Hạc Lệ Ngọc Kinh

Lượt đọc: 53510 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 91

❊ ❊ ❊

"Hầu gia..."

Bạc Nhược U kéo Hoắc Nguy Lâu lại. Thân hình nàng nhỏ bé mềm mại, phải dùng sức mới khiến Hoắc Nguy Lâu dừng bước.

Hoắc Nguy Lâu quay đầu nhìn nàng: "Sao vậy?"

Bạc Nhược U dở khóc dở cười, hai tay giữ chặt tay y, sợ y không nghe lời khuyên bảo: "Hầu gia, từ từ đã. Vì sao Hầu gia lại đưa ta đến phủ Trưởng công chúa? Là muốn đến thăm Trưởng công chúa sao?"

Hoắc Nguy Lâu bật cười: "Nếu không, ta dẫn nàng đi làm gì?"

Nghe vậy, sắc mặt Bạc Nhược U tái nhợt: "Hầu gia dẫn ta đi gặp Trưởng công chúa để làm gì?"

Hoắc Nguy Lâu hơi ngạc nhiên: "Nàng chưa từng gặp, nên ta muốn dẫn nàng đến ra mắt."

Bạc Nhược U cố sức kéo Hoắc Nguy Lâu quay lại, nhưng không lay chuyển được y, bèn giãy giụa: "Hầu gia, ta... Ta vì sao phải đi gặp Trưởng công chúa? Ta lấy thân phận gì để gặp ngài ấy? Nếu công chúa hỏi, ta biết trả lời thế nào?"

Hoắc Nguy Lâu đáp điềm nhiên: "Mẫu thân ta... chỉ đang mang bệnh thôi, không như nàng nghĩ đâu."

Bạc Nhược U đỏ mặt, lắc đầu kiên quyết: "Không, ta không đi, ta không muốn đi..."

Hai người xa cách mấy ngày, tâm tình Bạc Nhược U đã ổn định hơn trước, nhưng không ngờ vừa gặp lại, Hoắc Nguy Lâu đã muốn đưa nàng đi gặp Trưởng công chúa, khiến nàng tức khắc hoảng hồn.

Hoắc Nguy Lâu thấy nàng có vẻ không muốn, mày kiếm nhíu lại: "Nàng không muốn biết mẫu thân ta trông như thế nào sao?"

Bạc Nhược U tiếp tục lắc đầu, Hoắc Nguy Lâu càng nhíu chặt mày, môi mím lại, cũng không nói gì thêm. Thấy y giữ im lặng, nàng càng cảm thấy căng thẳng, đáy lòng vừa thấp thỏm vừa uất ức, sắc hồng trên mặt dần biến mất, bỗng giận dỗi:

"Hầu gia, ta phải nói thế nào để ngài hiểu? Ngài dẫn ta đến gặp Trưởng công chúa, chắc chắn ngài ấy sẽ nghĩ rằng tâm tư của Hầu gia dành cho ta rất kiên định. Rồi sau đó không biết sẽ phát sinh bao nhiêu chuyện nữa. Ta..."

"Tâm tư của ta với nàng vốn đã kiên định." Ánh mắt phượng của Hoắc Nguy Lâu trở nên thâm trầm. "Nàng vẫn không tin?"

Tim Bạc Nhược U đập thình thịch, nàng lí nhí đáp: "Tin... ta tin. Nhưng Hầu gia, chuyện nam nữ, quan trọng là hai bên đều cam tâm tình nguyện. Dù ngài nói rõ tâm ý của mình, nhưng không để ý xem ta có đồng ý hay không. Ngài còn chưa từng hỏi ta, đã muốn công khai. Làm sao có lý như vậy? Huống hồ... ở trước mặt ngài ta đã khó giữ vững bản thân, nếu gặp Trưởng công chúa, chẳng phải càng khó khăn hơn sao?"

Hoắc Nguy Lâu nghe hiểu, giọng trầm xuống: "Không phải như nàng nghĩ đâu."

Vẻ mặt Bạc Nhược U thoáng đau khổ, tiếp tục lắc đầu: "Dù vậy, ta vẫn không muốn đi. Hầu gia không thể cứ tự mình quyết định hết thảy, vậy thì ngài đặt ta ở đâu?"

Nàng giãy giụa mạnh mẽ, Hoắc Nguy Lâu đành buông tay. Nhìn tay mình đỏ rực vì bị y nắm, nàng nhẹ nhàng xoa bóp, Hoắc Nguy Lâu nhìn nàng một lát rồi chợt hỏi:

"Nàng nói việc này cần cả hai bên tình nguyện. Vậy còn nàng? Lòng ta có nàng, nhưng trong lòng nàng không có ta sao?"

Lời này khiến Bạc Nhược U vừa thẹn vừa giận. Nàng nhìn y, thấy ánh mắt y vừa chân thành vừa u ám. Trong lòng bỗng dưng rối loạn, nàng hít sâu, hai má đỏ bừng, quay mặt đi.

"Hầu gia hỏi ta, ta sẽ đáp thật lòng. Mong ngài đừng trách tội ta."

Nghe vậy, đáy lòng Hoắc Nguy Lâu có chút căng thẳng, nhưng mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên: "Nàng nói đi."

Bạc Nhược U thẳng sống lưng, ánh mắt kiên định: "Trong lòng ta... cũng không phải không có Hầu gia..."

Nói đến đây, nàng thấy xấu hổ, giọng nói có phần yếu ớt. Đôi mắt Hoắc Nguy Lâu thoáng sáng lên, nhưng nàng tiếp lời ngay:

"Hầu gia quyền cao chức trọng, dáng vẻ tuấn tú. Những tháng qua, ta hiểu được ngài là người tu thân nghiêm cẩn. Ta kính Hầu gia, cũng có phần sợ Hầu gia. Bây giờ nói là... ngưỡng mộ, cũng không quá đáng. Nhưng trên đời này, nam nữ ngưỡng mộ lẫn nhau có nhất thiết phải thành hôn không?"

"Ngài xưa nay quen hành động quyết đoán, đối với ta cũng vậy, nhưng đó không phải điều ta mong muốn. Nếu thành thân với Hầu gia, ta sẽ phải tuân theo mọi lệnh ngài, bên ngoài có thể nhìn vào mà nghĩ ta vinh hoa vô hạn, nhưng thực chất không khác gì một tì thiếp. Ta không khao khát vinh hoa phú quý, cũng không muốn phải dựa dẫm Hầu gia như vậy."

Nói xong, nàng mới nhận ra lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh. Ánh mắt Hoắc Nguy Lâu càng lúc càng sâu thẳm. Nàng cảm thấy bất an, lùi nửa bước rồi tiếp:

"Hơn nữa, chưa qua tam môi lục sính, Hầu gia đã muốn ta đến gặp Trưởng công chúa, là trái lễ nghĩa. Cách ngài làm khiến ta nghĩ rằng, Hầu gia không thật lòng coi trọng ta, mà chỉ xem ta là người có thể tùy ý điều khiển. Vậy ta nào khác gì những người chuyên mê hoặc chủ nhân, chỉ là ta khiến ngài vừa mắt hơn và có thể giúp ngài làm việc."

Gương mặt nàng lúc hồng lúc trắng, vừa xấu hổ lại vừa thấp thỏm. Hoắc Nguy Lâu nhiều lần hành xử như vậy khiến nàng thật sự khó chống đỡ. Thấy y im lặng, nàng cắn răng nói: "Ta có thể đã lỡ lời, nếu điều này khiến Hầu gia không vui, ta sẽ rời khỏi phủ, sau này không dám xuất hiện trước mặt ngài nữa."

Ánh mắt Hoắc Nguy Lâu thâm trầm nhìn nàng, không nói lời nào. Sự im lặng của y càng khiến nàng cảm thấy áp lực, trái tim đập nhanh, muốn hành lễ rời đi. Nhưng khi vừa sượt qua người y, Hoắc Nguy Lâu đã giữ lấy tay nàng.

Bạc Nhược U cảm thấy toàn thân căng thẳng. Đúng lúc đó, Hoắc Nguy Lâu thở dài:

"Thôi."

Hoắc Nguy Lâu xoay người nhìn Bạc Nhược U, ánh mắt sâu thẳm:

"Lễ pháp không phải thứ ta bận lòng, ta cũng chưa từng coi nàng là người có thể tùy ý sai khiến. Trong lòng nàng chưa ổn định, nên ta mới muốn thay nàng định liệu, như thế sẽ tránh được nhiều rườm rà. Ta biết trong lòng nàng không thể không có ta, vậy hà cớ gì phải để những điều vụn vặt cản trở? Gọn gàng dứt khoát, nàng giao phó đời này cho ta, ta nhất định sẽ không phụ nàng."

Nghe vậy, mặt Bạc Nhược U đỏ bừng như lửa, trong lòng vừa có chút tức giận vừa không khỏi xúc động. Nàng nhịn không được nghĩ y thật sự hành xử khác thường:

"Hầu gia xem chuyện này... giống như công thành đoạt đất sao? Cứ mưu trước hành sau, nghĩ chỉ trong thời gian ngắn là có thể nắm chắc thắng lợi?"

Hoắc Nguy Lâu không nói gì, chỉ nhìn nàng, giọng điềm tĩnh:

"Tuy rằng không hẳn như vậy, nhưng cũng không khác gì mấy. Công thành đoạt đất ta có thể phái người đi do thám, nhưng hôm nay, tâm tư nàng ta lại chưa thể đoán được rõ ràng. Ta không muốn thúc ép nàng, nhưng nàng lại khác biệt quá nhiều so với dự liệu của ta."

Đời này Bạc Nhược U chưa từng đối diện với tình cảnh khó xử như bây giờ. Hoắc Nguy Lâu không biết thế nào là hàm súc, còn nàng thì từ nhỏ đã cẩn trọng, tuân thủ lễ giáo:

"Hầu gia, công thành đoạt đất có thể dùng binh pháp, nhưng chuyện nam nữ không thể chỉ dựa vào binh pháp mà làm. Làm sao ngài có thể yêu cầu ta giao phó cả đời cho ngài? Làm sao biết chắc ngài sẽ không phụ ta? Nếu ta không hiểu rõ Hầu gia, chắc hẳn đã nghĩ ngài cũng giống như hạng người chỉ biết dùng lời đường mật."

Nói xong, nàng bất đắc dĩ hạ giọng: "Nếu ai nói những lời này mà ta đều tin tưởng, thì ta cũng quá dễ bị lừa."

Hoắc Nguy Lâu nhìn nàng chăm chú, bỗng nhiên cười khẽ: "Ta khiến nàng không tín nhiệm đến thế sao?"

Bạc Nhược U hơi uất ức: "Không phải không tin Hầu gia, chỉ là... ta là nữ tử đàng hoàng, nhưng Hầu gia không đối đãi nghiêm túc với ta. Ta không hiểu vì sao Hầu gia lại khăng khăng cho rằng sẽ được ta giao phó cả đời. Cách nghĩ của ta không giống Hầu gia."

Ánh mắt Hoắc Nguy Lâu trở nên thâm trầm: "Sao lại không chắc chắn được? Chẳng lẽ ta không hiểu nàng? Chính vì hiểu nên ta mới hạ quyết tâm. Đó không phải là một ý nghĩ bồng bột, mà là vì ta biết lòng nàng, cũng hiểu lòng mình. Một khi ta quyết định, Thần Phật cũng không cản được."

Bạc Nhược U nghe đến đây, không khỏi lộ vẻ kinh sợ. Hoắc Nguy Lâu quay về giường ngồi xuống, lắc đầu nói: "Thôi, nàng không muốn đi, vậy không đi nữa. Lại đây, trò chuyện cùng ta."

Bạc Nhược U xoay người nhìn y, đáy lòng vẫn thấp thỏm. Hoắc Nguy Lâu có chút đau đầu, đưa tay xoa nhẹ mi tâm: "Nàng sợ ta đến thế sao? Ta muốn làm mọi việc đơn giản gọn gàng, nhưng có khi nào thật sự ép buộc nàng đâu?"

Nhìn kỹ y, thấy y không có vẻ tức giận, Bạc Nhược U mới thở phào. Những lời kìm nén trong lòng bấy lâu nay đã được nói ra, giờ đây nàng cảm thấy thoải mái hơn, lòng nhẹ nhõm, bước tới hai bước, nhỏ giọng: "Thành thân là chuyện cả đời, sao có thể qua loa được?"

Hoắc Nguy Lâu cười nhạt: "Chẳng lẽ ta không hiểu?"

Bạc Nhược U không chịu lép vế, giọng dịu nhẹ nhưng đầy kiên quyết: "Nếu đã hiểu, thì Hầu gia lại càng nên thận trọng hơn. Ngài... hơi vội vàng."

"Ta đã thận trọng từ lâu." Hoắc Nguy Lâu đáp, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng đáy lòng lại đầy phiền muộn. Bạc Nhược U đã nói rõ ràng rằng, nàng chỉ có chút ngưỡng mộ y, nhưng chưa hề có ý muốn thành thân. Đối với nàng, lòng tin dành cho y cũng chưa trọn vẹn.

Nói một cách đơn giản, nàng chưa hề vừa lòng về y như thế. Hoắc Nguy Lâu chưa từng gặp trở ngại nào như vậy. Tưởng rằng mọi chuyện đã nắm chắc, giờ lại bị nàng phản bác rõ ràng, khiến y cảm thấy khó chịu còn hơn cả khi gặp phải công vụ khó khăn.

Nghĩ lại, y bỗng nhớ đến chuyến đi của nàng hôm nay, liền nói: "Về sau, đừng nên nhiều lời với Lâm Chiêu."

Bạc Nhược U kinh ngạc, không ngờ lại đột nhiên nhắc đến Lâm Chiêu: "Ta... Ta chưa từng nói nhiều với hắn. Hôm nay hắn nhiệt tình giúp Ngô bộ đầu điều tra, ta chỉ nói vài câu."

Vẻ mặt Hoắc Nguy Lâu đầy bất mãn: "Nàng còn muốn nói với hắn thêm vài câu nữa sao?"

Bạc Nhược U có chút ngạc nhiên: "Dĩ nhiên là không."

Hoắc Nguy Lâu nghĩ đến việc bản thân phải để ý đến cả Lâm Chiêu, lòng càng thêm phiền muộn. Bạc Nhược U dường như vẫn không nhận ra sự bực bội trong y, chỉ nhìn y với ánh mắt ngập ngừng, dè dặt.

Huyệt thái dương của Hoắc Nguy Lâu giật thình thịch, y nhíu mày, nhìn nàng chằm chằm rồi bỗng nhiên nằm xuống tựa vào gối: "Lại đây xoa bóp cho ta."

Bạc Nhược U ngập ngừng tiến lên. Trước kia nàng cũng thường làm việc này cho y, nhưng lần này lại thấy tay chân có chút gò bó. Khi còn do dự, Hoắc Nguy Lâu cắn răng nói:

"Nàng giận ta sao?"

Nghe y nói với giọng điệu có phần yếu đuối, nàng bật cười, tiến tới nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho y. Đầu ngón tay từ từ phát lực, động tác ôn nhu cẩn thận khiến Hoắc Nguy Lâu thoải mái thở ra một hơi.

Y nhắm mắt, Bạc Nhược U nhìn khuôn mặt y, thấy vẻ phiền muộn hiếm khi lộ ra, khóe môi nàng khẽ cong lên. Lúc này, như cảm nhận được hơi thở của nàng khác thường, Hoắc Nguy Lâu mở mắt nhìn thấy nàng mỉm cười. Không tin vào mắt mình, y muốn ngồi dậy, nhưng Bạc Nhược U nhẹ nhàng ấn y xuống:

"Hầu gia, đừng cử động."

Chút sức lực của nàng chẳng đáng gì, nhưng Hoắc Nguy Lâu vẫn không cử động, chỉ nhìn nàng chăm chú. Đầu ngón tay nàng di chuyển tới giữa mi tâm y, nhẹ nhàng vuốt thẳng nếp nhăn: "Hầu gia đi chuyến này đã mệt mỏi, đừng phiền não vì những chuyện này nữa. Nếu không, thật là lỗi của ta."

Hoắc Nguy Lâu nhắm mắt lại, vẫn cố chấp hừ một tiếng. Bạc Nhược U vừa xoa bóp vừa dịu giọng nói: "Không phải ta không tin Hầu gia, chỉ là... trên đời này hiếm ai có tâm tính mạnh mẽ như Hầu gia. Ngài quyền cao chức trọng, không ai có thể ép buộc ngài. Ngài biết rõ mình muốn gì, và khi đã muốn, thì lễ pháp quy củ cũng không ngăn được ngài. Thần Phật cũng khó cản nổi ngài. Nhưng ta không như vậy. Ta chỉ là một nữ tử bình thường giữa muôn vàn người, sao có thể tùy tiện hành xử giống Hầu gia?"

Giọng nàng nhẹ nhàng, chậm rãi, khiến Hoắc Nguy Lâu nghe vào tai chỉ cảm thấy như cơn gió xuân mơn man lướt qua. Bạc Nhược U tiếp tục nói:

"Hầu gia nói rằng ngài hiểu ta, vậy hẳn ngài cũng biết ta không thể vô tư, không đắn đo giống như ngài. Chuyện chung thân đại sự, Hầu gia không nên ép buộc ta."

Hoắc Nguy Lâu không nói gì, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe, không có vẻ bất mãn. Bạc Nhược U nói xong, chỉ tiếp tục giúp y xoa bóp cẩn thận. Chẳng mấy chốc, nàng có thể cảm nhận rõ ràng rằng cả người Hoắc Nguy Lâu đã dần thả lỏng, hơi thở của y trở nên đều đặn và nhẹ nhàng hơn. Đáy lòng nàng khẽ nhộn nhạo, liền nhẹ nhàng gọi:

"Hầu gia?"

Gọi một tiếng nhưng y không hề nhúc nhích, ngay cả nét mặt cũng không thay đổi. Bạc Nhược U khẽ dừng tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã nhá nhem tối. Không muốn quấy rầy Hoắc Nguy Lâu, nàng đang định rời đi thì chợt nhận ra y không có thứ gì đắp lên người. Nhìn thấy một chiếc áo khoác treo trên tường, nàng rón rén lại gần.

Cầm áo khoác trên tay, nàng bước tới gần giường mà lòng hơi ngập ngừng. Lần trước, nàng có lòng tốt đắp áo lên cho y nhưng lại làm y tỉnh giấc, suýt chút nữa nguy hiểm đến tính mạng mình. Nghĩ đến đêm đó, nàng vẫn còn thấy kinh hãi. Nhưng sau một lúc do dự, nàng khẽ nghiêng người, cẩn thận đắp áo khoác lên người y, sẵn sàng lùi lại nếu y tỉnh dậy. Tuy nhiên, Hoắc Nguy Lâu vẫn say ngủ, khiến nàng cũng thấy yên lòng, nhẹ nhõm rời khỏi thư phòng.

Bên ngoài, đèn đã được thắp sáng. Phúc công công canh giữ ở ngoài cửa, thấy nàng ra liền tiến đến chào đón.

"Công công, Hầu gia đã ngủ. Nếu không có chuyện gì gấp, hãy để ngài nghỉ thêm một lát."

Phúc công công nhìn vào trong, ngạc nhiên nói: "Hầu gia quả thật là mệt mỏi, nhưng ngài ấy vốn khó ngủ, vậy mà có cô ở đây, ngài lại an tâm đến thế."

Chuyện này thực sự dài dòng, Bạc Nhược U chỉ cười mà không đáp, rồi xin cáo từ. Phúc công công tiễn nàng ra đến cửa phủ, nhìn theo nàng lên xe ngựa rời đi rồi mới quay lại thư phòng. Thấy bên trong yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở đều của Hoắc Nguy Lâu, ông mới nhẹ nhàng khép cửa, bảo người hầu canh gác rồi cũng đi ngủ bù.

Về đến nhà, trời đã tối đen. Bên trong đèn đuốc sáng trưng, Lương thẩm đang dọn bữa tối lên chính sảnh. Bạc Nhược U cùng Trình Uẩn Chi dùng bữa, đến lúc uống trà, Trình Uẩn Chi mới hỏi:

"Tiểu Nhược, ngày mai con có cần đến nha môn không?"

Bạc Nhược U suy nghĩ rồi đáp: "Chắc là không có việc gì gấp. Nghĩa phụ muốn đi bái phỏng bạn cũ ạ?"

Trình Uẩn Chi mỉm cười gật đầu: "Đúng thế. Vậy sáng mai con hãy theo ta đi một chuyến."

Bạc Nhược U đồng ý ngay, không hỏi rõ bạn cũ là ai. Sau khi trở về phòng tắm rửa, nằm xuống, nàng mới nhớ lại những lời Hoắc Nguy Lâu nói lúc tối, trong lòng có chút xúc động. Trên đời này, người chỉ nói lời ngon ngọt thì nhiều, nhưng Hoắc Nguy Lâu tuyệt đối không nằm trong số đó. Người như y, muốn có được một nữ tử, chắc chắn không cần phải dùng đến lời lẽ ngọt ngào.

Nàng kéo chăn che mặt, cảm thấy hai má mình lại nóng bừng. Nghĩ đến vẻ phiền muộn của Hoắc Nguy Lâu, nàng khẽ bật cười. Người không gần nữ sắc, không hiểu phong tình, lại muốn đưa nàng đi gặp Trưởng công chúa, chẳng lẽ y thật sự muốn tổ chức đại hôn cho nàng luôn vào ngày mai?

Không nhịn được, nàng cuộn mình trong chăn, lòng ngập tràn một cảm giác khó tả, vừa vui mừng vừa hồi hộp. Lý trí khuyên nàng nên bình tĩnh, nhưng trái tim lại không ngừng rộn ràng. Cứ thế, Bạc Nhược U suy nghĩ mông lung hồi lâu rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau thức dậy, nàng thấy ngoài trời lất phất mưa xuân, sắc trời trở nên u ám. Trình Uẩn Chi muốn đi bái phỏng bạn cũ nên chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Sau khi dùng điểm tâm, hai cha con mang theo bái thiếp cùng lễ vật, cùng nhau lên xe ngựa. Xe ngựa đi từ Trường Hưng phường, rẽ qua ngự đạo rồi hướng về phía Bắc trong thành, nhanh chóng tiến vào Trường Thọ phường. Phần lớn nơi đây là nơi ở của các quan to quý nhân. Bạc Nhược U vén rèm lên, ngắm cảnh dọc đường, trong lòng càng thêm tò mò.

"Nghĩa phụ, người mà ngài muốn bái phỏng là ai vậy?"

Trình Uẩn Chi bình tĩnh đáp: "Rất nhanh con sẽ biết thôi, người đó con cũng đã gặp qua rồi."

Lời này khiến Bạc Nhược U ngạc nhiên. Người nàng từng gặp cũng không nhiều, sau khi hồi kinh chỉ mới ghé qua phủ Trung Cần Bá, còn lại chỉ là những người ở nha môn. Chẳng lẽ là Tôn Chiêu?

Nàng đang thắc mắc thì xe ngựa bỗng vòng qua một đoạn, rồi dừng lại trước một tòa phủ đệ cao rộng. Nàng chưa kịp nhìn kỹ hai chữ "Lâm phủ" trên tấm biển, đã thấy phía trước có một chiếc xe ngựa quen thuộc đang đậu ở cổng. Đó chính là xe ngựa Hoắc Nguy Lâu thường dùng.

Cùng lúc đó, hai chiếc xe ngựa khác phóng nhanh đến, một thiếu niên từ trên xe bước xuống. Bạc Nhược U vén rèm lên nhìn, bất ngờ nhận ra người đó chính là Bạc Dật Hiên mà nàng vừa gặp ngày hôm qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »