cuộc là bắt đầu tính toán từ khi nào mới được chứ?

Tiểu Tứ Tử ôm Công Tôn hỏi, “Phụ thân Cửu Cửu có phải rất là đẹp trai không?”

Công Tôn xoa xoa cằm hài tỏ vẻ thật khốn khổ a, Tiểu Tứ Tử nên đi ngủ rồi!

Vậy Cửu vương gia mà mọi người đang tán thưởng, hiện tại đang làm gì đây?

Trong Hắc Phong Thành, Triệu Phổ đứng ở trên tường thành, hỏi Âu Dương Thiếu Chinh đang cầm xa kính trong tay, “Thế nào?”

“Ừm, rất tốt rất tốt!” Âu Dương Thiếu Chinh cầm xa kính nghiêm túc gật đầu.

Triệu Phổ cau mày, vươn tay chọt chọt Âu Dương, “Ta hỏi ngươi tình huống bên kia của thôn Thi Trì, ngươi nhìn vào trong Hắc Phong Thành làm gì?”

“Chậc chậc.” Hỏa Kỳ Lân gật đầu, “Ai nha, mấy vũ nương người Ba Tư kia dáng người thật đẹp! Cái thắt lưng kia, bộ ngực kia nha!”

Triệu Phổ thật muốn một cước đem tên hồng mao này đá xuống thành lâu.

Đột nhiên… Triển Chiêu lưu ý đến một chuyện, tuy đã đánh thắng trận nhưng Hạ Nhất Hàng tựa hồ không vui vẻ mấy, là do chiến thắng quá thường xuyên cho nên thành thói quen rồi sao? Nhưng mà nhìn có vẻ không giống.

Triển Chiêu hỏi hắn, “Làm sao vậy?”

Hạ Nhất Hàng bất đắc dĩ cười cười, nói, “Đối phương chỉ là đang chào hỏi chúng ta mà thôi.”

“Chào hỏi ư?” Triển Chiêu không hiểu.

Hạ Nhất Hàng khẽ nhíu mày, nói, “Quân địch không có quá nhiều người, kỳ thực ngày đó, trước lúc thành Bình Chung nổ tung Thiên Dực đã điều tra nhóm lớn quân địch đã rút lui kia, bọn họ sau khi tiến vào biên giới nước Liêu thì không thấy tăm hơi đâu nữa.”

“Biên giới nước Liêu ư?” Triển Chiêu không hiểu, “Quân địch lần này là người Liêu hay là bọn chúng có cấu kết với nhau?”

“Hẳn không phải là quân Liêu, mà về phần có cấu kết hay không Liêu quốc tất nhiên sẽ không thừa nhận, hơn nữa còn giáp ranh với biên giới Liêu quốc, có nói cũng không thể nói rõ.” Hạ Nhất Hàng buông tay, “Liêu quốc sẽ không nhân cơ hội khiêu khích trung nguyên, nhưng không có nghĩa là sẽ không mắt nhắm mắt mở. Khi không có bằng chứng chúng ta cũng không có cách nào khai chiến với Đại Liêu, lại nói tới, dẫn đầu khơi mào chiến tranh cũng không phải là tính cách Nguyên soái nhà ta.”

Tất cả mọi người gật đầu, đừng nhìn Triệu Phổ giống như một thanh đao mà lầm… hắn thiện chiến chứ không hiếu chiến, ngược lại, phong cách trước giờ của hắn đều là ba phải, có thể thái bình một ngày liền thái bình một ngày.

Bọn Triển Chiêu đều tán thành làm như vậy, dù sao một ngày nào đó chiến tranh cũng nổ ra, vô luận là thắng hay thua thì người đứng mũi sào chịu tội vẫn là dân chúng. Làm tướng quân hay đại hiệp, bọn họ võ nghệ đều cao cường, cho dù binh hoang mã loạn vẫn có thể tự bảo vệ tốt cho bản thân mình. Nhưng dân thường già yếu, phụ nữ và trẻ em lại không có mấy năng lực này, xem nhẹ chuyện khai chiến tương đương với chuyện đoạt tính mạng con người, Triệu Phổ trăm ngàn lần sẽ không đưa ra một quyết định không thể chịu trách nhiệm như thế, mấy luận điệu gì mà “Loạn thế xuất anh hùng” linh tinh, hắn đa phần là cười nhạt.

“Chủ lực của đối phương đã rút lui, chỉ để lại một phần nhỏ người tiến hành kế dụ địch, chúng muốn lấy thiểu số thắng đa số để uy hiếp chúng ta.” Hạ Nhất Hàng thở dài, “Có điều muốn lừa dối Nguyên soái nhà chúng ta đâu có dễ dàng như vậy, mà đối phương tổn thất cũng không quá nặng, không bị thương đến gân cốt, còn một điều nữa, chính là…”

Tất cả mọi người nhìn hắn, “Cái gì?”

“Các ngươi cũng đã thấy những hắc y nhân đến trộm bản đồ.” Hạ Nhất Hàng nói, “Đều là tử sĩ.”

Bọn Triển Chiêu gật đầu.

Hạ Nhất Hàng “Chậc” một tiếng, thản nhiên nói, “Chứng tỏ thủ lĩnh của địch quân đối đãi với thủ hạ vô cùng… Tàn nhẫn.”

Tất cả mọi người đồng ý, quả thực rất tàn nhẫn, có cảm giác coi mạng người như cỏ rác, chỉ vì một chút sự tình mà phải chết bốn binh lính.

“Nghiêm túc mà xem xét lại toàn bộ kế hoạch Thành Bình Chung thì thấy, đối phương dùng kế ác độc, lực lượng hành động ưu việt lại tập kích bất ngờ, chỉ huy quân địch tính cách âm độc, hết sức giảo hoạt! Mà binh lính lại kỷ luật nghiêm minh, có cảm giác như là nô lệ vậy.” Hạ Nhất Hàng khe khẽ thở dài, “Đổi cách nói khác, chúng ta là đồ sứ còn đối phương là bình đất nung, đến thời khắc mấu chốt có thể bọn họ sẽ không tiếc mạng cùng đồng quy vu tận với chúng ta, loại địch nhân này là khó đối phó nhất, sau này cần phải cẩn thận gấp bội.”

Mọi người nghe xong lời của Hạ Nhất Hàng, cẩn thận ngẫm nghĩ lại… Quả thực đúng vậy.

Thấy mọi người lo lắng, Hạ Nhất Hàng ngược lại cảm thấy mình nói có hơi nghiêm trọng, cười cười, “Không sao, đã nhìn đến mặt xấu thì tất nhiên cũng phải nhìn thêm mặt tốt. Trên tổng thể mà nói, ít nhất chúng ta cũng trên cơ bọn chúng, cuộc chiến đầu tiên này cũng xem như là đánh đẹp.”

Tất cả mọi người gật đầu, tâm nói – Cái gì gọi là coi như? Rõ ràng là một trận chiến không đánh mà thắng quá ư đẹp mắt.

Đúng như Hạ Nhất Hàng dự đoán, đối phương thật đúng là “bình đất nung”.

Tại bờ sông Bình Xuyên, Phong Khiếu Thiên và Thẩm Thiệu Tây đang chuẩn bị bắt sống quân địch vẫn chưa được như nguyện… Không bắt được một tên tù binh nào mà chỉ toàn nhặt được thi thể.

Bên bờ sông Bình Xuyên, những quân địch hắc y kia một kẻ rồi hai kẻ nếu không phải do chết trận thì chính là sau khi bị bắt đã uống thuốc độc tự sát, trên bãi sông ngổn ngang đều là thi thể, nước sông cũng đỏ ngòm một mảng lớn, tràng diện hết sức chói lòa.

Phong Khiếu Thiên đang thu dọn chiến trường liền ngước lên, “Đến mức như thế này! Cũng không phải là một trận chiến giữ thành, sao lại không coi mình là con người chứ, nói chết liền chết.”

Thẩm Thiệu Tây lại cảm thấy may mắn khi mình không nhìn thấy mặt trận này.

Trong thôn Thi Trì thương vong càng thêm thảm trọng, đồng cỏ đều đã bị nổ bằng tạo thành một cái hố to, mạch nước ngầm bắt đầu dâng lên, lúc này cái hố đã trở thành một cái “Ao”, bên trong có bao nhiêu quân địch chết không cách nào tính ra được. Mà vị tướng lĩnh “Độc Hỏa” bên quân địch lại không bắt được, dù hắn đã sớm bỏ chạy nhưng vẫn bị nổ chết trong ao Thi Trì, không có người nào biết đến.

Hạ Nhất Hàng xem như hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn, mang theo Trung Lộc quân và mọi người trong Khai Phong Phủ trở về Hắc Phong Thành.

Bình Chung thành Bách phế đãi hưng(55), Hắc Phong Thành phái công tượng đến hỗ trợ tu sửa phòng ốc.

(55) Nguyên văn 百废待兴: Rất nhiều việc đang chờ hoàn thành

Lan Khắc Tĩnh Đạc thoái vị, Lan Khắc Minh đứng ra kế thừa vương vị Bình Chung, cùng đệ đệ Lan Khắc Di suất lĩnh dân chúng trong thành đồng thời trùng kiến Bình Chung, mười phần nhiệt tình.

Triệu Phổ chỉ để lại miếng binh phù và mấy tên lệnh liên lạc lại cho Lan Khắc Minh chứ không lưu lại bất kỳ người nào.

Theo lý mà nói, Triệu Phổ hoàn toàn có thể lưu lại đóng quân tại Bình Chung thành, lấy danh nghĩ là bảo hộ, biến gia tộc Lan Khắc trở thành hoàng tộc bù nhìn, chiếm đoạt Bình Chung thành. Nhưng hắn không như vậy làm, tất cả binh mã Triệu gia quân đều kéo về Hắc Phong Thành, còn cách mỗi đoạn thời gian sẽ phái người đưa một ít vật liệu, củi và vật liệu đá tới đây.

Cái gọi là quân tử chi giao, không chỉ có Lan Khắc Minh và Lan Khắc Di, mà còn có bách tín Bình Chung thành đều bị Triệu Phổ thuyết phục, không bỏ tiền mua cũng không ép buộc giao tình, đó mới thật sự là giao tình.

Hơn nữa Lan Khắc Di sùng bái võ học Trung nguyên, không có chuyện gì liền chạy khỏi thành Bình Chung, hiện giờ đã cùng lứa học sinh cùng tuổi ở trường Thái học trở thành bạn tốt, bây giờ tâm nguyện lớn nhất của hắn là có thể đi một chuyến đến Khai Phong Phủ, mở mang kiến thức.

Sau phong ba ngắn ngủi, Tây Vực lại khôi phục sự yên tĩnh, đảo mắt đã gần đến mùa đông.

Mùa đông ở Tây Vực trời giá rét lại đông lạnh, nhưng cũng tương đối thái bình, phía bắc bão tuyết phủ kín cả lối đi, binh mã sẽ không phát động tấn công vào lúc này, cho nên mùa đông ở Tây Vực là một mùa an ổn.

Đám người Triển Chiêu lần đầu tiên trải qua mùa đông ở Hắc Phong Thành, vốn tưởng rằng sẽ có thời gian rảnh rỗi nhưng không ngờ sau khi tới Hắc Phong thành, nghênh đón bọn họ chính là một vụ kỳ án.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »