Gió Ngoài Song Cửa

Lượt đọc: 99744 | 16 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Hai người đàn ông nhìn nhau . Hai kẻ thù đang "tiến lại gần nhau" thì chỉ có một người dịch chuyển , còn người kia thì ngồi lặng đi trên giường . Họ đang vượt qua cái khoảng cách mấy mươi năm hận thù trong quá khứ để đến với cái quá khứ trước đó của mình . Khi chưa có chuyện gì xảy ra , họ đã từng sống chung một nhà.

− Anh Dân !

− Chú Chiến !

Thời gian như ngưng đọng lại sau mấy chục năm trôi qua một cách vô nghĩa trong mối quan hệ giữa họ . Những đứa con cúi đầu giấu đi những giọt nước mắt đổ xuống cho ngày hội ngộ này . Việc gia đình bác sĩ Chiến có mặt ở đây chính là một sự tha thứ không nói thành lời . Vả lại , điều đó coý nghĩa hơn tất cả mọi thứ ngôn từ lịch thiệp , sáo rỗng mà người ta có thế sứ dụng trong những trường hợp tương tự.

− Đến trong mơ tôi cũNg không dám nghĩ đến chuyện này chú Chiến à ! - Giọng ông Dân run run - Cô chú có những đứa con thật xứng đáng.

− Cả cháu Minh nhà anh cũng vậy ! - Bà Liên xen vào - Tôi rất quý cháu dù chỉ mới gặp đôi lần.

− Nếu mẹ và các em của cháu về kịp thì hôm nay sẽ vui biết mấy - Giọng Minh thật phấn khởi.

Tố Mai kín đáo đưa mắt nhìn Chinh . Ông anh hiểu ý em nên khẽ lắc đầu . Không riêng gì Tố Mai mà dường như ca nhả bác sĩ Chiến đều sựng lại sau câu nói của Minh.

Bà Liên lái câu chuyện sang hướng khác.

− Kim Xuân đâu , sao nãy giờ bác không thấy vậy Minh ?

Đến lúc này mọi người mới nhận ra sự vắng mặt của cô gái ấy . Thì ra cô nàng đã trốn biệt trong phòng mình vì cứ ngỡ những người hàng xóm sắp sửa gây ra một điều gì đó khủng khiếp lắm.

− Bác biết bà ngoại của cháu đấy , Kim Xuân ạ ! - Ông Chiến nhìn cô gái - Ngày trước một tay bà ấy tắm rửa giặt giũ và đút cơm cho các bác ấy.

Kim Xuân cúi đầu đáp khẻ :

− Ngoại cháu mất rồi . Cả mẹ cháu...

Mọi người lặng đi giây lâu trước nỗi bất hạnh của cô gái . Bác sĩ Chiến vuốt nhẹ tóc cô , giọng bùi ngùi :

− Thế đấy , Xuân ạ ! Con người ta dễ quên như vậy đó . Bác xin chia buồn với cháu.

− Cám ơn bác !

Câu chuyện của mấy mươi năm ngăn cách , kéo dài cả một buổi sáng chủ nhật . Cuối cùng khi sắp sửa ra về , ông Chiến dè dặt đề nghị :

− Nếu anh không từ chối , tôi sẽ đưa anh đến bệnh viện điều trị một thời gian . Cháu Trường đã cho tôi xem các kết quả xét nghiệm và chụp hình của anh . Tôi nghĩ , cothể... vẫn còn hy vọng ! Chỉ có một điều... nếu như tôi không lầm thì trước đây anh đã bị một tai nạn gì đấy... như tai nạn ô tô chẳng hạn ?

Đôi mày ông Dân khẽ cau lại . Những nếp nhăn trên trán ông xuất hiện càng lúc càng nhiều.

− Tôi nhớ rồi ! - Chợt ông kêu lên - Trước đây tôi có bị đụng xe một lần.

− Phải rồi ! - Ông Chiến tiếp ngay - Anh có nhớ người ta đã làm gì đôi chân của mình không ?

Ông Dân liếc nhanh về phía con trai rồi lắc đầu :

− Chẳng có gì quan trọng.

Bác sĩ Chiến cũng nhìn về phía con mình , rồi chậm rãi nói :

− Anh bảo cháu thu xếp mọi thứ , sáng mai tôi sẽ nhờ xe của bệnh viện tới đón.

Giọng ông thản nhiên như không có chuyện gì quan trọng thật . Nhưng vừa về đến nhà , ông đã gọi con trai của mình lên

− Chắc chắn là có vật lạ kẹp giữa xương đùi . Con nhìn kỹ mà xem.

Trường gật đầu xác nhận :

− Con đã thấy ngay khi mới xem phim . Chúng ta giải thích việc này như thế nào hả ba ?

Ông Chiến không trả lời con trai ngay . Đôi mày hơi cau lại , ông chăm chú nhình những ảnh chụp hiện lên rất rõ trước hộp đèn , rồi quay lại sang con :

− Thế này Trường à ! Ba giả thuyết rằng sau khi tai nạn xảy ra , xương đùi bị nứt . Connhớ kẽ chi tiết này , nứt chứ không phải gãy . Người ta đã cố định xương đùii cho bác ấy bằng một thanh pla- Tin mỏng . Chỉ là tạm thời thôi . Sau đó khi vết thương lành , phải mổ để lấy thanh pla- Tin ấy ra.

− Con hiểu rồi ! - Trường chợt reo lên mừng rỡ - Bác ấy đã không thực hiện cuộc giãi phẫu thứ hai.

− Đúng ! - Người cha gật đầu với vẻ hài lòng - Và thanh bạch kim kia lại bắt đa6`u sinh chuyện . Nó gây viên nhiễm...

− Mọi chuyện lại hóa ra đơn giản.

− Nhưng con phải nhớ là trước đây ít lâu bác ấy đã bị suy thận , cần phải thận trọng trong việc dùng thuốc.

Nói đến đây , không hẹn mà cả hai cha con cùng bật cười . Khi bác sĩ Chiến thôi cười , ông bảo con :

− Vậy mà ba đã ngờ oan cho con bé.

− Có một lần Tm hỏi con sẽ làm gì nếu bệnh nhân là kẻ thù của mình . Lần ấy con đã nghi ngờ , nhưng rồi con bé lại chẳng nói thêm điều gì nữa...

− Thận trọng là điều cần thiết con à !

− Nhưng... đôi khi cũng phải biết quyết đóan kịp thời chứ ạ !

Đúng ,đấy là lúc bản lĩnh của con người sẽ được thể hiến một cách rõ ràng nhất.

− Con trất vui mừng khi đã đi theo con đường của ba me.

− Còn ba mẹ lại rất tự hào vì điều đó !

Họ nhình nhau y như thể người vừa mới phát hiện ra người kia những điều mới lạ . Chợt đứa con trai bối rối quay đi khi thấy niềm tin yêu trong mắt cha quá lớn . Chắc chắn ông sắp sửa nói ra một điều gì đó thật hệ trọng.

− Thứ sáu tới bác Dân sẽ được mỗ . - Bác sĩ Chiến chậm rãi nói - Ngừng một chút , ông tiếp - Người chịu trách nhiệm chính của ca mổ sẽ là con !

− Ba ! - Trường sứng sốt nhìn cha.

− Đúng đấy , Trường ạ ! những người như ba , mẹ... rồi sẽ được thay thế và tương lai đó là các con...

Giọng nói ngậm ngùi pha lẫn chút hối tiếc của cha hiến Trường bồi hồi xúc động . Đúng là cần phải có một sự chuyển giao như thế . Ông bà mình nói :"tre già măng mọc" , ai cũng biết vậy . Nhưng ý thức tự giác về điều đó quả là một chuyện không phải dễ dàng !

Đánh máy: Cantho_kt, Timbuon, bebe
Nguồn: vietlangdu.com
Được bạn:Tommyboy đưa lên
vào ngày: 3 tháng 6 năm 2004

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của hồng vân