Minh Hải nheo mắt, giọng điệu giễu cợt: "Sống trên biển chán chết, phải tìm thú vui tiêu khiển thôi. Biết là không nên nhúng tay, nhưng rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà." Vừa nói, hắn vừa lôi bao thuốc lá từ túi quần, đưa về phía Diệp Sát.
Diệp Sát đón lấy, ngồi phịch xuống boong tàu, hỏi: "Sao không đi?"
Minh Hải nhả khói, hỏi ngược: "Ý gì?"
Diệp Sát đáp: "Bọn chúng sắp rời cảng rồi. Ngươi lượn một vòng trên biển rồi quay về, tiếp tục làm sơn đại vương, không ngon hơn sao?"
Minh Hải hỏi vặn: "Không muốn ta đi cùng?"
Diệp Sát gằn giọng: "Ngươi có muốn chém giết không? Như lũ chó dại, điên cuồng cắn xé, nghiền nát, giết chết địch rồi sống sót. Như ta đây, như những gì ngươi thấy, ta chiến đấu như thế đấy."
Minh Hải gãi đầu: "Cái này..."
Diệp Sát tiếp lời: "Mạt thế này, ai sống cũng khổ, nhưng cách sống khác nhau. Ta hết đường lui rồi, còn ngươi thì vẫn có thể chọn lựa."
Minh Hải gật gù, hỏi sang chuyện khác: "Ngươi có biết, một kẻ không thể chết sẽ biến thành cái dạng gì không?"
Diệp Sát đáp gọn: "Ta sẽ chết, đừng hỏi ta."
"Mơ hồ, tuyệt vọng." Minh Hải tiếp tục: "Đã có lúc, ta không mừng vì mình bất tử, mà thấy nó là xiềng xích. Ta từng nghĩ, nếu nhân loại diệt vong, Trái Đất tàn lụi, ta vẫn sống sao? Thật thống khổ, một kẻ bị bỏ rơi, một thế giới bị bỏ rơi." Hắn vung tàn thuốc xuống biển.
"Nhưng mọi chuyện phải nhìn theo hướng tích cực." Minh Hải cười khẩy: "Kẻ bất tử có thừa dũng khí, đằng nào cũng không chết, còn gì phải sợ?"
Diệp Sát đáp: "Không sợ chết và muốn chết là hai chuyện khác nhau."
Minh Hải nói: "Gặp ngươi, gặp bọn họ, ta chợt nhận ra mình chưa hiểu thế giới này. Ta tò mò, muốn xem cho kỹ, xem thế giới này rốt cuộc ra sao. Và như ta đã nói, người khác có thể e ngại, nhưng ta thì không, ta chẳng sợ gì cả."
Diệp Sát buông xuôi: "Tùy ngươi."
Gió biển thổi lồng lộng, Diệp Sát quay về cabin.
Đúng như Minh Hải nói, đi biển chán ngắt, gần như chẳng có gì để làm, suốt ngày ngẩn người. Nên phải tìm thú vui tiêu khiển.
Nhất là khi đến Wallen, nếu là trước mạt thế, trừ khi đi đường biển vòng quanh thế giới, chẳng ai dại gì đi thuyền. Vì lục địa liền nhau, đường biển là một vòng tròn, không cắt ngang đại dương, tốn thời gian hơn nhiều. Thậm chí, phải vượt qua ba vùng biển.
Nhưng nhàn rỗi không có nghĩa là được lơ là. Vùng biển này giờ còn nguy hiểm hơn đất liền.
Viễn cổ chủng dưới biển còn nhiều hơn trên cạn, lại càng thần bí và hiểm ác. Không chỉ vì lũ viễn cổ chủng, mà còn vì môi trường.
Chiến đấu trên biển, con người ở thế bất lợi tuyệt đối.
"Chuẩn bị đi." Mạt Hi đẩy cửa phòng Diệp Sát: "Tối nay đến Modier rồi, cần tiếp tế. Cần ngươi giúp."
"Đến cái xứ nghèo đó mà tiếp tế?" Diệp Sát nhếch mép: "Ngay cả trước mạt thế, chỗ đó đã thiếu lương thực rồi. Giờ còn kiếm được gì ăn không?"
Modier trước mạt thế vốn là vùng chiến loạn, nơi kinh tế kém phát triển nhất thế giới. Thu nhập bình quân đầu người cả năm chỉ khoảng 370 đô la. Nổi tiếng toàn cầu, nhưng là vì hải tặc. Hơn nữa, là toàn dân làm hải tặc. Ở cái nơi quái quỷ đó, hải tặc là một nghề đàng hoàng, còn được công khai chiêu mộ.
Mạt Hi bất lực: "Hết cách rồi, đường biển có chút vấn đề, ban đầu không định đến đó."
Mạt Hi biết rõ đến Modier là một lựa chọn tồi tệ. Trước mạt thế, nơi đó đã thiếu thốn vật tư, theo thống kê cả nước có hơn 50% dân số không đủ ăn, thậm chí không có nước sạch để uống.
Mạt Hi nói: "Thực ra vấn đề thức ăn còn dễ giải quyết, ngươi đi săn vài con viễn cổ chủng là được. Miễn là không nhiễm zombie virus, đa số viễn cổ chủng đều ăn được. Nhưng chúng ta cần nước ngọt và nhiên liệu."
Diệp Sát vò đầu: "Đi thuyền làm gì, đáng lẽ nên làm một cái máy bay mới phải."
Diệp Sát chợt nhận ra kế hoạch này hoàn toàn sai lầm. Đi thuyền làm gì, đi máy bay không hơn sao? Cảng thành có sân bay lớn.
Đương nhiên, so với bến cảng, sân bay rộng hơn, cũng dễ bị phá hủy hơn. Nhưng kể cả không tìm được máy bay ở cảng thành, thì có thể ra biển rồi đi tìm ở các thành phố khác. Sao cứ phải đâm đầu vào đi thuyền đến Wallen?
Mạt Hi cũng bừng tỉnh. Lần này đúng là tính sai, hoặc là bị Minh Hải lừa. Tại hắn cứ đòi ra biển cho bằng được.
"Có thể trách ta sao?" Minh Hải vừa đi qua khoang thuyền, ngáp dài: "Máy bay thì tìm được, nhưng tìm đâu ra người lái? Ngươi coi ta là thằng ngốc à, biết lái máy bay thì tôi đã không ngồi thuyền vượt Thái Bình Dương đến Lang rồi?"
Diệp Sát nghiến răng: "Ta lái được."
Diệp Sát hoàn toàn có thể lái, dĩ nhiên không phải tự hắn, mà là Archon.
Mạt Hi bồi thêm: "Trong đám sứ đồ mang theo cũng có người lái được máy bay."
Minh Hải ngớ người: "Sao các ngươi không nói sớm?"
Diệp Sát thở dài, đúng là không thể trách Minh Hải.
Minh Hải không phải thành viên Đoàn Tàu Tử Thần, cũng không phải sứ đồ, nên suy nghĩ của hắn là của người bình thường.
Với những khu định cư của người sống sót, khi gặp tình huống cần vận chuyển, điều đầu tiên họ nghĩ đến là gì?
Dĩ nhiên là xe! Minh Hải làm ở chợ giao dịch cảng thành, các khu định cư khác đến giao dịch, dù xa gần, đa số đều đi thành đoàn xe, phong trần mệt mỏi mà đến. Dùng máy bay làm phương tiện chuyên chở không phải là không có, nhưng cực kỳ ít.
Nguyên nhân rất đơn giản, vấn đề người lái.
Trước mạt thế, trừ những quốc gia quá lạc hậu, hầu hết đều đã bước vào thời đại "quốc gia xe hơi", ô tô trở thành công cụ thay đi bộ phổ biến nhất.
Ra đường túm bừa một người, có khi ai cũng mang bằng lái xe. Nhưng máy bay thì khác, phi công ít ỏi, mạt thế lại càng hiếm.
Nên nếu khu định cư nào có phi công, đó tuyệt đối là báu vật. Nói đơn giản, máy bay dễ kiếm, phi công khó tìm.
Thực ra, thủy thủ cũng không dễ kiếm, cũng may Minh Hải có một đám dưới trướng, nên mới nghĩ đến chuyện ra biển. Nếu không chỉ có thể lái xe, còn phiền phức hơn đi biển.