Dự Đoán Tội Phạm, Tôi Trở Nên Nổi Tiếng Ở Cục Cảnh Sát

Lượt đọc: 6380 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 70
người nhà của đội trưởng mắc bệnh nan y

❊ ❊ ❊

Dây thần kinh trong đầu Cố Hàn Sinh như đứt phựt, cả đầu ù ù vang dội, vô số luồng điện xộc vào não khiến anh không thể suy nghĩ được.

"Không có ca chữa khỏi... không có ca chữa khỏi..."

Câu nói ấy giống như rút mất cọng rơm cuối cùng của một người đang bám ở vách núi. Anh vốn biết bệnh này khó trị, nhưng không ngờ lại chưa từng có trường hợp nào được chữa khỏi.

Thấy sắc mặt Cố Hàn Sinh chợt trắng bệch, Thang Dục hình như đoán ra điều gì. Có điều anh lại nghĩ là người thân của đội trưởng mắc bệnh này, nên vội lên tiếng an ủi:

"Đội trưởng, anh cũng đừng lo quá. Tuy bệnh này chưa có ca nào khỏi hẳn, nhưng dùng một số loại thuốc đắt tiền để kéo dài mạng sống thì vẫn ổn. Anh xem, nước ngoài có một nhà khoa học, lúc còn trẻ đã được chẩn đoán mắc ALS, lẽ ra bệnh này nhiều nhất chỉ sống thêm mấy năm, cùng lắm hơn mười năm. Vậy mà cuối cùng ông ta vẫn sống đến tận bảy tám mươi tuổi. Điều này cho thấy chỉ cần có đủ tiền, vẫn có thể cầm cự được."

Khả năng an ủi người của Thang Dục vốn kém, nói ra nghe cực kỳ gượng gạo.

Cố Hàn Sinh khoát tay, tỏ ý muốn yên tĩnh. Điều đó càng khiến Thang Dục tin rằng, trong nhà anh thật sự có người mắc bệnh. Với gia cảnh nhà Cố Hàn Sinh, mua thuốc ngoại kéo dài thêm mấy chục năm hẳn không khó, chỉ là chất lượng sống khó đảm bảo.

Nhất thời, Thang Dục cũng chẳng biết nên nói gì, chỉ khẽ thở dài, vỗ vai anh rồi đi vào phòng.

Vào phòng, Thang Dục lập tức rút điện thoại ra, nhanh chóng kéo một nhóm nhỏ. Nhóm này không có Cố Hàn Sinh.

Mấy người Thời Ý vốn sắp ngủ, còn tụm lại tán chuyện cười đùa, bất ngờ thấy thông báo nhóm mới và tin nhắn Thang Dục thì đều tò mò.

"Ơ, sao Thang Dục lại lập nhóm mới, còn không kéo đội trưởng vào? Muốn lập phe riêng à?"

Mễ Thần mắt sáng lên, hứng khởi như sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Thời Ý hiếu kỳ cầm điện thoại lên, liền thấy tin nhắn mới nhất của Thang Dục:

Thang Dục : [Người nhà đội trưởng mắc bệnh nan y. Vài hôm tới đừng để anh ấy lo, có chuyện gì cứ tìm tôi, đừng tìm anh ấy.]

Ngồi trên giường, vẻ mặt Thang Dục hơi lưỡng lự. Anh không nói rõ là bệnh ALS. Với tính cách kiêu ngạo của Cố Hàn Sinh, chắc chắn không muốn để việc riêng làm phiền người khác. Vì thế, anh thay "ALS" bằng "nan y".

Mễ Thần tròn mắt, kéo Phong Minh cùng nhìn điện thoại, ba người lặng im nhìn nhau.

Một lúc sau, Mễ Thần khẽ nói:

"Không lẽ là chú hoặc dì của đội trưởng bị nan y sao?"

Phong Minh cũng ngơ ngác, vội nhắn trong nhóm:

Phong Minh : [Chuyện này là sao?]

Rất nhanh, Thang Dục trả lời:

Thang Dục : [Vừa rồi đội trưởng hỏi tôi có hiểu gì về nguyên nhân của một bệnh nan y không. Nhìn bộ dạng đó, chắc chắn là người rất thân cận. Tôi vừa nói xong thì mặt anh ấy trắng bệch, như người sắp bệnh luôn vậy.]

Thời Ý nhìn dòng tin, nét lo lắng hiện rõ trên mặt.

Mễ Thần thấy thế liền kéo cô vào lòng:

"Thôi nào, Thời Ý, đừng lo. Đội trưởng giàu có thế, đừng nói bệnh nan y, ngay cả Diêm Vương có kéo hồn đi, anh ấy cũng có cách lôi về lại."

Thời Ý chẳng nghe lọt câu nào. Cô chìm trong thế giới riêng.

Cô quá hiểu cảm giác khi bị bệnh nan y dày vò. Chính cô từng rơi vào cảnh đó—nếu không nhờ hệ thống, e rằng cô đã chết từ lâu.

Cái khổ về cả thể xác lẫn tinh thần ấy, cô thấu tận tim. Thế nên giờ đây, cô càng hiểu tâm trạng Cố Hàn Sinh.

Chỉ là, trong phút chốc, cô lại thấy mình ghen tị với người thân kia của anh. Người đó bệnh nặng, có Cố Hàn Sinh lo lắng, buồn bã cho họ. Còn cô thì sao? Trên đời này, cô chẳng còn ai. Nếu cô chết đi, sẽ chẳng có ai buồn thương cả.

Cô như áng mây trôi lạc giữa trời, tan biến cũng chẳng ai nhớ, càng không có cánh chim nào vì thế mà dừng lại.

Thời Ý thu lại suy nghĩ, không nói gì trong nhóm mới. Cô mở khung chat riêng với Cố Hàn Sinh, gõ mấy câu, rồi lại xóa. Lại gõ vài dòng, cảm thấy không ổn, lại xóa. Xóa đi viết lại nhiều lần, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, chẳng biết an ủi thế nào.

Phong Minh lén nhìn, rồi hích nhẹ tay Mễ Thần. Trong nhóm năm người, chỉ có Mễ Thần là biết cách an ủi.

Mễ Thần xoa cằm, nhìn Thời Ý:

"Vậy thì mấy hôm nay chúng ta đừng gây chuyện, chăm chỉ làm việc, để đội trưởng có chút không gian riêng."

Thời Ý gật đầu:

"Ngày mai tôi đi hỏi chuyện Đổng Mặc Vân, đừng để đội trưởng đi. Cho anh ấy ở lại cục nghỉ ngơi."

Đêm khuya, Thang Dục thấy Cố Hàn Sinh cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách, anh ta len lén quay về phòng, nghĩ đến cậu bạn học ở trường y, bèn cầm điện thoại nhắn tin cho đến tận khuya.

Cố Hàn Sinh ngồi ở phòng khách, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bấm số mà đã bao lâu không gọi.

Anh không chắc có gọi được không, cũng không chắc mở miệng sẽ nói gì.

"Tut tut ——"

Ngoài dự liệu, chuông mới reo hai tiếng đã có người nhấc máy. Một giọng nói từ tốn, lạnh nhạt nhưng quen thuộc vang lên.

Đối phương hình như hơi bất ngờ. Cố Hàn Sinh nghe xong khẽ nhíu mày, muốn mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không sao bật ra được.

Bên kia đợi hai giây, thấy anh không nói gì, liền khẽ bật cười, rồi cất tiếng:

"Không phải chính miệng cậu bảo, nếu còn liên lạc thì là chó sao?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Phong Minh cũng ngơ ngác, vội nhắn trong nhóm:

Phong Minh : [Chuyện này là sao?]

Rất nhanh, Thang Dục trả lời:

Thang Dục : [Vừa rồi đội trưởng hỏi tôi có hiểu gì về nguyên nhân của một bệnh nan y không. Nhìn bộ dạng đó, chắc chắn là người rất thân cận. Tôi vừa nói xong thì mặt anh ấy trắng bệch, như người sắp bệnh luôn vậy.]

Thời Ý nhìn dòng tin, nét lo lắng hiện rõ trên mặt.

Mễ Thần thấy thế liền kéo cô vào lòng:

"Thôi nào, Thời Ý, đừng lo. Đội trưởng giàu có thế, đừng nói bệnh nan y, ngay cả Diêm Vương có kéo hồn đi, anh ấy cũng có cách lôi về lại."

Thời Ý chẳng nghe lọt câu nào. Cô chìm trong thế giới riêng.

Cô quá hiểu cảm giác khi bị bệnh nan y dày vò. Chính cô từng rơi vào cảnh đó—nếu không nhờ hệ thống, e rằng cô đã chết từ lâu.

Cái khổ về cả thể xác lẫn tinh thần ấy, cô thấu tận tim. Thế nên giờ đây, cô càng hiểu tâm trạng Cố Hàn Sinh.

Chỉ là, trong phút chốc, cô lại thấy mình ghen tị với người thân kia của anh. Người đó bệnh nặng, có Cố Hàn Sinh lo lắng, buồn bã cho họ. Còn cô thì sao? Trên đời này, cô chẳng còn ai. Nếu cô chết đi, sẽ chẳng có ai buồn thương cả.

Cô như áng mây trôi lạc giữa trời, tan biến cũng chẳng ai nhớ, càng không có cánh chim nào vì thế mà dừng lại.

Thời Ý thu lại suy nghĩ, không nói gì trong nhóm mới. Cô mở khung chat riêng với Cố Hàn Sinh, gõ mấy câu, rồi lại xóa. Lại gõ vài dòng, cảm thấy không ổn, lại xóa. Xóa đi viết lại nhiều lần, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, chẳng biết an ủi thế nào.

Phong Minh lén nhìn, rồi hích nhẹ tay Mễ Thần. Trong nhóm năm người, chỉ có Mễ Thần là biết cách an ủi.

Mễ Thần xoa cằm, nhìn Thời Ý:

"Vậy thì mấy hôm nay chúng ta đừng gây chuyện, chăm chỉ làm việc, để đội trưởng có chút không gian riêng."

Thời Ý gật đầu:

"Ngày mai tôi đi hỏi chuyện Đổng Mặc Vân, đừng để đội trưởng đi. Cho anh ấy ở lại cục nghỉ ngơi."

Đêm khuya, Thang Dục thấy Cố Hàn Sinh cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách, anh ta len lén quay về phòng, nghĩ đến cậu bạn học ở trường y, bèn cầm điện thoại nhắn tin cho đến tận khuya.

Cố Hàn Sinh ngồi ở phòng khách, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bấm số mà đã bao lâu không gọi.

Anh không chắc có gọi được không, cũng không chắc mở miệng sẽ nói gì.

"Tut tut ——"

Ngoài dự liệu, chuông mới reo hai tiếng đã có người nhấc máy. Một giọng nói từ tốn, lạnh nhạt nhưng quen thuộc vang lên.

Đối phương hình như hơi bất ngờ. Cố Hàn Sinh nghe xong khẽ nhíu mày, muốn mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không sao bật ra được.

Bên kia đợi hai giây, thấy anh không nói gì, liền khẽ bật cười, rồi cất tiếng:

"Không phải chính miệng cậu bảo, nếu còn liên lạc thì là chó sao?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Thời Ý chẳng nghe lọt câu nào. Cô chìm trong thế giới riêng.

Cô quá hiểu cảm giác khi bị bệnh nan y dày vò. Chính cô từng rơi vào cảnh đó—nếu không nhờ hệ thống, e rằng cô đã chết từ lâu.

Cái khổ về cả thể xác lẫn tinh thần ấy, cô thấu tận tim. Thế nên giờ đây, cô càng hiểu tâm trạng Cố Hàn Sinh.

Chỉ là, trong phút chốc, cô lại thấy mình ghen tị với người thân kia của anh. Người đó bệnh nặng, có Cố Hàn Sinh lo lắng, buồn bã cho họ. Còn cô thì sao? Trên đời này, cô chẳng còn ai. Nếu cô chết đi, sẽ chẳng có ai buồn thương cả.

Cô như áng mây trôi lạc giữa trời, tan biến cũng chẳng ai nhớ, càng không có cánh chim nào vì thế mà dừng lại.

Thời Ý thu lại suy nghĩ, không nói gì trong nhóm mới. Cô mở khung chat riêng với Cố Hàn Sinh, gõ mấy câu, rồi lại xóa. Lại gõ vài dòng, cảm thấy không ổn, lại xóa. Xóa đi viết lại nhiều lần, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, chẳng biết an ủi thế nào.

Phong Minh lén nhìn, rồi hích nhẹ tay Mễ Thần. Trong nhóm năm người, chỉ có Mễ Thần là biết cách an ủi.

Mễ Thần xoa cằm, nhìn Thời Ý:

"Vậy thì mấy hôm nay chúng ta đừng gây chuyện, chăm chỉ làm việc, để đội trưởng có chút không gian riêng."

Thời Ý gật đầu:

"Ngày mai tôi đi hỏi chuyện Đổng Mặc Vân, đừng để đội trưởng đi. Cho anh ấy ở lại cục nghỉ ngơi."

Đêm khuya, Thang Dục thấy Cố Hàn Sinh cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách, anh ta len lén quay về phòng, nghĩ đến cậu bạn học ở trường y, bèn cầm điện thoại nhắn tin cho đến tận khuya.

Cố Hàn Sinh ngồi ở phòng khách, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bấm số mà đã bao lâu không gọi.

Anh không chắc có gọi được không, cũng không chắc mở miệng sẽ nói gì.

"Tut tut ——"

Ngoài dự liệu, chuông mới reo hai tiếng đã có người nhấc máy. Một giọng nói từ tốn, lạnh nhạt nhưng quen thuộc vang lên.

Đối phương hình như hơi bất ngờ. Cố Hàn Sinh nghe xong khẽ nhíu mày, muốn mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không sao bật ra được.

Bên kia đợi hai giây, thấy anh không nói gì, liền khẽ bật cười, rồi cất tiếng:

"Không phải chính miệng cậu bảo, nếu còn liên lạc thì là chó sao?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Thời Ý gật đầu:

"Ngày mai tôi đi hỏi chuyện Đổng Mặc Vân, đừng để đội trưởng đi. Cho anh ấy ở lại cục nghỉ ngơi."

Đêm khuya, Thang Dục thấy Cố Hàn Sinh cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách, anh ta len lén quay về phòng, nghĩ đến cậu bạn học ở trường y, bèn cầm điện thoại nhắn tin cho đến tận khuya.

Cố Hàn Sinh ngồi ở phòng khách, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bấm số mà đã bao lâu không gọi.

Anh không chắc có gọi được không, cũng không chắc mở miệng sẽ nói gì.

"Tut tut ——"

Ngoài dự liệu, chuông mới reo hai tiếng đã có người nhấc máy. Một giọng nói từ tốn, lạnh nhạt nhưng quen thuộc vang lên.

Đối phương hình như hơi bất ngờ. Cố Hàn Sinh nghe xong khẽ nhíu mày, muốn mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không sao bật ra được.

Bên kia đợi hai giây, thấy anh không nói gì, liền khẽ bật cười, rồi cất tiếng:

"Không phải chính miệng cậu bảo, nếu còn liên lạc thì là chó sao?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Đêm khuya, Thang Dục thấy Cố Hàn Sinh cứ đi đi lại lại ngoài phòng khách, anh ta len lén quay về phòng, nghĩ đến cậu bạn học ở trường y, bèn cầm điện thoại nhắn tin cho đến tận khuya.

Cố Hàn Sinh ngồi ở phòng khách, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bấm số mà đã bao lâu không gọi.

Anh không chắc có gọi được không, cũng không chắc mở miệng sẽ nói gì.

"Tut tut ——"

Ngoài dự liệu, chuông mới reo hai tiếng đã có người nhấc máy. Một giọng nói từ tốn, lạnh nhạt nhưng quen thuộc vang lên.

Đối phương hình như hơi bất ngờ. Cố Hàn Sinh nghe xong khẽ nhíu mày, muốn mở miệng, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không sao bật ra được.

Bên kia đợi hai giây, thấy anh không nói gì, liền khẽ bật cười, rồi cất tiếng:

"Không phải chính miệng cậu bảo, nếu còn liên lạc thì là chó sao?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Nghe kỹ, trong giọng còn có chút giễu cợt.

Cố Hàn Sinh nghiến chặt răng, máu nóng xông lên mặt. Người này có cần chấp nhặt vậy không? Dù sao cũng là anh em họ!

Nhưng thôi, giờ mình là người có việc cần nhờ, phải hạ giọng.

"Gâu gâu gâu——"

Anh bỗng sủa lên vài tiếng dữ dội, khiến đối phương bên kia sững sờ.

Vài giây im lặng trôi qua, dài như thế kỷ. Mặt Cố Hàn Sinh cũng đỏ bừng.

"...Được rồi, có gì thì nói nhanh đi."

Nghe câu này, Cố Hàn Sinh hơi nhướng mày, lập tức vào thẳng vấn đề:

"Tôi nghe nói anh nghiên cứu thần kinh, danh tiếng cũng có tầm cỡ quốc tế. Anh có biết gì về bệnh xơ cứng teo cơ một bên không?"

Ngôn Tình, Trinh Thám, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống
Nguồn: mongquannho
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »