Hạc Lệ Ngọc Kinh

Lượt đọc: 53433 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Bạc Nhược U tự trấn tĩnh bản thân, cố nén không bật tiếng kinh hãi.

Trên đời này làm gì có ma quỷ, trước mắt là người - một người có gương mặt giống Trịnh Văn Yến như đúc.

Vừa nghĩ đến đó, một gã sai vặt chạy đến sau người mới xuất hiện.

"Tứ gia, đây là nơi đặt linh cữu nhị gia và tam gia, linh đường của lão phu nhân thì phải đi hướng Tây Bắc ạ."

Trịnh Tứ gia đứng bất động, lúc này từ phía sau, Bạc Nhược U nghe thấy tiếng thở dài nhẹ của Phúc công công. Ông cũng bị dọa đến sững sờ.

"Ôi trời! Chẳng lẽ chúng ta hoa mắt sao?"

Bạc Nhược U quay đầu lại, thấy một chân Phúc công công ở ngoài bậc cửa, chân kia còn trong phòng. Ông bám lấy khung cửa, nửa người như dán vào, gương mặt đầy vẻ sợ hãi.

Trịnh Tứ gia nhìn Phúc công công, rồi lại nhìn sang Bạc Nhược U. Giữa hai người, Bạc Nhược U có vẻ là người giữ được bình tĩnh nhất, hắn chắp tay với cả hai.

"Tại hạ Trịnh Văn Dung."

Vẻ mặt Phúc công công thay đổi vài lần mới dám bước ra khỏi khung cửa, ho nhẹ rồi tiến lên hỏi:

"Ngài chính là Trịnh Tứ gia?"

Trịnh Văn Dung gật đầu, vẻ mặt Phúc công công tối sầm lại.

Lại gần có thể thấy dù dung mạo Trịnh Văn Dung và Trịnh Văn Yến giống nhau, nhưng khí chất khác biệt rõ rệt. Trịnh Văn Dung có vẻ chững chạc, điềm tĩnh hơn, đôi mắt trầm lắng không gợn sóng. Bộ đạo bào trắng khoác trên người càng khiến hắn mang dáng dấp tiên phong đạo cốt.

Đều là quý công tử xuất thân từ hầu môn, nhưng vị Trịnh Tứ gia này trông lại như một vị đạo nhân phong trần tuấn tú, vân du tứ hải.

Gã sai vặt phía sau lại lên tiếng:

"Tứ gia, ngài định đi tế bái lão phu nhân trước phải không ạ?"

Trịnh Văn Dung đáp nhẹ một tiếng, chắp tay với Phúc công công và Bạc Nhược U, rồi xoay người rời đi.

Vẻ mặt hắn bình thản, hành lễ chu đáo nhưng không lộ ra một tia cảm xúc nào. Giống như hắn vốn dĩ không nhiễm chút bụi trần nào vậy. Hắn vừa đi, ánh mắt của Phúc công công liền trở nên sâu xa.

"Triều đại chúng ta xưa nay kiêng kỵ chuyện sinh đôi, vì thế mới có lời đồn Trịnh tam gia là người xui xẻo."

Các cặp song sinh vốn hiếm gặp. Người ta truyền rằng sinh đôi là điềm dữ, ma quỷ có thể chia rẽ hồn phách của họ gây họa. Nếu trong hoàng tộc xuất hiện song sinh, yêu quái sẽ nổi lên gây rối, đe dọa triều cương, thậm chí khắc mẫu. Bởi vậy, dù là dân gian hay hoàng tộc, phàm có sinh đôi thì thường chỉ giữ lại một đứa. Tuy nhiên, cũng có bậc cha mẹ không nỡ, âm thầm đem đứa con nhỏ hơn đi nơi khác nuôi nấng, mong giữ được tính mạng.

Bạc Nhược U nhìn theo hướng Trịnh Văn Dung rời đi, khẽ chau mày.

"Có lẽ đây chính là bí mật mà hầu phủ muốn che giấu? Nhưng nay Trịnh Tứ gia đã trở về, dù muốn giấu cũng khó."

Phúc công công thở dài:

"Lão phu nhân mất, trong phủ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu không trở về cũng khó tránh mang tiếng bất hiếu."

Bạc Nhược U còn đang ngẫm nghĩ, thì một Tú Y Sứ chạy tới, cúi người bẩm báo:

"Công công, Bạc cô nương, hầu gia mời hai vị qua đó."

Đi theo Tú Y Sứ một lát, họ đến nơi Hoắc Nguy Lâu đang đứng, gần thư phòng của Trịnh Văn Yến, ở đó có một vùng trồng mai vàng. Giữa tháng giêng, hoa mai nở rộ, sắc vàng rực rỡ. Chính trong rừng mai này, Tú Y Sứ đã phát hiện ra dấu vết của hung thủ.

Hoắc Nguy Lâu thấy Bạc Nhược U tới, liền chỉ xuống gốc một cây mai vàng:

"Nhìn thử xem."

Bạc Nhược U thấy một chuỗi dấu chân in trên tuyết, trên thân cây còn có một vệt máu đỏ tươi.

Nhìn quanh quất một hồi, nàng liền hỏi Hoắc Nguy Lâu:

"Hầu gia có phát hiện vết máu nào khác trong sân không?"

Hoắc Nguy Lâu lắc đầu:

"Không thấy."

Bạc Nhược U nói:

"Vậy đây là máu của hung thủ. Máu trong thư phòng không hề văng tung tóe, cũng không lưu trên các vật xung quanh. Có khả năng hung thủ do sơ suất đã dính máu của Trịnh tam gia. Tuy nhiên, khi chạy đi cũng không để lại dấu máu nào trong viện. Vết máu ở đây, nhất định là của hắn. Thân cây mai thô ráp, lượng máu cùng vị trí cho thấy rất có khả năng hung thủ bị xước tay hoặc cánh tay khi va quệt vào thân cây."

Quan sát kỹ dấu chân, Bạc Nhược U đưa tay đo kích thước, nhận thấy độ sâu dấu chân lớn hơn chút so với dự tính, nàng nhíu mày, rơi vào trầm tư.

Hoắc Nguy Lâu thấy vậy hỏi:

"Sao vậy?"

Bạc Nhược U do dự một chút rồi đáp:

"Nghĩa phụ từng nói độ dài bàn chân có liên hệ với chiều cao cơ thể. Thông thường, chiều cao ước gấp bảy lần độ dài bàn chân. Nhưng dấu chân này dài tới bảy tấc (23 cm), tính ra lại cao hơn một chút so với dự đoán trước đó."

Hoắc Nguy Lâu cau mày. Bạc Nhược U đi mấy bước song song với dấu chân để so sánh. Dấu chân hung thủ gần bằng với dấu chân nàng, nhưng độ sâu lại cạn hơn chút.

"Hung thủ gầy hơn dân nữ, nhưng dấu chân gần như tương tự. Theo lý mà nói, chiều cao của hắn hẳn là ngang với dân nữ. Tuy nhiên, cũng có một khả năng khác."

Bạc Nhược U nửa ngồi nửa quỳ trên đất, ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Nguy Lâu:

"Khả năng lớn là hắn mắc bệnh hoặc sống trong điều kiện khốn khó, thiếu thốn dinh dưỡng. Do đó, dù kích thước bàn chân bằng dân nữ, vóc người của hắn lại gầy nhỏ hơn nhiều."

Hoắc Nguy Lâu gật đầu:

"Hung thủ cao khoảng năm thước, thân hình gầy gò, hoặc sinh bệnh hoặc thiếu thốn lâu ngày. Tối nay sau khi gây án hắn chạy trốn, còn bị thương ngoài da. Hơn nữa, hắn am hiểu dùng mê dược, thông thạo địa hình trong phủ, lại có kỹ năng leo trèo. Lập tức triệu tập tất cả trong phủ, kiểm soát từng người dựa theo đặc điểm này."

Hoắc Nguy Lâu nhanh chóng hạ lệnh, mấy Tú Y Sứ liền lập tức đi báo tin đến tiền viện. Bạc Nhược U nhìn theo hướng dấu chân, Hoắc Nguy Lâu nói:

"Ra khỏi rừng mai này là chính viện, tuyết đã được quét sạch, dấu chân cũng biến mất tại đây."

Bạc Nhược U tiếc nuối đứng dậy:

"Thi thể Trịnh tam gia đã được kiểm tra kỹ càng, nhưng không phát hiện thêm manh mối. Trên Hàng Ma Xử chỉ lưu vết nến chảy, do hôm nay nó được dùng làm pháp sự, đây là chuyện bình thường."

Bạc Nhược U nhíu mày, sắc mặt đầy vẻ trầm tư. Hoắc Nguy Lâu đang định nói thì Phúc công công đi tới, thấp giọng hỏi:

"Hầu gia biết Trịnh Tứ gia đã trở về rồi chứ?"

Hoắc Nguy Lâu gật đầu, giọng điệu lạnh nhạt:

"Biết. Hắn và Trịnh Văn Yến là huynh đệ song sinh."

Biết rằng Trịnh Văn Dung trở về phủ, Hoắc Nguy Lâu đã lệnh cho các Tú Y Sứ bảo vệ các lối ra vào quan trọng. Phúc công công nhíu mày nói:

"Vậy thì lời Ngọc ma ma nói trước đây thật khó hiểu. Khi hỏi vì sao đồn rằng Trịnh tam gia là người xui xẻo, bà ấy không trả lời. Có khi nào chuyện này liên quan đến việc huynh đệ họ là song sinh?"

Giữa khu rừng mai vắng lặng, dưới bầu trời đêm không trăng không sao, ánh lửa từ ngọn đuốc soi sáng những cành mai lốm đốm. Phúc công công lẩm bẩm, mà chẳng ai có thể đưa ra đáp án. Hoắc Nguy Lâu trầm giọng nói:

"Nếu chỉ là chuyện sinh đôi thì không có gì nghiêm trọng. Nhưng ta sợ rằng còn có điều gì khó nói hơn."

Chuyện hầu phủ có con sinh đôi dù không dễ nghe, nhưng cũng không phải quá tổn hại danh dự. Giờ đây án mạng liên hoàn đã xảy ra, ngay cả Võ Chiêu hầu đích thân tới thẩm tra, vẫn có người dám che giấu. Nếu chỉ vì muốn giấu chuyện song sinh, đừng nói Hoắc Nguy Lâu, đến cả Bạc Nhược U cũng thấy khó tin.

Hơn nữa, hung thủ sau màn đã giết ba người, còn để lại mấy chữ "đền mạng." Liệu điều này có liên quan đến hai huynh đệ song sinh hay không?

Hoắc Nguy Lâu không nấn ná lâu, nhanh chóng dẫn người rời khỏi rừng mai để kiểm tra những kẻ khả nghi. Khi ấy, Hạ Thành từ tiền viện chạy tới, bẩm báo:

"Hầu gia, đạo trưởng đã tới. Ngài ấy từ Tam Thanh Quan ngoài thành, có chút danh tiếng. Ông ấy nói năm nay đúng là thuộc năm âm, nhưng trong suốt mùng một đến nay chỉ có mùng một là ngày âm. Ngày đầu thất và nhị thất của lão phu nhân đều không phải ngày âm."

Hoắc Nguy Lâu cau mày, suy nghĩ rồi nói:

"Hãy tính toán từ mùng một năm nay, rồi lùi lại 15 năm. Ngoài ra, kiểm tra ngày sinh của huynh đệ Trịnh Văn Thần."

Việc tra xét thời gian trong hơn mười năm cần nhiều thời gian, Hạ Thành liền lui ra, rồi theo Hoắc Nguy Lâu đến tiền viện tiếp tục điều tra.

Trong tiền viện, từ các vị phu nhân, thiếu gia đến toàn bộ hạ nhân hầu phủ đều đã tập trung đông đủ.

Tú Y Sứ bẩm báo:

"Hầu gia, ngoài lão ma ma và đại phu nhân, tất cả đã có mặt."

Ngọc ma ma hiếm khi rời khỏi từ đường, còn đại phu nhân bệnh nặng nên vóc dáng cũng không phù hợp với đặc điểm của hung thủ. Hoắc Nguy Lâu gật đầu, bước vào phòng chính. Trong phòng, tam phu nhân cùng các vị phu nhân, thiếu gia đều đã ngồi đợi. Hoắc Nguy Lâu ngồi xuống, vẻ mặt lạnh lùng. Trịnh Văn Yến không còn, giờ Trịnh Văn An là người chủ trì, liền tiến lên cúi đầu nói:

"Hầu gia, có manh mối mới sao?"

Tam phu nhân vẫn khóc thút thít, Trịnh Hạo níu chặt tay áo mẫu thân, đôi mắt đầy sợ hãi. Hoắc Nguy Lâu quét mắt một vòng:

"Trịnh Tứ gia đâu?"

Sắc mặt Trịnh Văn An biến sắc, nhỏ giọng nói:

"Tứ ca vừa về phủ tối nay, chắc chắn huynh ấy không thể hại người. Huynh ấy... có lẽ không cần phải đến."

Bên ngoài phòng có các quản gia cùng toàn bộ nô bộc từ cao đến thấp, gần trăm người. Lời nói của Trịnh Văn An thấp thoáng vẻ lo lắng, dường như không muốn để Trịnh Văn Dung ra gặp mọi người. Hoắc Nguy Lâu lặng lẽ quan sát hắn, Trịnh Văn An lộ vẻ mặt khẩn cầu:

"Hầu gia, nếu muốn gặp tứ ca, xin ngài đợi mọi người đi hết đã, cầu xin ngài..."

Trịnh Văn An vừa nói vừa quỳ xuống, dường như muốn xin tha. Nhưng Hoắc Nguy Lâu chưa kịp đáp, bỗng nhiên bên ngoài phòng vang lên tiếng kêu hốt hoảng. Trịnh Văn An vội nhìn ra, vừa nhìn đã suýt ngất.

Trịnh Văn Dung đã tự mình tới!

Bước chân hắn chậm rãi, tiến thẳng vào phòng chính. Vừa nhìn thấy người có dung mạo giống hệt Trịnh Văn Yến, không ít kẻ nhát gan đã sợ đến ngã khuỵu. Trịnh Văn An nhắm chặt mắt, tuyệt vọng. Trịnh Vân Nghê đứng phía trước, lạnh lùng nhìn Trịnh Văn Dung, ánh mắt như muốn xé hắn thành trăm mảnh.

Bạc Nhược U đứng cạnh Hoắc Nguy Lâu, thấy cảnh ấy cũng không khỏi chấn động. Hóa ra đại tiểu thư hầu phủ đã sớm biết Trịnh Văn Yến và Trịnh Văn Dung là huynh đệ song sinh.

Bạc Nhược U đang định dời ánh nhìn thì chợt nhíu mày. Trên mu bàn tay của Trịnh Vân Nghê đang siết chặt, có một vết thương đỏ tươi vô cùng chói mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »