Cầu thang dẫn lên lầu, nơi Diệp Sát chạm mặt gã đàn ông kia - một trong số ít những kẻ sống sót. Lên đến nơi, gã ta đảo mắt một vòng, rồi ghim chặt ánh nhìn vào Diệp Sát, gằn giọng: "Là ngươi!"
"Hắc." Diệp Sát nhếch mép cười khẩy: "Nhớ ra ta là ai rồi cơ đấy?"
Gã đàn ông nghiến răng: "Hôm nay ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây."
"Muốn giết ta?" Diệp Sát không chút do dự đổ thêm dầu vào lửa: "Hôm nay ngươi muốn giết nhiều người đấy nhỉ?"
Gã đàn ông liếc quanh, khinh miệt: "Lũ gà đất chó sành!"
Giọng nói trầm đục của Người Dẫn Đường vang vọng trên không trung: "Ngươi không nên xuất hiện, ngươi không thuộc về thời đại này."
"Thời đại của các ngươi đã tàn lụi rồi." Gã đàn ông nhếch mép nhìn Người Dẫn Đường: "Đặc biệt là ngươi, thứ phế thải bị đào thải, thoi thóp đến tận bây giờ, chỉ để chờ chết thôi sao?"
Diệp Sát cảm thấy Mafarian khẽ kéo mình lại, rồi nhận ra hắn đang viết chữ lên lòng bàn tay mình: *Chuẩn bị ra tay.*
Diệp Sát chợt hiểu ra. Mafarian luôn miệng bảo phải chờ, chờ Noah Sứ Đồ. Vì sao? Diệp Sát đoán được vài phần. Nếu gã đàn ông này không xuất hiện, thứ kia có lẽ sẽ không lộ diện.
Mafarian lại viết: *Thứ đó nằm trong bệ đá, chỉ hắn mới lấy ra được.*
Diệp Sát thầm nghĩ, quả nhiên. Trụ tháp này vốn dĩ không thể phá hủy, vậy thì bệ đá kia cũng vậy. Còn về việc lấy đồ ra khỏi bệ đá bằng phương pháp khác, nếu chỉ có Mafarian ở đây, Diệp Sát chắc chắn sẽ nghi ngờ. Nhưng giờ có cả Mạt Hi và Người Dẫn Đường, lời Mafarian chắc chắn không sai. Ba người họ không thể nào chưa từng thử.
Gã đàn ông kia không hề chần chừ, tiến thẳng về phía bệ đá.
"Ta là của ta, các ngươi đừng hòng cướp đoạt." Gã ta đặt tay lên bệ đá: "Không tin? Cứ thử xem."
Mu bàn tay gã ta xuất hiện một vết thương, đột ngột vô cớ. Máu tươi tuôn ra, nhỏ giọt xuống bệ đá, tức thì vô số đường vân xuất hiện trên bề mặt.
Máu lan theo các đường vân, bao phủ toàn bộ bệ đá. Vòng quanh bệ đá, vô số chữ viết cổ hiện lên.
Diệp Sát kinh ngạc. Bệ đá này lại là di vật của một nền văn minh cổ đại?
Chớp mắt sau, gã đàn ông rụt tay lại. Ngay phía trên bệ đá, một cái bàn nhỏ đột ngột trồi lên. Bên dưới bàn là những họa tiết chạm rỗng, trên mặt bàn đặt một vật bằng đá, hình dáng tựa con thoi.
Mafarian lập tức quát lớn: "Động thủ!"
Gần như cùng lúc, Mafarian, Người Dẫn Đường và Mạt Hi đồng loạt tấn công. Diệp Sát hơi chậm một nhịp vì chưa chắc chắn vật kia có phải thứ họ tìm kiếm hay không, nhưng vẫn lập tức xông lên theo sau.
Sau đó...
Trọng lực!
Cả bốn người cùng cảm nhận được trọng lực gia tăng. Thân thể tựa như đang gánh một ngọn núi khổng lồ, sức ép khủng khiếp khiến họ đồng loạt khựng lại.
Mạt Hi rõ ràng yếu nhất về sức mạnh, thậm chí quỵ hẳn xuống đất.
Gã đàn ông khinh miệt: "Rác rưởi."
Vừa nói, gã ta vừa vươn tay muốn chộp lấy vật kia. Nhưng đúng lúc đó, Người Dẫn Đường đột ngột phân liệt. Từ một quả cầu ánh sáng chỉ lớn bằng nắm tay, nó tách ra thành vô số điểm sáng nhỏ li ti, lao thẳng về phía gã đàn ông.
Những điểm sáng bùng cháy ngay khi vừa tách ra. Gã đàn ông cười lạnh: "Sống lâu, thủ đoạn cũng nhiều hơn. Nhưng thì sao?"
Gã ta vung tay, đẩy lùi những điểm sáng, khiến chúng đập vào vách tường.
Ầm ầm, ầm ầm.
Những điểm sáng nổ tung, khiến cả trụ tháp rung chuyển. Dù vậy, nó vẫn không thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho công trình này.
Chớp mắt sau, các điểm sáng hợp nhất lại, tỏa ra ánh sáng nóng rực.
Mafarian trợn mắt, hét lớn về phía Diệp Sát: "Đi mau, lão bất tử này muốn giết chúng ta cùng một lượt!"
Vừa nói, Mafarian vừa nghiến răng chống chọi với trọng lực, nhảy về phía cửa sổ.
Mạt Hi lẩm bẩm: "Ta ở đây, là ánh sáng."
Ánh sáng bao trùm lấy Mạt Hi, khiến bóng dáng cô dần trở nên mơ hồ.
Mafarian và Mạt Hi đã trốn thoát. Diệp Sát liếc nhìn bệ đá, cũng cố gắng bò dậy, lộn người ra ngoài cửa sổ.
Ầm ầm!
Rất nhanh, khi Diệp Sát còn đang rơi xuống từ trụ tháp, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vô số ngọn lửa bùng lên từ cửa sổ trên tầng cao nhất.
Trụ tháp không hề bị phá hủy, uy lực của vụ nổ dường như không lớn như tưởng tượng. Nhưng Diệp Sát tin rằng Mafarian sẽ không đùa giỡn.
Ở lại trong trụ tháp chưa chắc đã chết, nhưng vụ nổ kia chắc chắn không dễ đối phó.
Dần dần, ngọn lửa tan đi. Gã đàn ông đột ngột nhảy ra khỏi cửa sổ, lơ lửng trên không trung, nhanh chóng bay lên trời.
Ngay sau đó, Người Dẫn Đường cũng xuất hiện, đuổi theo gã.
Mạt Hi ngẩng đầu nhìn trời, thân thể hóa thành một đạo bạch quang biến mất.
Mafarian hét lớn về phía xung quanh: "Rời đi, không muốn chết thì cút mau!"
Hét xong, Mafarian cũng lập tức đuổi theo.
Các Sứ Đồ và những kẻ trên đoàn tàu tử vong xung quanh vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng sự thật nhanh chóng cho họ biết tất cả.
Ầm ầm!
Không xa đó, một cột lửa bốc lên tận trời.
Người Dẫn Đường lại ra tay. Lần này, không còn sự áp chế của trụ tháp, uy lực của vụ nổ được giải phóng hoàn toàn.
Cột lửa cao đến vài trăm mét, tựa như đâm thủng cả tầng mây, tạo thành một lỗ hổng. Khu rừng xung quanh bốc cháy dữ dội, lan rộng thành một biển lửa.
Đây mới là uy lực thực sự của một đòn tấn công từ Người Dẫn Đường.
Diệp Sát ném ra hai lớp giấy A4, nhanh chóng tạo thành đôi cánh giấy sau lưng, rồi bay lên không trung.
Khi Diệp Sát bay qua biển lửa, liền thấy Noah Sứ Đồ và Người Dẫn Đường đang giằng co trên không.
Thân thể Người Dẫn Đường không có thực chất, không ngừng phân liệt, rồi từ bốn phương tám hướng lao về phía gã đàn ông.
Gã đàn ông cười lạnh, vung tay quét ngang.
Những điểm sáng lao tới nổ tung, tạo thành một vùng biển lửa dày đặc trên bầu trời.
Đúng lúc này, giọng Mạt Hi vang lên: "Ta ở đây, là ánh sáng."
Trên bầu trời, một mảng ánh sáng nóng rực hiện lên, bao trùm đỉnh đầu gã đàn ông.
"Tịnh hóa!"
Một cột sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, bao phủ gã đàn ông, chỉ còn nhìn thấy dáng người mờ ảo.
Diệp Sát nhìn về phía trước, đột ngột vỗ mạnh cánh giấy, tăng tốc.
Với trình độ này...
Vẫn không giết được gã đàn ông kia!
Không thể giết...
Noah Sứ Đồ!