Gió Ngoài Song Cửa

Lượt đọc: 99746 | 16 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

Tố Mai bực bội giật mạnh cánh cửa đến nỗi suýt nữa mất đà ngã lăn quay . Chợt cô hơi cau mày như cố nhớ ra một điều gì . Chiếc xe màu trắng sữa... gã đàn ông ngồi bên tay lái , gương mặt trông thật quen.

− Em hãy cố nhớ xem đã gặp ông ta lần nào chưa ? - Giọng Minh có vẻ lo lắng sau khi nghe Tố Mai kể câu chuyện vừa xảy ra.

− Chiếc xe màu trắng và cải cách trêu chọc thì em đã bị một lần rồi , cũng ngay trước cửa nhà anh . Còn ông ta thì trông quen quá , nhưng em chưa nhớ ra...

− Em uống nước đi . Có thể nó sẽ giúp em bình tâm lại và nhớ ra.

− Thôi , em nhớ rồi !

Cuộc gặp gỡ với Thanh Mai hôm nào trên bãi biển Vũng Tàu chợt hiện về . Và "kẻ kia" chính là người đàn ông đã đi cùng cô ta . Đúng rồi ! Hôm ấy Tố Mai rất bực mình vì đôi mắt ti hí của lão cứ nhìn cô một cách lén lút . Nhưng tại sao lão lại biết Tố Mai ở đây ? Do tình cờ trông thấy hay là có ai mách bảo ? Vô lý quá ! Chắc hẳn đây chỉ là một chuyện tình cờ thôi !

− Dẹp lão già chết tiệt đó qua một bên đi . Em vào đây mà xem . - Minh đứng lên kéo Tố Mai theo.

− Chuyện gì vậy anh Minh ?

Chàng trai không trả lời mà hơi mỉm cười . Tố Mai dáo dác nhìn quanh . Họ ra sau nhà . Tố Mai ngạc nhiên đến sững sờ . Cô không hình dung nổi có ngày mình đứng ngay dưới chân bức tường oan nghiệt... Ở nơi đây , trông nó cao vời vợi.

− Hơn chục mét đấy , cô bé ! Có lần anh đã định trèo sang... - Minh nói đùa.

Tố Mai ngẩn người ra khi thấy dưới gốc cây ngọc lan già phủ đầy những bông hoa vàng nhạt , thơm ngát . Ông Dân đang đứng cạnh Kim Xuân , mắt đăm đăm nhìn lên bức tường.

− Ba anh đang tập đi đấy , Mai ạ !

Ông Dân đã trông thấy cô gái . Ông vẫy cô lại gần.

− Con của ta , đến đây !

4 giờ chiều . Nắng lốm đốm vàng rơi trên một nửa mái đầu đã bạc của người cha , rơi cả vào ánh mắt lấp lánh của ông . Tố Mai đến gần . Ông khẽ vuốt tóc cô.

− Con gái yêu quý ! Bác đã biết cái gì mất đi khó mà tìm lại được . Và con người ta mỗi người chỉ sống có một lần ! Nhưng với bác , mọi thứ đã trở thành ngoại lệ.

Ngừng một chút , ông đưa tay kéo cả Kim Xuân lại gần mình :

− Ta đã mất hai đứa con gái , nhưng Thượng đế đã đền bù : Cuộc sống thật công bình !

Tố Mai kinh ngạc khi nghe những lời này , thậm chí cô không dám ngẩng lên nhìn mọi người . Vậy là cái điều mà cả nhà Tố Mai luôn nơm nớp lo sợ đã xảy ra . Nhưng mà ai đã nói với họ tin dữ ấy !

Giọng ông Dân vẫn đều đều :

− con đừng ngạc nhiên . Ba con đã nói tất cả ngay trước ngày mổ cho bác . Chú ấy bảo như thế sẽ tốt hơn và vết mổ sẽ mau lành.

Điều này thì lạ lắm đây . Vậy mà chẳng nghe ba nói gì ! Tố Mai nghĩ thầm , hay là ba muốn trắc nghiệm một điều gì ? Bởi thường trước khi mổ , cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt cho bệnh nhân , đằng này ba lại làm ngược lại ?

− Kết quả đúng như lời chú ấy dự đoán . - Hai mắt ông Dân sáng lên khi nhắc đến người bạn thời thơ ấu của mình - Con xem đây , Tố Mai ! Bác có thể tự đi mà chẳng cần gậy !

Nói xong , ông buông hai cô gái ra và tập tễnh đi từng bước một . Tố Mai đưa mắt tìm Minh và giật mình khi thấy mắt anh đỏ hoe . Cô hiểu rằng giờ đây tất cả mọi lời an ủi đều khoét sâu thêm nỗi đau nên lặng lẽ quay đi . Những con người này thật lạ kỳ . Họ biết nén chịu khổ đau ngay cả khi không còn nén chịu được nữa.

− Cháu về đây bác ạ !

− Khoan đã , Tố Mai ! Cho em cái này . Anh Minh bảo rằng em rất thích.

Kim Xuân , hai tay vun đầy những bông ngọc lan vừa nhặt dưới gốc , trịnh trọng trao cho Tố Mai như trao một báu vật.

Tố Mai nhìn Minh gật đầu rồi bảo Kim Xuân :

− Những bông Ngọc Lan này thơm cả vào trong giấc ngủ của em đấy , chị có tin không ?

− Hẳn là vậy rồi ! - Kim Xuân vui vẻ công nhận.

Sực nhớ ra chuyện gì , đang đi Tố Mai bỗng dừng lại.

− Ba em hỏi anh có muốn tiếp tục học nữa không ?

Hai mắt Minh sáng lên , nhưng sau đó vụt tối sầm trở lại.

− Ba em giúp cha con anh như thế này thì đã quá đủ rồi . Em về nói lại với ba là anh rất biết ơn , nhưng... anh không dám làm phiền ông ấy nữa.

− Tùy anh ! Nhưng em thấy chuyện học là rất cần thiết . Vả lại , anh chỉ còn một năm cuối cùng.

− Điều đó luôn giày vò anh Tố Mai à ! Đôi khi anh cảm thấy buồn ghê gớm . Giá mà anh học hành đến nơi đến chốn thì có lẽ cuộc sống sẽ ít khó khăn hơn . Con người ta ai cũng có cái số.

− Và rồi phải cam chịu à ?

− Khi nào có điều kiện anh sẽ tiếp tục . Chắc chắn là như vậy , anh hứa với em đấy . À , Tố Mai này , anh muốn nói một điều...

− Có chuyện gì vậy ?

− Hay là... - Minh ngập ngừng - Thỉnh thoảng em hãy sang , bởi vì... anh Tiến biết trước đây anh và em quen nhau.

− Chuyện em sang thăm bác thì can hệ gì đến anh ấy ! - Tố Mai nhăn mặt - Hay là anh sợ... chị Xuân buồn ?

− Không... không... - Minh hốt hoảng kêu lên - Anh chỉ sợ anh ấy hiểu lầm.

− Hiểu lầm thì có đấy , nhưng chuyện ấy qua rồi...

− hai người nói chuyện gì mà nói mãi vậy ?

Kim Xuân vui vẻ kêu lên khi thấy Tố Mai còn đứng trước hiên nhà . Vị khách "trả miếng" ngay :

− Nè , đừng có ghen đó nhé ! Em chỉ bàn "đại sự" một tí thôi . Chị Xuân ơi ! Anh Trường của em mê chị lắm đó.

Biết Tố Mai trêu mình , Kim Xuân đỏ mặt :

− Nói tầm bậy !

− Thật mà ! Anh ấy bảo ít thấy cô gái nào mặc áo bà ba duyên dáng như chị.

Quả thật , nhìn Kim Xuân , người ta có cảm giác như cô sinh ra là để dành cho cái thứ trang phục này vậy . Với chiếc áo bà ba , Kim Xuân trông dễ thương , hiền hòa như một bông hoa đồng nội , lại vừa có vẻ gì rất cô đơn , lạc loài đến tội nghiệp !

− Ngày mai có thể em sẽ không sang được . - Ra tới cổng , Tố Mai dừng lại bảo - Anh chị nói bác đừng mong em.

− Đến phát ghen lên với em đấy , Tố Mai ! - Kim Xuân không giấu vẻ ganh tị - Suốt ngày nghe ba nhắc đến em mà sốt ruột !

− Thì cứ đi mà sốt ruột !

Tố Mai vừa cười vừa mở rộng cửa vào . Giờ này chắc ở nhà đang đợi cơm , phải khẩn trương lên thôi !

− Ê ! Đi đâu đó ?

Tố Mai có cảm giác như chỉ chút xíu nữa trái tim mình sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực . Vẫn chiếc xe ấy , nhưng giờ đây bên cạnh gã đàn ông còn có cả cô bạn Thanh Mai đang chồm người ra khỏi xe , ríu rít gọi.

− Đi đâu kệ người ta . - Tố Mai lầm bầm trong miệng.

− Có chuyện gì vậy , Tố Mai ?

Nghe tiếng còi xe rồi thấy Tố Mai lựng khựng nơi cửa , Minh và Xuân bước đến gần cô hỏi :

− Nhỏ bạn em... - Tố Mai ngập ngừng.

Minh cũng đã nhận ra "cố nhân" nhưng giả vờ không thấy . Trong lúc đó thì Thanh Mai ném về phía anh chàng một cái nhìn sắc bén đến có thể cứa đứt đôi người ra.

− Nhỏ Mai có rảnh không ? Ông bạn của ta muốn mời mi đi uống nước...

− Cám ơn ! Nhưng ta chẳng việc gì phải đi với các người cả - Tố Mai tức tối trả lời.

− Thì ít ra cũng phải lịch sự một chút chứ ? Mi quên rằng chúng ta là "dân học ngoại ngữ" à ?

− Lịch sự với các người cũng bằng thừa ! Nếu còn một chút lòng tự trọng thì hãy cuốn xéo đi !

− Ta muốn cuốn xéo lúc này tùy thích . Đường phố này không của riêng ai... hì... hì...

− Đừng cãi nhau nữa Tố Mai ! Anh đưa em về . - Minh vừa nói vừa kéo tay Tố Mai bỏ đi.

Cả hai nãy giờ bận cãi nhau với Thanh Mai nên chẳng để ý tới Kim Xuân và gã đàn ông trên xe . Thoạt đầu , Xuân không thấy lão , đúng hơn là không để ý vì bận theo dõi cuộc đấu khẩu của hai cô gái . Nhưng ngay sau đó bỗng nhiên cô cảm thấy gai gai dọc sống lưng . Cảm giác đó ngày càng rõ đến khi như có linh tính mách bảo , cô quay phắt về phía gã đàn ông trên xe...

Cảm giác đã không đánh lừa Kim Xuân . Cô thấy đôi chân mình rủn ra chỉ chực quỵ xuống . Chính lão ta là kẻ đã "đi tìm may mắn" bằng cả cuộc đời con gái của Kim Xuân.

− Ra là cô trốn ở đây ! - Lão thò đầu ra cửa xe - Vậy mà tôi đã lùng kiếm cô khắp nơi...

Kim Xuân thấy uất nghẹn . Lão nói như thể Xuân là một tên tội phạm !

− hai người quen nhau à ? - Thanh Mai ngạc nhiên quay sang đối thủ mới.

Kim Xuân chưa kịp trả lời thì Minh đã về đến . Nét hoảng loạn trên gương mặt cô gái đập ngay vào mắt người yêu của cô . Minh hấp tấp hỏi dồn :

− Có chuyện gì vậy Xuân ? Sao em chưa vào nhà ? Họ nói gì xúc phạm em hay sao ?

Người được hỏi chưa trả lời thì Thanh Mai đã đáp ngay.

− Họ là chỗ quen biết cũ với nhau mà !

− Ai ? - Minh trừng mắt nhìn kẻ vừa nói.

Cô ả tủm tỉm cười :

− Thì... cô bạn của anh và ông bạn của tôi ! Sao trông mặt anh tái mét thế kia !

− Cô im đi ! Đồ vô liêm sĩ !

Minh nói như quát và kéo Kim Xuân vào nhà . Cô bị lôi đi chẳng khác nào một tên tội phạm bị bắt quả tang !

− Để em đóng cổng... - Kim Xuân nói lí nhí.

− Rồi sẽ đóng ! Nhưng trước hết cô hãy trả lời tôi về những điều đã xảy ra . Có thật không ?

Mặt Minh tái xanh còn mắt Kim Xuân thì đầy nước mắt . Cô run rẩy cúi đầu :

− Tha lỗi cho em...

Câu nói đó như một lời xác nhận . Đất sụp dưới chân Minh . Chàng trai lảo đảo bước đi trên đôi chân như không còn là của mình nữa... Có lẽ đây là lần cuối cùng , Chúa đã giáng sự trừng phạt lên đầu những kẻ tôn đồ khốn khổ này ! Sự trừng phạt đầu tiên - Đó là cái chết bất đắc kỳ tử của ông nội - Và bây giờ... một mình Minh phải gánh chịu tất cả những nỗi đau . Đành rằng ở đời có vay thì có trả , trước khi làm một việc gì đó ta phải nghĩ đến hậu quả của nó . Nhưng với Minh và Kim Xuân , họ có làm gì nên tội ? Trong trường hợp này thì quả là Chúa đã không công băng ! ?

Đánh máy: Cantho_kt, Timbuon, bebe
Nguồn: vietlangdu.com
Được bạn:Tommyboy đưa lên
vào ngày: 3 tháng 6 năm 2004

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của hồng vân