Gió Ngoài Song Cửa

Lượt đọc: 99723 | 16 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Xong cuộc họp với các giáo viên bộ môn , lớp trưởng Qúy tức tối đạp xe đến nhà Minh . Anh định bụng sẽ 'giũá thằng bạn thân một trận ra trò . Nhưng ra mở cổng không phải là người mà anh chàng cần gặp nên 'nhuệ khí' có phẩn giảm đi ít nhiều.

− Có cậu Minh ở nhà không Xuân ?

− Anh Minh đi học từ sáng mà ? Xuân ngạc nhiên nhìn Qúy.

− À ! HÔm nay lại thêm màn cúp cua nữa , thì hết đường gỡ rồi . Phen này hắn bị cấm thi là đáng đời lắm . Qúy bực bội nghĩ thầm :

− Bác khoẻ không ?

Nghe hỏi đến ông Dân , cô gái ngập ngừng :

− Dạo này , bác yếu đi nhiều anh Qúy à ! Nghe anh Minh bảo bác bị suy thận.

− Cái thằng... - Qúy kêu lên – Làm như nó là bác sĩ không bằng ! Để anh vô thăm bác một lát.

− Hay là... anh để lúc khá , vì bác mới vừa chợp mắt.

− Vậy cũng được ! Xuân làm gì thì cứ di làm đi . Anh ngồi đây đợi thằng Minh.

− Dạ ..anh ngồi chơi , em đang nấu cơm.

Còn lại một mình , Qúy đưa mắt nhìn quanh . Lâu lắm rồi mới có dịp quan sát kỹ chỗ ở của thằng bạn . Ngôi nhà này hẳn ngày xưa phải bề thế lắm , nhưng bây giờ trông ọp ẹp , cũ kỹ quá rồ . Chắc là chẳng có ai sửa sang , tu bổ.

Mãi nghĩ ngợi vớ vẩn nên chàng lớp trưởng không nghe tiếng bước chân đi về phía mình . Đến khi phàt hiện ra thì chủ nhà đã đứng nga trước mặt.

− Tới bao giờ ?

Qúy không trả lời mà chăm chú nhìn bạn từ đầu tới chân rồi hỏi lại :

− Đi đâu về ? Làm gì mà trông cậu như gà mắc nước vậy ?

Minh uể oải ngồi xuống , khẽ lắc đầu”

− Chẳng có gì quan trọng... Ông tìm tôi có chuyện gì không ?

− Tất nhiên là lúc này tớ không có thì giờ rảnh rổi để mà chơi bời - Giọng Qúy có vẻ bực bội . Tới để báo cho cậu hay cậu bị cấm thi hai môn.

Gương mặt Minh đã xanh xao , giờ lại càng xanh hơn . Mãi một lúc sau mới nghe tiếng anh thở dài thật nhẹ :

− Môn gì ?

− Chính trị và tiếng Nga ! Cậu nghỉ hơn 30 ngày nên không ai cho thi ?

− Còn các môn khác ?

− Qủi tha ma bắt cậu đi ! Hồi sáng này tới giở sổ điểm ra coi , môn nào kiểm tra cũng tám , chín điểm.

− Ông không xin được cho tôi à ?

− Xin xỏ gì ? Nội quy đã rành rành ra đó.

Minh lại cúi đầu thở dài . Không ai biết được chàng trai ấy đã phải chầu chực xếp hàng trước cổng Trung tâm Truyền máu và Huyết học suốt buổi sáng hôm nay.

− Cậu chưa trả lời sáng nay cậu đã đi đâu ?

− Đi đâu thì mặc tôi ! –Minh bỗng đổ quạu – Không liên quan gì đến ông.

− Đi đâu thì mặc tôi ! – minh bỗng đổ quạu – Không liên quan gì đến ông.

− Cậu là cái thằng dở hơi ! Chắc tại học nhiều quá nên bây giờ bị 'chạm mạch” Qúy cũng quạu quọ không kém.

Có lẽ câu nói của thằng bạn thân khiến Minh tự ái . Tuy nhiên anh chàng dở hơi lại lặng im không trả lời . LỚp trưởng Qúy tưởng bạn đã chịu nghe ra nên đắc ý tủm tỉm cười . Trong lúc đó , chiếc ghế cũ kỹ Minh đang ngồi bỗng kêu răng rắc rồi bất ngờ mang cả người trên ngồi trên đó đổ sập xuống sàn nhà.

− Dậy đi cha nội . Còn định nằm đó ăn vạ hả ? Qúy nói đùa khi thấy bạn vẫn nằm co quắp dưới đấ.

− Nhưng... không có tiếng trả lòi , cũng không thấy cử động , anh chàng lớp trưởng đã bắt đầu sợ . Xưa nay Minh rất í khi đùa.

− Cái gì vậy anh Qúy ? Kim Xuân hớt hải chạy lên , hỏi dồn.

− Thằng Minh... không biết bị làm sao...

Anh chàng lớp trưởng sợ đổ mồ hôi hột . Cả Kim Xuân cũng hốt hoảng không hiểu có chuyện gì . Minh đi từ sáng sớm . Cứ tưởng rằng anh đến trường vậy mà.

− Hay là anh ất bị trúng gió hả anh Qúy ?

Dìu được Minh lên giường , Kim Xuân rụt rè hỏi . Qúy lắc đầu liên hồi :

− Anh cũng không rành mấy cái chuyện bệnh hoạn này...

Chợt cả hai nhìn người bệnh rồi nhìn nhau . Hai cánh mũi của Qúy phập phồng :

− Xuân có nghe mùi... hình như là mùi ê te phải không ?

Kim Xuân không rành lắm về tên gọi của cái chất đang bốc mùi nên ngập ngừng bảo :

− Em nghe có mùi cồn... mùi rượu... hay là anh Minh... a ?nh nhậu ?

− Làm gì có chuyện đó ? Qúy lắc đầu.

Ngay lúc ấy Kim Xuân đã phát hiện ra miếng băng tẩm cồn trên cánh tay Minh . Cô cúi xuống ngửi thử rồi nhăn mặt :

− Ở đây nè anh Qúy !

− À Chắc là nó đi chích thuốc... hẳn anh chàng đã biết mình bị bệnh.

− Không phải đâu- Kim Xuân cãi lại . Chích thuốc ai lại đi băng một miếng bông gòn to tổ bổ như vậy ? Hay là... a ?nh chính xì ke hay chích vô tay... ừa mà em nhớ rồi . Mấy hôm trước em cũng đã ngửi thấy cái mùi này , hôm đó anh Minh về cũng kêu mệt , mặt mày xanh lét.

− Nói bậy ! Qúy cắt ngang lời Kim Xuân – Đi lấy cái khăn ướt lau mặt cho thằng Minh đi Xuân . Chắc là nó mệt , nằm một lát sẽ khoẻ thôi.

Đúng như lời Qúy nói , chỉ ít phút sau Minh đã tỉnh lại và kêu nhức đầu , chóng mặt Qúy nhìn bạn ái ngại :

− Cậu bệnh à ? Sao không nói

Minh không trả lời câu hỏi của bạn mà hỏi sang chuyện khác.

− Ai quyết định cấm thi tôi , ông biết không ?

− Giáo viên bộ môn đề nghị lên khoa , thầy Hân chấp thuận.

− Còn hy vọng gì không ?

− Tới nghĩ là không ! Lẽ ra thì cậu phải đến gặp các thầy cô bộ môn để trình bày... đằng này lại mất biệt.

− Thôi vậy cũng được . Minh thở dài buông một câu chẳng ăn nhạp vào đâu.

− Cậu nói cái gì ? Cũng được là làm sao ? –Qúy trợn mắt nhìn bạn.

− Tôi nghỉ học !

Cái miệng anh lớp trưởng bỗng méo xệch :

− Cậu điên à ? Bộ tưởng muốn nghỉ là nghỉ hả ? Cậu có tiền bồi thường không ?

− Tớ cóc cần biết chuyện đó . Chán lắm !

Qúy ngẩn người ra nhìn bạn . Sau những lời nói của Minh , anh chàng như sực tỉnh . Quả thật , tình hình của Minh nguy ngập lắm rồi.

− Sao cậu không nói gì hết vậy ? Qúy lắc mạnh bàn tay bạn.

− Thì ông bảo tớ phải nói gì bây giờ ? Tôi không muốn dùng nổi khổ đau của mình như là một phương tiện để mưu cầu quyền lợi cá nhân . Có thể người ta sẽ cho đấy , người ta sẽ thương hại đấy , song không có một ai kính trọng ta cả.

− Cậu tự ái à ?

Có lẽ Minh định nói thêm điều gì nữa đó , nhưng chợt Kim Xuân bước vào.

− Anh có mua thuốc cho bác không ?

Minh sờ tay lên túi áo ngực xong vụt ngồi nhổm dậy , cho tay vào túi quần lục lọi... Đến khi không còn chỗ nào để tìm nữa , chàng trai ngồi phịch xuống ghế rên rỉ :

− Chết rồi Xuân ơi ! Chắc rớt đâu dọc đường.

− Không có hả anh ? Kim Xuân cố vớt vát một chút hy vọng bằng cách tiếp tục tìm kiếm.

Nhưng cả cô cũng chẳng tìm thấy gì !

Khuôn mặt Minh bỗng ngân ra như kẻ mất hồn . Chàng trai ấy đã nhìn thấy tai hoa . đang lơ lửng trước mặt mình.

Mà tai hoa . đến với người nghèo thì nó càng khủng khiếp hơn gấp vạn lần.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của hồng vân