Dự Đoán Tội Phạm, Tôi Trở Nên Nổi Tiếng Ở Cục Cảnh Sát

Lượt đọc: 6270 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 64
đổng mặc vân

❊ ❊ ❊

"Ngày trước tôi và Đinh Tư Di quen nhau, cả hai lúc đó đều chưa có tên tuổi gì, chỉ là gặp gỡ trong cảnh đời bình thường."

"Lúc đó tôi thậm chí còn phải chạy vai quần chúng ở các đoàn phim, còn cô ấy tuy đã có chút tiếng tăm, đóng đủ loại phim ngắn, nhưng trong giới giải trí thì cũng chẳng đáng là bao."

"Chúng tôi quen nhau trong một buổi tụ tập bạn bè. Khi ấy đúng là giai đoạn cả hai đều rơi vào thời kỳ khó khăn nhất của cuộc đời, các anh cũng hiểu rồi... con người ta lúc xuống dốc rất dễ nảy sinh tình cảm với người bên cạnh biết quan tâm hay có trải nghiệm tương tự."

"Thế nên qua lại dần dần, hai chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Nhưng chưa đầy một tháng, cô ấy đột nhiên nói với tôi có một cơ hội nổi tiếng, đó là vai nữ chính trong một bộ phim dài tập. Khi ấy tôi cũng mừng cho cô ấy, còn động viên cô ấy, có thời gian thì ngày nào cũng đến thăm đoàn phim."

"Nhưng tôi vạn lần không ngờ..."

Nói đến đây, Dụ Minh siết chặt ngón tay, trong mắt tràn đầy oán hận.

"Tôi không ngờ, để nổi tiếng, cô ta lại có thể làm ra những việc không còn giới hạn, không còn liêm sỉ."

Thời Ý hơi nghi hoặc, hỏi:

"Cô ta đã làm gì?"

"Nhà sản xuất của bộ phim đó để ý tới cô ta. Vì muốn lấy lòng ông ta, vì muốn nổi tiếng, cô ta thậm chí đã ngủ với ông ta, còn dây dưa thành quan hệ tình cảm bí mật! Một mặt treo tôi lơ lửng, một mặt lại lăn lộn trên giường với người khác. Một người đàn bà như vậy, tôi – Dụ Minh, thật sự không dám dây vào."

Nói xong, Dụ Minh cười tự giễu, uống một ngụm coca, ánh mắt cụp xuống, trông vô cùng chán nản.

Cố Hàn Sinh trầm ngâm giây lát, nhìn thẳng vào anh ta:

"Vậy nên vì chuyện này, hai người mới hoàn toàn cắt đứt?"

Dụ Minh gật đầu.

"Đúng vậy. Chính vì chuyện đó mà chúng tôi chia tay, còn chia tay rất khó coi, thậm chí chặn liên lạc nhau. Sau đó tôi dùng chút tiền tích góp được trong giới giải trí mấy năm để ra nước ngoài du học ba năm."

"Ai ngờ trong nước tôi chỉ là một nghệ sĩ vô danh tuyến 18, sang nước ngoài, không ngờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bất ngờ nổi tiếng. Chưa có tác phẩm nào mà lượng fan trong nước đã vượt quá mười triệu..."

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nói đến đây, Dụ Minh siết chặt ngón tay, trong mắt tràn đầy oán hận.

"Tôi không ngờ, để nổi tiếng, cô ta lại có thể làm ra những việc không còn giới hạn, không còn liêm sỉ."

Thời Ý hơi nghi hoặc, hỏi:

"Cô ta đã làm gì?"

"Nhà sản xuất của bộ phim đó để ý tới cô ta. Vì muốn lấy lòng ông ta, vì muốn nổi tiếng, cô ta thậm chí đã ngủ với ông ta, còn dây dưa thành quan hệ tình cảm bí mật! Một mặt treo tôi lơ lửng, một mặt lại lăn lộn trên giường với người khác. Một người đàn bà như vậy, tôi – Dụ Minh, thật sự không dám dây vào."

Nói xong, Dụ Minh cười tự giễu, uống một ngụm coca, ánh mắt cụp xuống, trông vô cùng chán nản.

Cố Hàn Sinh trầm ngâm giây lát, nhìn thẳng vào anh ta:

"Vậy nên vì chuyện này, hai người mới hoàn toàn cắt đứt?"

Dụ Minh gật đầu.

"Đúng vậy. Chính vì chuyện đó mà chúng tôi chia tay, còn chia tay rất khó coi, thậm chí chặn liên lạc nhau. Sau đó tôi dùng chút tiền tích góp được trong giới giải trí mấy năm để ra nước ngoài du học ba năm."

"Ai ngờ trong nước tôi chỉ là một nghệ sĩ vô danh tuyến 18, sang nước ngoài, không ngờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bất ngờ nổi tiếng. Chưa có tác phẩm nào mà lượng fan trong nước đã vượt quá mười triệu..."

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Thời Ý hơi nghi hoặc, hỏi:

"Cô ta đã làm gì?"

"Nhà sản xuất của bộ phim đó để ý tới cô ta. Vì muốn lấy lòng ông ta, vì muốn nổi tiếng, cô ta thậm chí đã ngủ với ông ta, còn dây dưa thành quan hệ tình cảm bí mật! Một mặt treo tôi lơ lửng, một mặt lại lăn lộn trên giường với người khác. Một người đàn bà như vậy, tôi – Dụ Minh, thật sự không dám dây vào."

Nói xong, Dụ Minh cười tự giễu, uống một ngụm coca, ánh mắt cụp xuống, trông vô cùng chán nản.

Cố Hàn Sinh trầm ngâm giây lát, nhìn thẳng vào anh ta:

"Vậy nên vì chuyện này, hai người mới hoàn toàn cắt đứt?"

Dụ Minh gật đầu.

"Đúng vậy. Chính vì chuyện đó mà chúng tôi chia tay, còn chia tay rất khó coi, thậm chí chặn liên lạc nhau. Sau đó tôi dùng chút tiền tích góp được trong giới giải trí mấy năm để ra nước ngoài du học ba năm."

"Ai ngờ trong nước tôi chỉ là một nghệ sĩ vô danh tuyến 18, sang nước ngoài, không ngờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bất ngờ nổi tiếng. Chưa có tác phẩm nào mà lượng fan trong nước đã vượt quá mười triệu..."

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

"Nhà sản xuất của bộ phim đó để ý tới cô ta. Vì muốn lấy lòng ông ta, vì muốn nổi tiếng, cô ta thậm chí đã ngủ với ông ta, còn dây dưa thành quan hệ tình cảm bí mật! Một mặt treo tôi lơ lửng, một mặt lại lăn lộn trên giường với người khác. Một người đàn bà như vậy, tôi – Dụ Minh, thật sự không dám dây vào."

Nói xong, Dụ Minh cười tự giễu, uống một ngụm coca, ánh mắt cụp xuống, trông vô cùng chán nản.

Cố Hàn Sinh trầm ngâm giây lát, nhìn thẳng vào anh ta:

"Vậy nên vì chuyện này, hai người mới hoàn toàn cắt đứt?"

Dụ Minh gật đầu.

"Đúng vậy. Chính vì chuyện đó mà chúng tôi chia tay, còn chia tay rất khó coi, thậm chí chặn liên lạc nhau. Sau đó tôi dùng chút tiền tích góp được trong giới giải trí mấy năm để ra nước ngoài du học ba năm."

"Ai ngờ trong nước tôi chỉ là một nghệ sĩ vô danh tuyến 18, sang nước ngoài, không ngờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bất ngờ nổi tiếng. Chưa có tác phẩm nào mà lượng fan trong nước đã vượt quá mười triệu..."

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh gật đầu.

"Đúng vậy. Chính vì chuyện đó mà chúng tôi chia tay, còn chia tay rất khó coi, thậm chí chặn liên lạc nhau. Sau đó tôi dùng chút tiền tích góp được trong giới giải trí mấy năm để ra nước ngoài du học ba năm."

"Ai ngờ trong nước tôi chỉ là một nghệ sĩ vô danh tuyến 18, sang nước ngoài, không ngờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bất ngờ nổi tiếng. Chưa có tác phẩm nào mà lượng fan trong nước đã vượt quá mười triệu..."

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nói đến đây, Dụ Minh lại cười giễu mình. Anh ta liếc sang tấm rèm cửa che kín bên cạnh, dưới lầu vẫn vẳng lên những tiếng chửi rủa.

"Thật châm biếm. Họ chẳng hề biết về tác phẩm của tôi, cũng chẳng biết con người tôi, chỉ dựa vào vài tấm ảnh mà đưa tôi lên hàng top 10 minh tinh lưu lượng trong nước."

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

"Vì thế tôi muốn nắm lấy cơ hội lần này. Sau khi tốt nghiệp, đúng lúc đạo diễn Đồ Đinh mời tôi diễn vở kịch của ông ta. Ở trong nước tuy ông ta không mấy tiếng tăm, nhưng ở nước ngoài vẫn được nhiều người tôn sùng."

"Tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng có tác phẩm nào, lấy kịch nói để mở cửa thị trường trong nước cũng là một lựa chọn không tệ. Ai ngờ nữ chính của vở kịch này lại chính là Đinh Tư Di."

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

"Nhưng đã ba năm không gặp, tôi tưởng lần này nhìn thấy cô ta sẽ rất đau khổ hay tức giận, nhưng không. Trong lòng tôi rất bình thản, đối với sự phản bội năm xưa chỉ có thể cười cho qua."

"Đối với vở kịch này, cả hai đều là hợp tác cùng có lợi. Riêng tư thì chỉ coi nhau như đồng nghiệp bình thường, chẳng có vấn đề gì. Ai lại dại dột đi làm khó tiền đồ của mình chứ?"

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Thời Ý và Cố Hàn Sinh ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa ghi chép. Thời Ý khẽ động tai, trong lòng vẫn còn chỗ chưa rõ, liền hỏi:

"Anh nói hai người quen nhau ở buổi tụ tập bạn bè, là bạn nào?"

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh lập tức đáp:

"À, chính là người quản lý của Đinh Tư Di – Tằng Hạo. Trước kia chúng tôi là bạn học đại học, chỉ là tôi tốt nghiệp thì đi chạy vai quần chúng, còn anh ta sau khi tốt nghiệp thì làm quản lý nghệ sĩ."

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Cố Hàn Sinh hỏi tiếp:

"Vậy những năm này anh còn liên lạc với anh ta không?"

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh sờ cằm, mới phản ứng ra người mà anh ta hỏi.

"Ồ, anh nói Tằng Hạo à? Không. Tuy trước kia chúng tôi là bạn học, khi còn ở trong nước cũng qua lại khá nhiều, nhưng sau khi ra nước ngoài tôi chỉ tập trung vào học hành. Khi đó tôi thật sự không nghĩ sẽ quay về trong nước. Tôi luôn cho rằng cả đời sẽ ở nước ngoài. Kết quả tạo hóa trêu ngươi, tôi lại quay về."

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Cố Hàn Sinh gật đầu:

"Vậy anh có thể nói cho chúng tôi biết, bình thường Đinh Tư Di có thù oán với ai không? Hoặc trong lúc tập kịch hay ngay hôm diễn, anh có phát hiện điều gì bất thường ở cô ta không?"

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh đặt lon coca xuống, cố nhớ lại, lông mày vô thức nhíu chặt:

"Nói Đinh Tư Di có thù oán với ai thì nhiều lắm... tính khí cô ta vốn kiêu ngạo, sau khi nổi tiếng lại càng ngông nghênh, trong giới không ít nữ minh tinh ghét cô ta."

"Nhưng nếu nói có thể hận tới mức muốn giết thì... theo tôi biết, Đổng Mặc Vân là người đối đầu với cô ta nhiều nhất. Hai người họ cùng đi lên từ đoàn phim ngắn ba năm trước, vốn dĩ đã không hợp nhau. Sau khi Đinh Tư Di trở thành Ảnh hậu, quan hệ càng tệ hại."

"Không chỉ thường xuyên đấu đá công khai, mà sau lưng cũng rối như canh hẹ. Tôi nghe nói Đổng Mặc Vân vì hận Đinh Tư Di nên đã đặc biệt từ nước ngoài mời về một 'tiểu quỷ', nghe bảo là để nguyền rủa cô ta. Chuyện này từng ồn ào khắp cả giới."

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nghe Dụ Minh nói chắc như đinh đóng cột, Thời Ý không khỏi giật khóe miệng:

"Nuôi tiểu quỷ?"

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy. Trong giới chúng tôi chuyện này không hiếm. Nhiều minh tinh vì muốn nổi, vì muốn hãm hại đối thủ đều nuôi tiểu quỷ. Tiểu quỷ ấy là mời từ nước ngoài về, phải coi như con ruột của mình mà chăm sóc, bằng không sẽ bị nó phản phệ."

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nói đến đây, Dụ Minh vẫn còn thấy rùng mình, xoa xoa da gà nổi trên tay:

"Tôi đã thấy rồi, sau khi Đổng Mặc Vân nuôi tiểu quỷ, cả người trở nên thần thần bí bí. Mỗi lần ăn cơm đều phải chừa ra một bát đũa trống cùng một chỗ ngồi, còn gắp đầy thức ăn bỏ vào bát đó, lại còn nói chuyện với không khí. Nhìn mà khiếp lắm!"

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Dụ Minh càng nói càng kích động, Thời Ý đành day day thái dương:

"Anh bình tĩnh, ngồi xuống nói từ từ."

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nhưng như thể dưới mông có kim châm, Dụ Minh ngồi xuống rồi vẫn thần thần bí bí:

"Đúng, đúng! Chắc chắn là Đổng Mặc Vân! Hai vị cảnh sát, Đổng Mặc Vân hận không thể giết chết Đinh Tư Di. Hơn nữa tôi nghe nói, hai người họ cùng lúc tiếp xúc một siêu IP cấp S, nhà sản xuất muốn chọn một trong hai làm nữ chính. Có khả năng Đổng Mặc Vân vì giành cơ hội này mà đã..."

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Nói đến đây, Dụ Minh khẽ đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang.

Ngôn Tình, Trinh Thám, Dị Năng, Sủng, Hệ Thống
Nguồn: mongquannho
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »