Hạc Lệ Ngọc Kinh

Lượt đọc: 53343 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Hoắc Nguy Lâu chậm rãi bước về phía Bạc Nhược U. Trong ánh đèn mờ ảo, y tựa như khoác lên mình một lớp tuyết mỏng, đôi mắt phượng lạnh lẽo ánh lên như những vì tinh tú trên nền trời đêm thăm thẳm. Khi ánh mắt hai người giao nhau, Bạc Nhược U cảm giác như mình sắp bị hút vào vực sâu vô tận ấy.

Trịnh Tiêu kinh sợ đến quên cả khóc, lập tức núp sau lưng Bạc Nhược U. Nàng đứng thẳng dậy, khóe miệng khẽ run, ngoan ngoãn cúi đầu chào.

"Bái kiến hầu gia."

Hoắc Nguy Lâu tiến thêm một bước, ánh mắt thâm trầm lướt qua nàng rồi dừng lại ở Trịnh Tiêu, người vẫn trốn kỹ sau lưng Bạc Nhược U.

"Ngươi vừa nói gì?"

Trịnh Tiêu nắm chặt tay Bạc Nhược U không buông, không dám tiến lên. Thấy thế, Bạc Nhược U vội xoay người lại, dịu dàng dỗ dành cậu.

"Tiểu công tử, không cần sợ. Ngài đã nói sẽ thuật lại những điều vừa rồi cho hầu gia nghe. Giờ hầu gia đã đến, vì phụ thân ngài, can đảm lên, nói cho hầu gia nghe nhé?"

Bạc Nhược U nói với giọng dịu dàng, ân cần như đang dỗ dành đệ đệ mình. Trịnh Tiêu nhìn nàng một lúc, rồi ngập ngừng gật đầu.

Vẫn giữ chặt tay nàng, Trịnh Tiêu ngước mắt nhìn Hoắc Nguy Lâu, sợ sệt thốt lên.

"Ta... Phụ thân ta không phải người xấu. Tam thúc mới là người có dã tâm, ông ấy cũng muốn nhận tước vị. Phụ thân chết rồi, tam thúc còn ép mẫu thân giao sổ con gửi kinh thành. Nhưng ta và mẫu thân nào có thấy sổ con ấy. Tam thúc thậm chí phái người tới lục soát thư phòng phụ thân. Hắn nhất định biết tổ mẫu muốn trao tước vị cho phụ thân, mới ra tay sát hại tổ mẫu, rồi hại luôn cả phụ thân."

Hoắc Nguy Lâu lắng nghe chăm chú, rồi hỏi:

"Tổ mẫu ngươi từng nói muốn trao tước vị cho phụ thân ngươi?"

Trịnh Tiêu vội gật đầu.

"Tuy tổ mẫu thường cãi nhau với phụ thân, nhưng đã từng nói với phụ thân rằng muốn ông ấy học cách kìm chế tính nóng nảy, nên chậm rãi cân nhắc quyết định trao tước vị."

Trịnh Tiêu ngừng một chút, có chút do dự.

"Hơn nữa, dù tổ mẫu không chọn phụ thân thì nhất định cũng sẽ không trao tước vị cho tam thúc."

Nghe đến đây, Bạc Nhược U khẽ nhíu mày. Hôm nay nàng đã gặp Trịnh tam gia và Trịnh ngũ gia. Trong hai người, Trịnh tam gia trông thật sự là một người chủ đáng tin, vừa chu đáo vừa khéo léo, còn Trịnh ngũ gia thì im lặng cả buổi, chỉ như người đứng bên cạnh.

"Vì sao không trao tước vị cho tam thúc?" Bạc Nhược U hỏi, Trịnh Tiêu nhìn nàng, đáp:

"Vì tam thúc là người xui xẻo, tổ mẫu từ nhỏ đã không gần gũi hắn. Nếu không phải đại bá đột ngột qua đời, tam thúc hẳn sẽ không có quyền hành trong phủ."

- - người xui xẻo?

Ánh mắt Bạc Nhược U tối lại, nhìn Trịnh Tiêu đầy nghi hoặc. Lúc này, Hoắc Nguy Lâu hỏi:

"Những điều này, ai nói cho ngươi?"

Trịnh Tiêu hơi trốn tránh, nhưng dưới ánh mắt của Hoắc Nguy Lâu, dù là người lớn cũng khó chống đỡ, huống hồ cậu chỉ là đứa trẻ. Cuối cùng, Trịnh Tiêu cúi đầu đáp nhỏ:

"Là... Là mẫu thân nói, nhưng đó là sự thật! Nếu hầu gia không tin, có thể hỏi Ngọc ma ma, bà ấy đều biết."

Trịnh Tiêu rất lanh lợi, dù còn nhỏ nhưng đã biết cách lấy lòng người khác, phân biệt ai dễ nói chuyện, ai khó tiếp cận. Tuy nhiên, lời cậu nói hôm nay chứa đựng quá nhiều thông tin mà một đứa trẻ không thể tự nghĩ ra, điều này khiến Hoắc Nguy Lâu hiểu rằng có người lớn đứng sau.

Cùng lúc đó, tiếng bước chân vang lên, Phúc công công cùng hai gã Tú Y Sứ từ ngã rẽ bước nhanh tới, vừa thở dốc vừa nói:

"Sao hầu gia lại ở đây? Yêu Nguyệt Các đã sắp xếp người canh giữ rồi."

Phúc công công nhìn Bạc Nhược U và Trịnh Tiêu, tò mò hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

Hoắc Nguy Lâu chỉ về phía Trịnh Tiêu.

"Đưa cậu bé trở về đi."

Sắc mặt Trịnh Tiêu khẽ biến, một gã Tú Y Sứ nghe lệnh tiến lên nắm lấy tay cậu. Trịnh Tiêu không thoát được, liền nắm chặt tay Bạc Nhược U, ánh mắt cầu cứu nàng. Bạc Nhược U vội dỗ dành.

"Tiểu công tử, trời đã tối rồi. Những lời ngài nói hầu gia đều hiểu rõ, ngày mai sẽ tra xét. Ngài hãy yên tâm, hầu gia nhất định sẽ tìm ra chân tướng, rửa oan cho phụ thân ngài."

Nghe Bạc Nhược U bảo đảm, Trịnh Tiêu an tâm hơn một chút, do dự rồi khẽ cúi đầu nói nhỏ:

"Đa tạ tỷ tỷ, tỷ nhất định phải giúp ta."

Trịnh Tiêu nhìn lén sang Hoắc Nguy Lâu, vẻ ngây thơ trên mặt viết rõ rằng cậu tin Bạc Nhược U và Hoắc Nguy Lâu có quan hệ thân thiết. Thấy thế, sống lưng Bạc Nhược U khẽ cứng đờ.

Sau khi tiễn Trịnh Tiêu đi, Phúc công công quan sát Hoắc Nguy Lâu, rồi quay sang nhìn Bạc Nhược U, cảm giác vừa rồi chắc chắn đã có chuyện mà ông chưa biết. Thấy vẻ lúng túng của Bạc Nhược U, Hoắc Nguy Lâu dứt khoát quay người, vừa đi vừa nói với một gã Tú Y Sứ.

"Tối nay canh chừng viện của Trịnh Văn Yến."

Phúc công công nhìn theo rồi mỉm cười với Bạc Nhược U.

"Bạc cô nương chớ để ý, hầu gia nhà ta vốn tính tình cứng rắn, làm việc như Diêm vương, không ngại nể ai. Lần này vội vã đến đây, ngỗ tác có kinh nghiệm lại không dẫn theo, nhờ có Bạc cô nương giúp đỡ. Tuy hầu gia khó gần, nhưng là người trọng nhân tài, mong cô nương đừng e sợ."

Đối diện với Hoắc Nguy Lâu, Bạc Nhược U có đôi phần dè chừng, nhưng nói sợ thì cũng không phải. Nàng không phải quan viên triều đình, chẳng có mũ ô sa để Hoắc Nguy Lâu bẻ gãy, thì sợ gì?

"Đa tạ công công, ngài yên tâm, ta không sợ."

Phúc công công gật đầu hài lòng.

"Hiếm thấy, thực sự hiếm thấy. Thôi, cô nương đi nghỉ ngơi đi, ngày mai còn nhiều việc bận rộn."

Bạc Nhược U cúi chào, xoay người đi về tiểu viện cuối hành lang. Nàng không để Hoắc Nguy Lâu vào mắt; vụ án này đã sáng tỏ hơn nửa phần, khi phá được, Hoắc Nguy Lâu hẳn sẽ không trở lại Thanh Châu. Sau này sẽ không có cơ hội gặp lại, dù y có đáng sợ thế nào cũng chẳng liên quan.

Đối với hầu phủ như An Khánh hầu phủ, có lẽ chỉ những người có quyền uy như Hoắc Nguy Lâu mới khiến kẻ khác phải nể nang. Hạ Thành làm việc trong phủ hơn nửa tháng mà luôn bị gây khó dễ là đủ hiểu.

Bạc Nhược U dừng chân trước cửa viện, cửa đóng hờ, ánh đèn bên trong hắt ra. Nàng định gõ cửa thì cửa viện đã mở, một khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt hạnh to tròn xuất hiện.

"Nô tỳ Xuân Đào, bái kiến cô nương, nô tỳ sẽ hầu hạ sinh hoạt của cô nương trong viện này."

Xuân Đào mặc váy xanh giản dị, tuổi khoảng mười một, mười hai, tính tình đơn thuần, nhanh nhẹn mời Bạc Nhược U vào. Sau khi bày tỏ lòng kính trọng, Xuân Đào ân cần hầu hạ Bạc Nhược U dùng bữa tối. Nàng hỏi vài câu, Xuân Đào thấy Bạc Nhược U dịu dàng thân thiện, liền kể mọi chuyện mình biết, chưa đến một canh giờ đã cảm thấy thân thiết như chủ tớ lâu năm.

Khi Xuân Đào giúp Bạc Nhược U chải tóc, nàng tán thán.

"Tóc của cô nương đen mượt như dòng suối, thật là đẹp. Ban đầu nô tỳ hầu hạ bên lão phu nhân, nghĩ cũng có ngày tiến thân, nào ngờ lại gặp thảm họa như vậy."

Xuân Đào được điều đến viện lão phu nhân nửa năm trước, chỉ là nha đầu tam đẳng làm việc vặt. Sau khi lão phu nhân qua đời, những người hầu hạ đều bị phân tán, Xuân Đào tuổi nhỏ, không có sở trường đặc biệt, bị điều qua khách viện.

Nghe nàng nhắc chuyện lão phu nhân, Bạc Nhược U liền hỏi:

"Sau khi lão phu nhân qua đời, mọi chuyện trong phủ đều do tam gia quản lý?"

Xuân Đào gật đầu rồi lắc đầu.

"Ban đầu là do nhị gia quản lý, nhưng sau khi có lời đồn cái chết của lão phu nhân có liên quan đến nhị gia, tam gia mới lên nắm quyền."

Bạc Nhược U khẽ nheo mắt.

"Ta thấy tam gia là người chu đáo, lão phu nhân có lẽ thương yêu hắn nhất chứ?"

Xuân Đào suy nghĩ rồi đáp:

"Cũng không hẳn. Lão phu nhân là người tin Phật, tính tình lãnh đạm, đối xử với các vị lão gia không khác biệt. Chỉ là nhị gia tính tình nóng nảy, thường hay tranh cãi với lão phu nhân, còn tam gia và ngũ gia thì không có mâu thuẫn."

Xuân Đào vào phủ chỉ mới hai năm, chuyện Trịnh Tiêu nói lão phu nhân coi Trịnh Văn Yến là kẻ xui xẻo có lẽ phải hỏi người ở lâu năm mới biết. Không hỏi thêm được gì, Bạc Nhược U lại tiếp tục hỏi về hôn sự của đại tiểu thư.

Nghe nhắc đến đại tiểu thư, Xuân Đào lập tức hớn hở.

"Phải rồi! Hôn sự của đại tiểu thư là chuyện lớn nhất trong phủ. Chỉ riêng áo cưới cũng mất nửa năm mới may xong. Còn của hồi môn phải dùng hơn mười chiếc thuyền chở về kinh thành đấy."

Xuân Đào kể lại chuyện hôn sự như một giai thoại. Khi đại phu nhân mang thai đại tiểu thư từng cứu nhị điện hạ khỏi chết đuối, sau đó Quý phi nương nương nguyện tác hợp hai nhà. Khi đại tiểu thư ra đời, lời hứa kết thông gia mới chính thức thành sự thật, đính ước này quả nhiên như duyên số.

"Nếu vậy, giờ ai đứng ra lo liệu chuyện này?" Bạc Nhược U hỏi.

Xuân Đào hơi ngập ngừng.

"Có lẽ là tam gia. Nghe nói ngài ấy còn đích thân theo đoàn đưa của hồi môn hơn nửa đường."

Từ hôn sự của đại tiểu thư có thể thấy lão phu nhân tin tưởng Trịnh Văn Yến, vậy lời Trịnh Tiêu nói về sự không ưa của lão phu nhân dành cho tam gia, liệu có thật?

"Quan hệ của tam gia với các huynh đệ thế nào?" Bạc Nhược U hỏi tiếp.

Xuân Đào ngẫm nghĩ rồi đáp.

"Tam gia tính tình ôn hòa, đối xử hòa nhã với mọi người."

Bạc Nhược U chợt nhớ tới vị tứ gia chưa gặp mặt, liền hỏi thêm. Xuân Đào đáp rằng mình mới vào phủ hai năm, chưa từng thấy mặt tứ gia, nghe nói ngài ấy từ nhỏ đã không sống trong phủ.

Bạc Nhược U nhíu mày. Con trai hầu phủ mà không sống trong nhà từ nhỏ?

Tuy nghi hoặc nhưng khi vụ án xảy ra, tứ gia đang ở bên ngoài, có lẽ không liên quan. Hôm nay quả thực quá mệt, nàng nhanh chóng lên giường nghỉ ngơi.

Trong một khách viện khác, Phúc công công thở dài.

"Hầu gia không định ở lại lâu, nhưng xem ra phải phá án xong mới rời đi."

Hoắc Nguy Lâu chậm rãi đáp:

"Chỉ dựa vào Hạ Thành, muốn phá được vụ án này chẳng khác nào hái sao trên trời."

Vừa tắm xong, Hoắc Nguy Lâu đã thay y phục khác, tóc còn ướt xõa xuống vai, khí chất lạnh lùng cũng phai nhạt đôi phần, y xem công văn trên tay, vẻ mặt có chút mệt mỏi.

Phúc công công tiếp lời.

"Hạ tri phủ làm việc tận tâm, nhưng thế gia như An Khánh hầu phủ, hắn khó bề kiểm soát. Hầu gia đến, tam gia mới không dám ngạo mạn."

Phúc công công bỗng đổi chủ đề, mỉm cười nói.

"Có điều, Hạ tri phủ tìm được vị ngỗ tác như Bạc cô nương quả là hiếm có."

Hoắc Nguy Lâu khựng tay, khẽ hỏi:

"Nàng tên gì?"

Phúc công công đáp.

"Nhược U, Bạc Nhược U. Người như tên, nghe nói từ huyện Thanh Sơn đến, nhưng dáng vẻ khí chất rất giống tiểu thư thế gia, lại rất xinh đẹp."

Ánh mắt Hoắc Nguy Lâu trầm xuống, như đang nghĩ ngợi điều gì, lông mày nhíu lại. Phúc công công cười nói tiếp.

"Tiểu cô nương dáng vẻ như thế gia nhưng lại tinh thông nghề nghiệm thi, quả thực đáng quý. Quan trọng là nàng không sợ ngài. Bao nhiêu năm nay, lão nô chưa gặp qua ai gan dạ như thế. Chỉ tiếc là mồ côi cha mẹ, thật đáng thương."

Ánh mắt Hoắc Nguy Lâu cuối cùng rời khỏi công văn, nhìn Phúc công công.

"Ngươi muốn nói gì?"

Phúc công công cười khà khà, giật lấy công văn khỏi tay y.

"Ý lão nô là hầu gia đi đường cả ngày mệt rồi, nên nghỉ ngơi. Đừng để về kinh không thể báo cáo với bệ hạ."

Kiến Hoà đế vốn là cữu cữu ruột của Hoắc Nguy Lâu. Nghe vậy, y giơ tay xoa mi tâm, rồi đứng dậy bước vào nội thất.

Phúc công công hài lòng, lẩm bẩm:

"Nếu còn sống, có lẽ cũng lớn bằng nàng."

Sáng hôm sau, Bạc Nhược U tỉnh dậy, mở cửa sổ thấy tuyết ngoài sân dày thêm, biết đêm qua tuyết lại rơi. Sắc trời vẫn âm u, không biết khi nào sẽ sáng lại.

Xuân Đào còn ngủ say, Bạc Nhược U ăn chút điểm tâm còn lại rồi rời tiểu viện. Nàng tranh thủ trở lại linh đường để khám nghiệm thêm lần nữa trước khi Hạ Thành và Hoắc Nguy Lâu đến.

Trên đường không gặp ai, có lẽ vì trời còn sớm, hơn nữa phủ vẫn bị giới nghiêm. Lạnh lẽo thê lương, Bạc Nhược U vừa xoa tay vừa tìm đường đến Yêu Nguyệt Các, nơi Trịnh Văn Thần ngã chết.

Trước Yêu Nguyệt Các đã có hai gã Tú Y Sứ canh giữ. Nàng đứng nhìn từ xa, thấy tòa lầu cao ba tầng, phía dưới là nền gạch đá trắng. Ngã từ tầng ba, quả thực khó mà sống sót.

Biết khó vào trong, nàng đi dạo vòng quanh. Nàng không tin vào lời đồn ma quỷ, chỉ tin rằng hung thủ đã ra tay một cách tinh vi. Hung thủ vào bằng cách nào? Giết người ra sao? Trốn thoát thế nào?

Đi một vòng, Bạc Nhược U phát hiện ở phía sau lầu có một hàng lan can khắc hoa, sơn đỏ bao quanh sân thượng. Sau một lúc quan sát, nàng nhận ra điều bất thường trên mái hiên tầng hai - thiếu hai tấm ngói!

Bạc Nhược U liền cúi người tìm kiếm dưới đất. Tuyết dày khiến nàng phải cào lớp tuyết bên dưới, nhưng bất chợt, trên đỉnh đầu phát ra tiếng kẽo kẹt. Ban đầu tưởng tiếng gió, nàng không để ý, nhưng sau một lúc, linh cảm chẳng lành trỗi dậy.

Nàng ngẩng đầu lên, thấy một đoạn xà ngang từ lan can tầng ba rơi xuống, nhằm thẳng người nàng. Bạc Nhược U chỉ kịp nhắm mắt, cảm nhận tốc độ rơi của nó quá nhanh, căn bản không thể tránh!

Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo, kéo nàng về phía sau.

Tiếng "rầm" vang lên, xà ngang to cỡ hai vòng tay sượt qua chóp mũi nàng, rơi xuống đất tạo thành một hố to, tuyết tung bay mù mịt. Thân thể Bạc Nhược U cứng đờ, mở mắt ra, đối diện với đôi mắt phượng lạnh lẽo đêm qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »