Hắc Phong Thành Chiến Ký

Lượt đọc: 3855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 29
sự kiện ngẫu nhiên.

❊ ❊ ❊

Biệt viện của phủ chủ soái dành ra mấy gian nhà làm phòng ngỗ tác tạm thời cho Công Tôn dùng để nghiệm thi.

Thi thể Thẩm Đại được đưa vào phòng ngỗ tác, Công Tôn nắm vững việc nghiệm thi.

Mà vị Thẩm phu nhân kia cũng được đưa tới một gian nhà trong phủ chủ soái ở tạm.

Hắc Phong Thành từ Nam tới Bắc vốn nhiều người, dân chúng kiến thức cũng xem như rộng rãi, nhưng mà chuyện này vẫn rất nhanh chấn động toàn thành.

Xế trưa, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mang theo nhóm Thiên Tôn, Ân Hậu và Tiểu Tứ Tử đi ăn cơm, vừa tới tửu lâu thì quả nhiên thấy tất cả mọi người đều đang nghị luận về hung án.

Đám người Triển Chiêu vừa mới vào cửa liền có một tiểu nhị lanh lẹ tới dẫn mọi người lên lầu.

Tiểu nhị này cùng tiểu nhị Tiểu Lục Tử ở Thái Bạch Cư rất giống nhau, cả hai đều kêu là Tiểu Lục Tử… Có điều, so với Tiểu Lục Tử chỉ là một người bình thường, vị tiểu nhị này lại khác hẳn, trên thực tế hắn là người của Triệu gia quân, là thủ hạ thám tử của Đổng Thiên Dực nên mới dùng tên giả gọi Tiểu Lục tử, hàng năm hắn đều ở tửu lâu thu thập tin tức.

Tửu lâu này cũng tên là Thái Bạch Cư, là phân lâu của Thái Bạch Cư ở Khai Phong, làm ăn tương đối tốt.

Hắc Phong Thành dù sao cũng là nơi quân sự trọng yếu, bởi vậy tất cả tửu lâu, khách điếm các nơi to như này đều được xếp vào cơ sở ngầm của Triệu gia quân, đối với Triển Chiêu mà nói thì tra án ở Hắc Phong Thành dễ dàng hơn tra án tại Khai Phong Phủ nhiều.

Tiểu Lục Tử ở bên lầu nói chuyện với bọn Triển Chiêu, “Miêu tướng quân và Tinh tướng quân đều đang ở lầu ba, các vị có muốn đi lên ngồi cùng nhau không?”

Bọn Triển Chiêu cảm thấy như được lợi lộc, trùng hợp như thế a.

Trên lầu ba chỉ có một cái bàn, bày toàn là mỹ thực, bên cạnh bàn là một vị cô nương thanh tú đang dùng tư thế co chân lên ghế đầy phóng khoáng mà gặm chân gà, phía bên kia cạnh tay nàng là một đống chén không, cao chừng một ngọn núi nhỏ.

Cô nương kia thoạt nhìn chỉ mới hai mươi tuổi đầu, trắng trẻo sạch sẽ, một đôi mắt xếch, sống mũi cao, tết một bím tóc con con vẹo vọ, trên cổ đeo một vòng trang sức toàn là chuông nhỏ xinh đẹp bằng bạc, một thân trang phục võ màu trắng với hoa văn đen, mang giày đen, trên hai cổ tay cũng treo đầy vòng bạc chuông nhỏ, tay vừa cử động liền vang lên từng tiếng chuông đinh đinh đang đang. Cô nương ngồi đối diện bàn thân hình cao lớn như đại hán, so với Phong Khiếu Thiên còn có phần khôi ngô hơn, người này cốt cách thanh kỳ, trời sinh đã khổng lồ, mặt chữ điền miệng rộng, bộ dáng uy vũ đến mức có chút dọa người. Nàng ta mặc một thân áo choàng có màu xanh đen, hắc kim nhuyễn giáp(56) trên đầu dùng một cái khăn đen để trùm đầu lại, nàng ta đang khoanh tay, bất đắc dĩ mà nhìn cô nương ham ăn phía đối diện.

(56)Bộ giáp bằng kim loại nhưng mềm mại chứ không thô cứng.

Hai người nhìn thấy mọi người đi lên lầu, một người đưa tay một người cầm chân gà chào hỏi – Ây ~~!

Mọi người cũng chào hỏi lại.

Cô nương kia gặm gà miệng toàn là mỡ, nhìn Tiểu Tứ Tử vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, “Tiểu Tứ Tử, đến đây!”

Tiểu Tứ Tử chạy tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, cười tủm tỉm chào hỏi, “Thải Thải tỷ tỷ.”

Cô nương kia vươn tay sờ đầu Tiểu Tứ Tử đầu, kéo dài giọng nói, “Ngoan ~~~ ”

Hai người này là ai đây? Họ là hai phó tướng của Tiên Phong quan Âu Dương Thiếu Chinh, hai trong Thập đại danh tướng của Triệu gia quân – Miêu Bát Thải và Tinh Minh Linh.

Miêu Bát Thải là một Miêu nữ, trong thập đại danh tướng có hai nữ tướng quân, nàng là một trong số đó, rất dũng mãnh thiện chiến. Đều nói Miêu nữ giỏi dùng cổ độc, nàng cũng không ngoại lệ, bởi vậy đi theo Tiểu Tứ Tử đến chỗ Công Tôn, cả ngày ở chung một chỗ nghiên cứu các loại cổ trùng.

Trong Triệu gia quân, thể trạng của Tinh Minh Linh rất khôi ngô, cùng với Phó đường chủ Hỏa Phượng đường, thiếu niên đại lực sĩ Tang Bôn là người cùng tộc, tộc bọn họ thừa thải đại lực sĩ, mỗi một người đều có sức lực lớn vô cùng.

Tinh Minh Linh tuy rằng thể trạng lớn nhưng nhìn không hề cồng kềnh một chút nào, nàng không lỗ mãng ngược lại còn vô cùng tỉnh táo và cơ trí. Mục đích Triệu Phổ để nàng đi theo Âu Dương Thiếu Chinh chính là, tại thời điểm tên hồng mao kia chạy quá nhanh thì kéo đuôi ngựa giữ hắn lại, toàn bộ quân doanh nhiều phó tướng như vậy nhưng chỉ có Tinh Minh Linh là có thể kéo lại Hỏa Kỳ Lân.

Vừa thấy lượng cơm mà Miêu Bát Thải ăn, đã biết là một kỳ nhân rồi.

Triển Chiêu rất ít phục người khác, ở phương diện ăn này thì càng thêm… Có điều khi gặp gỡ vị nữ tướng quân này rồi cũng có chút muốn cam bái hạ phong, lượng cơm ăn của Miêu Bát Thải đúng là kinh người, còn là ăn hoài không mập nữa chứ.

Còn thể trạng của Tinh Minh Linh tất nhiên ăn cũng không ít, bởi vậy mỗi lần hai người bọn họ ăn cơm đều đi cùng nhau, như vậy thì sẽ không xuất hiện tình huống một người đã ăn no mà người còn lại thì vẫn đang lúng túng ăn uống. Có điều cho dù như vậy, Miêu Bát Thải so với Tinh Minh Linh vẫn ăn được nhiều hơn, lượng cơm nàng ăn bao nhiêu thuộc một trong mười bí mật không có lời giải trong Triệu gia quân, nàng và Âu Dương Thiếu Chinh rõ ràng không có huyết thống ngoại tộc nhưng lại có mái tóc đỏ như lửa giống nhau, quả là làm người ta khó hiểu.

Mọi người ngồi xuống, Triển Chiêu trước hỏi Tiểu Lục Tử có tin tức gì về án tử không.

Tiểu Lục Tử nói, các thực khách phần lớn đều nói mấy chuyện nhàn rỗi, hiện nay vẫn chưa phát hiện có manh mối gì hữu dụng, chờ sau khi cơm nước xong xuôi, các tửu lâu và khách điếm khác đều sẽ có một lần tập hợp tin tức, đến lúc đó có phát hiện gì sẽ nói cho bọn họ biết.

Triển Chiêu gật đầu nói cảm ơn, mọi người cũng đều gật đầu – Bình thường có thám tử tra quân tình phụ trách tìm hiểu tin tức thực sự là có hiệu quả rất cao.

Tinh Minh Linh tò mò hỏi Triển Chiêu, “Vị Thẩm phu nhân kia tại sao lại được dàn xếp ở phủ chủ soái?”

Triển Chiêu gật đầu, “Tạm thời cho ở đó, tăng thêm số người thủ vệ.”

“Ta nghĩ khả năng có người tiến vào phủ chủ soái hành hung không lớn lắm, mà nhỡ nàng ta tự sát thì sao?” Tinh Minh Linh hỏi.

“Chúng ta cũng lo lắng đến khả năng này.” Triển Chiêu gật đầu, “Cho nên sẽ có Phi Ảnh và Đại Ảnh thay phiên ở cùng nàng ta, Thần Tinh Nhi và Nguyệt Nha Nhi thỉnh thoảng cũng sẽ qua nhìn một chút.”

Miêu Bát Thải gật gật đầu, “Tối nay ta cũng tới ở cùng nàng, ta muốn nhìn xem ai lại muốn mạng của nàng ta.”

Tiểu Tứ Tử tò mò hỏi nàng, “Thải Thải tỷ tỷ, tỷ có hạ chú hay không nha?”

Miêu Bát Thải vui vẻ, nâng cằm nhìn Tiểu Tứ Tử lắc đầu, “Tỷ chỉ hạ cổ hạ độc thôi, hạ chú thì chưa thử qua bao giờ.”

“Nếu hạ chú thực sự hữu dụng, Nguyên soái đã chết đi trở về mấy trăm lần rồi.” Tinh Minh Linh thuận miệng nói một câu.

Mọi người nhìn nàng trong chốc lát, sau đó cùng ngộ ra – Vô cùng có đạo lý!

“Hắt xì…”

Trước cửa phòng trong viện của Công Tôn, y đang lật sách thì đột nhiên nghe Triệu Phổ hắt hơi một cái.

Công Tôn vừa lật sách vừa nhìn hắn, “Những cuốn sách đó đều có bụi, muốn lật thì trước hết phải rũ bụi đã.”

Triệu Phổ vừa xoa cái mũi, vừa nhìn mấy rương sách cũ ở trước mắt.

Công Tôn trước đó nghiệm thi không phát hiện có gì khác thường, Thẩm đại không trúng độc cũng không trúng cổ, ngoại thương hoàn toàn phù hợp với miêu tả của Thẩm phu nhân. Vì thế Thẩm đại hoặc là chết ngoài ý muốn hoặc là thật sự bị hạ chú.

Công Tôn không tin mấy cái tà ma này, nên mới để Triệu Phổ trợ giúp một tay tìm tới một ít sách có liên quan.

Rất vừa vặn, Đổng Thiên Dực bên kia lại có tính kỹ càng tỉ mỉ, hắn có hết các bản ghi chép về các vụ án phát sinh khi Hắc Phong Thành được xây dựng đến nay, còn có cả tổng hợp của các truyền thuyết dân gian nữa, bởi vậy Công Tôn cũng không đi theo bọn Tiểu Tứ Tử ăn cơm mà trốn ở chỗ này lật sách, để bọn Tiểu Tứ Tử ăn xong rồi mang thức ăn về.

Triệu Phổ cũng gặp tà nữa, Công Tôn không đi hắn cũng không đi, ở lại đây lật sách với Thư ngốc.

“Ngươi có tin không?” Công Tôn vừa lật sách vừa hỏi Triệu Phổ, “Thuyết pháp về Huyết chú một mạng đổi một mạng này?”

Triệu Phổ ha hả hai tiếng, vừa run rẩy cầm quyển sách vừa nói, “Ngươi dù sao cũng là một người đàng hoàng, làm sao có thể chứ. Ngược lại ngươi nên suy nghĩ lại một chút, nếu việc hạ chú thật sự hữu dụng như vậy thì đừng nói là một mạng đổi một mạng, một vạn tính mạng đổi một mạng, ta cũng đã trúng chiêu mấy lần rồi.”

Công Tôn nghĩ nghĩ, sờ cằm, “Cũng đúng, các quốc gia ở Tây Vực chắc là mời về không ít Vu sư để hạ chú ngươi đi?”

Triệu Phổ nói, “A, cái này Thiên Dực có làm công tác thống kê qua, có không dưới từ bốn đến năm trăm, vì thế Vu sư tự dưng toi mạng cũng có trên cả trăm người.”

Công Tôn nghe được liền lắc đầu.

“Hửm?” Triệu Phổ đem cuốn sách mới vừa lau sạch sẽ lật một vài trang, hình như là phát hiện gì đó liền ngoắc ngoắc tay với Công Tôn.

Công Tôn đi qua, đẩy cánh tay Triệu Phổ, ghé đầu nhìn.

Nhìn hồi lâu vẫn không thấy Triệu Phổ có phản ứng.

Công Tôn hỏi hắn, “Nhìn chỗ nào vậy?”

Lúc này toàn bộ lực chú ý của Triệu Phổ đều bị cái gáy trắng như tuyết của Công Tôn chắn trước mắt, còn nhìn chỗ nào nữa? Nhìn cái cổ a!

Công Tôn ngửa mặt nhìn Triệu Phổ.

Triệu Phổ nhìn mặt Công Tôn chằm chằm, “Á…”

Công Tôn nheo mắt lại, nghiêng đầu – Nhìn chỗ nào vậy chứ?

Cửu vương gia cũng nheo mắt lại, theo bản năng mà liền nhích lên phía trước, mới vừa tiến đến trước mặt… Công Tôn đột nhiên giật giật, cái mũi cũng nhíu lại.

Cửu vương gia vừa mới nhích tới liền cảm khái một chút – Thật đáng yêu.

Chỉ thấy sau đó Công Tôn tiên sinh đột nhiên ngửa mặt, rồi, “A… Hắt xì!”

Cửu vương gia bất đắc dĩ mà nhìn Công Tôn.

Công Tôn một bên xoa mũi một bên lấy tay áo lau mặt cho Triệu Phổ, còn không có ý tốt mà nhìn hắn cười hì hì.

Triệu Phổ lúc này cũng coi như đã hoàn hồn, “Khụ khụ” hai tiếng rồi thu hồi lại tâm tình, quơ quơ sách trong tay, chỉ vào một đoạn ngắn ở trong đó cho Công Tôn nhìn.

Công Tôn tiến tới nhìn, chỉ thấy một đoạn kia viết đại khái là ba năm trước đây đã xảy ra một chuyện, chuyện xảy ra ở một thôn nhỏ cách Hắc Phong Thành hơn mười mấy dặm.

Trong thôn trang kia có một người trẻ tuổi, một ngày nọ trong lúc đi lại ở bờ sông, hắn vì né tránh một con lừa đang bị hoảng sợ nên mới trèo lên cây, ai ngờ nhánh cây bị gẫy thế là té xuống đất gãy mất một chân… Mà gần nơi hắn ngã là chỗ nước cạn nên hắn bị trượt vào trong sông, cái chân lại gãy nên không có cách nào bơi được, cuối cùng bị chết đuối.

Sau khi hắn chết khoảng hai ngày, trong thôn lại có một vị thôn phụ qua đời, vì sao lại chết thì không ai rõ.

Nhưng trong thôn lại có người truyền rằng, thôn phụ kia đã dùng phương pháp một mạng đổi một mạng, hạ chú với người tuổi trẻ kia.

Nhưng sự thật thì, mới vài ngày trước đó không lâu chồng của thôn phụ kia vừa mới qua đời, ông ta chết là do té ngã xuống núi, nhưng thôn phụ kia lại chỉ ra là do người trẻ tuổi nọ thiếu tiền không thể trả nổi nên mới giết trượng phu của bà. Đáng tiếc bởi vì không chứng cứ, quan phủ không thể xử thắng.

Triệu Phổ nhìn Công Tôn.

Công Tôn cầm quyển sách kia cẩn thận đọc lại mấy lần, “Giống nhau a!”

“Ngươi đoán xem, loại chuyện này có còn không?” Triệu Phổ chỉ vào mấy rương sách kia.

Công Tôn coi bộ sẽ phải đem tất cả những cuốn sách này ra xem hết.

Triệu Phổ liền sai người tìm đám học sinh ở trường Thái học đến giúp một tay, mọi người cùng nhau lật sách, tìm các sự kiện tử vong ngoài ý muốn trong vài năm gần đây.

Trong Thái Bạch Cư.

Đám người Triển Chiêu vừa ăn cơm xong, tiểu nhị Tiểu Lục Tử đột nhiên chạy vào, “Triển đại nhân! Ta vừa nghe được chút tin tức.”

Tất cả mọi người nhìn hắn.

“Trước kia ở thành Nam cũng đã từng xảy ra loại chuyện này a!” Tiểu Lục Tử nói.

“Thành Nam ư?” Triển Chiêu để Tiểu Lục Tử ngồi xuống nói thật kỹ càng tỉ mỉ.

Tiểu Lục Tử nói, “Vừa rồi có một thực khách nói nhà hắn ở phía thành Nam, cách vách nhà có một cửa hàng Kim Phô, vợ chưởng quỹ cửa hàng nọ thừa dịp tướng công xuất môn liền vụng trộm với người khác, ai ngờ bị chưởng quỹ biết được, khi đó còn chửi cho một trận. Kết quả qua vài ngày sau, người vợ kia xuất môn lại ngoài ý muốn mà chết, hai ngày sau nữa, chưởng quỹ kia cũng chết luôn… Mọi người lúc ấy cũng chỉ xem là ngẫu nhiên, bây giờ nghĩ lại – Có mấy chỗ không đúng đều là do Huyết chú mà ra.”

“Còn có chuyện như vậy không?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Nếu như nói mấy chuyện này là ngoài ý muốn mà chết… Hẳn là cũng không ít đi.” Miêu Bát Thải có vẻ như vừa nhớ ra cái gì đó, vuốt cằm suy nghĩ.

Tất cả mọi người nhìn nàng.

“Ừm…” Miêu Bát Thải suy nghĩ trong chốc lát, hỏi Tinh Minh Linh, “Ngươi còn nhớ chuyện xuất hiện ở Tả doanh năm ngoái không?”

“Tả doanh?” Lỗ tai Lâm Dạ Hỏa cũng dựng thẳng lên, “Quân doanh của tên câm ư?”

Miêu Bát Thải gật đầu, “Tả doanh có một sĩ binh, họ gì…”

“Ngươi nói chết cái kia sao?” Tinh Minh Linh hỏi.

“Ừ.”

“Họ Chu.” Tinh Minh Linh trả lời.

“Đúng rồi!” Miêu Bát Thải nói tiếp, “Cái tên họ Chu đó ngày thường rất có bổn phận, nhưng có một ngày đột nhiên có một vị lão phụ tìm được quân doanh, tới nói rằng hắn vũ nhục nữ nhi nhà mình nên nữ nhi bà ta mới treo cổ tự vẫn.”

Mọi người nhướng một bên mày – Còn có chuyện như vậy?

“Há!” Hỏa Phượng bĩu môi, “Tên câm kia còn không lột da hắn a?”

“Nếu như đó là thật sự, Trâu tướng quân đúng là sẽ đem hắn chặt ra tám khúc, có điều lúc đấy Trâu tướng quân không ở đó cho nên giao cho phó tướng xử lý.” Tinh Minh Linh nói, “Bởi vì lời của lão phụ kia chỉ là lời nói từ một bên, nên trước đó Tần Duyệt mới sai người đem tên lính kia giam lại, sau đó mới đi kiểm chứng.”

Tất cả mọi người gật đầu.

Tần Duyệt là phó tướng của Trâu Lương, cũng là một trong Thập đại danh tướng của Triệu gia quân, là cùng một dạng với với Thẩm Thiệu Tây, hai người họ thuộc về số lượng nho tướng không nhiều cho lắm, hắn rất văn nhã, thậm chí có chút ôn hòa, nói chuyện chậm nửa nhịp.

Tần Duyệt làm thủ hạ cho Trâu Lương đúng là quá thích hợp, hai người một thì không nói lời nào, một thì khi nói chuyện lại không có phản ứng, phải nửa canh giờ sau mới nhận được câu trả lời chắc chắn.

Lần đó Lâm Dạ Hỏa nghe hai người họ trò chuyện về quân vụ, gấp đến độ Hỏa Phượng ngay cả chân bàn đều bẻ gãy, hơn hai canh giờ mà hai người chỉ nói với nhau bốn câu, mỗi câu cách hơn nửa canh giờ. Đương nhiên người chịu tội vẫn là Triệu Phổ, muốn nghe hai người bọn họ hồi báo quân tình mệnh phải dài một chút, nếu không sẽ phun máu ra hết.

Đừng xem Tần Duyệt nói chuyện chậm mà lầm, sở trường của hắn chính là tấn công chớp nhoáng, tốc độ tập kích bất ngờ khi đánh giặc phải nói là rất mau, phản ứng của hắn rốt cuộc là trời sinh hay là giả bộ thì cũng giống với sắc mặt của Âu Dương Thiếu Chinh ít được xuất chinh cùng với sức ăn Miêu Bát Thải là như nhau, đều thuộc về một trong mười điều chưa giải thích được.

“Tần Duyệt sau đó đã điều tra xong chưa?” Phương diện này Triển Chiêu tương đối để ý, cảm thấy nhất định phải tra ra chân tướng, cho cô nương kia một cái công đạo.

“Chỗ nào mà phải cần dùng tới điều tra a.” Miêu Bát Thải chỉ chỉ đầu, “Tần Duyệt vốn hay dùng kế, hắn đã thử xem có đúng là cái tên họ Chu kia không.”

Bạch Ngọc Đường hỏi, “Có phải hắn cho tên kia một cơ hội chạy trốn, rồi xem thử xem tên kia có chạy hay không?”

Miêu Bát Thải che miệng cười, “Nguyên lai kẻ không yêu nói chuyện đều cùng một phương thức tự nghĩ tự hỏi.”

Triển Chiêu nhịn cười nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cũng không nói gì.

Tinh Minh Linh cười cười, “Đúng là như vậy, tiểu tử kia không những bỏ chạy mà còn đả thương hai lính canh trông coi khác nữa.”

Tất cả mọi người nhíu mày.

“Nếu hắn không làm gì thì không thể đường đường chính chính ngồi chờ sao, ai cũng sẽ không oan uổng hắn.” Miêu Bát Thải hừ một tiếng, “Sau đó Tần Duyệt mang người đi bắt hắn, các ngươi đoán thế nào?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, phải làm sao để đem người trong vụ án này liên hệ với vụ án gần đây? Chẳng lẽ là…

“Hắn chết ngoài ý muốn rồi sao?” Triển Chiêu hỏi.

Tinh Minh Linh gật đầu, “Ừ! Hắn chạy đến núp vào trong cái lò gạch, kết quả người chuyên đốt lò gạch lại không biết, vừa lúc đốt một chút lửa…”

Tất cả mọi người chau mày.

“Đầy người hắn toàn là lửa, sau hắn phá vỡ lò gạch chạy ra ngoài nhưng vì quá cuống quýt dập tắt lửa nên nhảy vào một cái giếng, ai ngờ là miệng giếng cạn, cuối cùng chết cháy ở bên trong.” Miêu Bát Thải nói, “Lúc ấy mọi người trong quân doanh đều nói là báo ứng.”

Tất cả mọi người gật đầu.

“Sau đó, Tần Duyệt mang người đi thăm vị lão phụ kia, tên lính kia dù nói thế nào đi nữa cũng là từ quân doanh Triệu gia quân mà ra, lại làm chuyện thương thiên hại lí như vậy, thứ nhất là phải bồi tội, thứ hai phải nhìn xem lão nhân có cần chiếu cố không.”

Tinh Minh Linh thở dài, “Nhưng khi đến mới biết, sau khi tên lính họ Chu kia chết không quá hai ngày, lão phụ cũng đã chết, ở quê nhà đều cảm thấy có thể là bà ấy thương tâm quá độ, cũng không ai suy nghĩ theo hướng khác.”

Miêu Bát Thải lắc đầu, “May mắn là lúc ấy Nguyên soái không ở Hắc Phong Thành nên không biết chuyện này. Vì việc này nên phó soái vốn tốt tính cũng phát hỏa, Tả doanh từ tướng lãnh đến quản sự toàn thể đều bị phạt, Hắc Phong Thành còn một lần nữa chỉnh đốn lại quân kỷ, ngay cả Trâu tướng quân đang ở tại Khai Phong Phủ cũng bị phạt nửa năm quân bổng.”

Lâm Dạ Hỏa nghe thế, than thở một câu, “Có quan hệ cái rắm với tên câm kia ấy, làm gì mà ngay cả hắn cũng phạt.”

Tất cả mọi người bất đắc dĩ nhìn hắn – Thì ra chỉ có ngươi có thể khi dễ Trâu Lương còn người khác thì không cho phép đụng vào có phải không?

Triển Chiêu suy nghĩ một hồi, “Nếu như chỉ có một chuyện này thì chẳng qua cũng chỉ là trùng hợp, nhưng liên hệ với chuyện lần này…”

“Đúng không? Đặt cùng một chỗ nghĩ lại quả thật quá kỳ quái.” Miêu Bát Thải nói, “Lão phụ kia không có thân nhân, hậu sự của bà đều do hàng xóm một tay lo liệu, căn nhà đó hiện vẫn còn giữ, đồ vật bên trong chắc là vẫn còn nguyên.”

“Cho nên nếu như bà ấy năm đó cũng hạ chú… Thì sẽ không để lại đầu mối gì.” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu gật đầu, “Chúng ta ăn xong rồi đi xem đi!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »