Vu Thiên mới ở khu vực phóng gió được một lúc thì nhìn thấy Liệp Cẩu đang đi về phía mình.
"Đi theo ta một chuyến." Giọng nói lạnh lùng, trực diện của Liệp Cẩu truyền vào tai Vu Thiên.
Vu Thiên không chút do dự, theo chân Liệp Cẩu đi về phía tòa nhà. Hai người băng qua mấy lớp chốt chặn, cuối cùng dừng lại dưới một tòa kiến trúc màu đen cao lớn. Liệp Cẩu chỉ vào tòa nhà đồ sộ này rồi nói: "Nơi này được gọi là Hắc Điện, là nơi ở của ngục trưởng. Ngục trưởng muốn gặp ngươi." Nói xong, Liệp Cẩu bàn giao Vu Thiên cho một tên cai ngục đứng ngoài Hắc Điện rồi xoay người rời đi.
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, Vu Thiên bị đưa vào trong Hắc Điện. Vừa bước qua cửa là một cầu thang uốn lượn, dường như kéo dài hun hút tận trời cao. Sau khi được tên cai ngục dẫn đi qua không biết bao nhiêu tầng, cuối cùng họ dừng lại trước một căn phòng rộng lớn.
"Ngươi đợi ở đây." Tên cai ngục lạnh lùng buông một câu rồi quay lưng bỏ đi.
Vu Thiên lặng lẽ đứng trong phòng, không hề có chút lo lắng hay hoang mang. Cậu không bận tâm mình đang ở đâu, bởi đối với cậu hiện tại, ở đâu cũng như nhau cả thôi.
Tiếng cửa mở "kẽo kẹt" vang lên, năm tên cai ngục vũ trang tận răng bước ra từ căn phòng bên cạnh. Hai trong số đó tiến về phía Vu Thiên, đưa tay nắm lấy hai cánh tay cậu rồi áp giải đi vào trong. Vu Thiên không hề phản kháng, mặc kệ cho cai ngục lôi kéo.
Tên cai ngục dẫn Vu Thiên đến trước cửa một căn phòng, tên cầm đầu nhẹ nhàng gõ cửa. Tiếng "cộc, cộc, cộc" vang lên, từ bên trong truyền ra một giọng nói trầm khàn: "Đưa số 01 vào đây." Nghe lệnh, tên cai ngục không dám chậm trễ, mở cửa rồi đẩy mạnh Vu Thiên một cái. Cai ngục đều là những người được huấn luyện đặc biệt, sức lực rất lớn, bình thường chỉ cần đẩy một cái là thanh niên trước mắt sẽ phải chao đảo như người lớn đẩy trẻ con. Thế nhưng, tên cầm đầu đã dùng sức đẩy mạnh mà Vu Thiên lại chẳng hề xê dịch. Điều này khiến hắn sững sờ, không hiểu sao một thanh niên trông có vẻ mảnh khảnh lại khó đẩy đến thế.
Thấy không đẩy nổi Vu Thiên, tên cầm đầu cũng không tiện ra tay lần nữa, đành nói: "Vào đi." Vu Thiên không thèm để ý đến hắn, nhấc chân bước vào. "Bình" một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm từ bên ngoài.
Vu Thiên theo thói quen quan sát căn phòng: tường đen, ghế sofa đen, tủ đen. Dường như mọi thứ trong Hắc Ngục này đều là màu đen. Phía sau chiếc bàn làm việc màu đen là một người đàn ông có gương mặt tái nhợt, cao gầy. Vu Thiên cảm thấy người đàn ông gầy gò, sắc mặt trắng bệch này vô cùng nguy hiểm. Đây là kinh nghiệm tích lũy được sau bao nhiêu năm lăn lộn của cậu.
Hắc Diêm Vương cũng đang quan sát Vu Thiên. Vu Thiên cao một mét tám, tóc cắt ngắn, mắt một mí, sống mũi cao, trông vẫn rất tuấn tú.
"Chào mừng ngươi đến với Hắc Ngục, Tử Thần." Giọng nói trầm khàn truyền vào tai Vu Thiên khiến cậu cảm thấy rất khó chịu.
Vu Thiên nhìn chằm chằm vào Hắc Diêm Vương, trong lòng có chút nghi hoặc. Nhưng rồi cậu nghĩ lại và thấy cũng dễ hiểu. Có thể làm ngục trưởng ở nhà tù thế này, nếu không có gia thế hiển hách thì không thể nào. Đã có gia thế thì việc biết rõ thân phận của cậu cũng chẳng có gì lạ.
Hắc Diêm Vương thấy Vu Thiên không tỏ ra kinh ngạc thì cũng không lấy làm lạ. Gương mặt tái nhợt của hắn nở một nụ cười: "Thế nào, có thích nơi này không?"
Vu Thiên nghe câu hỏi của Hắc Diêm Vương cũng chẳng trả lời, chỉ đứng im tại chỗ. Hắc Diêm Vương thấy Vu Thiên phớt lờ mình cũng không tức giận, tiếp tục nói: "Ở Hắc Ngục, mọi thứ đều do ta định đoạt. Ta cho ngươi sống, ngươi mới được sống. Ta muốn ngươi chết, ngươi sẽ lặng lẽ biến mất khỏi thế gian này."
"Ta rất thích cái danh xưng Hắc Diêm Vương này." Hắc Diêm Vương cầm một cuốn sách bìa đen trên bàn lên, chỉ vào nó rồi nói: "Đây chính là Sổ Sinh Tử của ta. Tên của tất cả mọi người trong Hắc Ngục đều nằm trên đó. Ta chỉ cần gạch nhẹ một đường, muốn ai chết là người đó phải chết."
Vu Thiên nhìn Hắc Diêm Vương đối diện, gương mặt không chút biểu cảm. Những lời đối phương nói dường như chẳng liên quan gì đến cậu.
Hắc Diêm Vương thấy Vu Thiên vẫn dửng dưng, gương mặt tái nhợt thoáng hiện lên chút hồng hào. Hắn tiếp tục: "Ngươi có muốn rời khỏi Hắc Ngục không?" Giọng nói trầm thấp của Hắc Diêm Vương đầy vẻ dụ hoặc, vang vọng khắp căn phòng. Câu hỏi "Ngươi có muốn rời khỏi Hắc Ngục không" cũng xoáy sâu vào tai Vu Thiên.
Thế nhưng, Vu Thiên vẫn bình thản. Bởi cậu biết, muốn trốn thoát khỏi đây là điều vô cùng khó khăn, dù với cậu chưa chắc đã là không thể. Nhưng làm vậy thì có ích gì? Nếu cậu vượt ngục, điều đó đồng nghĩa với việc cậu phản bội tổ quốc. Với một quân nhân, phản bội lại tín ngưỡng của bản thân là điều không thể.
Hắc Diêm Vương vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Vu Thiên, muốn xem cậu có phản ứng gì không. Nhưng hắn đã thất vọng, từ đầu đến giờ Vu Thiên không hề có bất cứ phản ứng nào, chỉ nhìn hắn mà thôi.
"Những kẻ ở khu Thiên Tự của Hắc Ngục đều biết, chỉ cần tích lũy đủ điểm, ta sẽ thả các ngươi ra ngoài. Nghe cho rõ, là thả các ngươi ra ngoài. Chỉ cần nhận được sự cho phép của ta, sau này các ngươi sẽ được tự do!" Hắc Diêm Vương nhấn mạnh hai chữ "tự do", như muốn Vu Thiên hiểu rõ ý nghĩa của nó.
Vu Thiên động tâm, khoảnh khắc này cậu thực sự đã động tâm. Bởi cậu còn trẻ, và cậu cũng khát khao tự do. "Làm sao để có được điểm?" Vu Thiên lên tiếng, đây là câu nói đầu tiên của cậu kể từ khi bước vào Hắc Điện.
Hắc Diêm Vương hài lòng mỉm cười, thầm nghĩ cuối cùng ngươi cũng chịu mở miệng. "Đơn giản thôi, ta sẽ giao nhiệm vụ cho các ngươi. Tùy theo độ khó của nhiệm vụ mà nhận số điểm từ một đến mười."
"Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì? Trong Hắc Ngục này còn có việc gì mà ngươi không làm được sao? Cần đến bọn ta?" Vu Thiên nghi hoặc hỏi.
"Không, không, không, không phải ở trong Hắc Ngục, phạm vi nhiệm vụ rất rộng. Các ngươi sẽ được đưa ra ngoài để thực thi nhiệm vụ, sau khi hoàn thành mới quay trở lại." Hắc Diêm Vương thản nhiên nói. Dứt lời, hắn nhìn chằm chằm vào Vu Thiên, muốn xem cậu phản ứng thế nào.
"Ra ngoài thực thi nhiệm vụ? Ngươi không sợ bọn ta đi rồi sẽ không quay lại sao?" Vu Thiên vô cùng khó hiểu trước lời nói của Hắc Diêm Vương.
"Tất nhiên là không sợ, vì trước khi các ngươi ra ngoài, ta sẽ cấy một con Hắc Tâm vào cơ thể các ngươi." Hắc Diêm Vương đầy tự tin.
"Hắc Tâm? Đó là cái gì?"
"Hắc Tâm là công nghệ tiên tiến nhất thế giới hiện nay. Sau khi cấy vào cơ thể người, rất khó để phát hiện ra. Các ngươi không thể nhận biết được, nên sẽ không biết nó nằm ở phần nào trong cơ thể mình. Hắc Tâm có thể định vị toàn cầu, dù các ngươi chạy trốn đến đâu cũng sẽ bị ta tìm thấy. Hơn nữa, Hắc Tâm còn có chức năng tự hủy. Chỉ cần ta nhấn nút, các ngươi sẽ biến mất khỏi thế giới này." Giọng nói như tiếng kim loại ma sát của Hắc Diêm Vương vang vọng bên tai Vu Thiên, trầm thấp mà đáng ghét.