Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 95
giang sơn và mỹ nhân thượng

❊ ❊ ❊

Tình đời bạc trắng hơn vôi

Mới yêu thương đó, chia phôi vội vàng

Khóc tình bạc bẽo vương mang

Thề nguyền như gió bay hàng dặm xa

Nữ thần y chạy gần tới căn lều của nàng thì va vào Tôn Hứa Khải.

Tôn Hứa Khải vịn lấy đôi vai nữ thần y hỏi:

- Muội có sao không? Ầy! Cũng tại huynh đây bất cẩn quá, đi đường mà mắt để ở đâu đâu, va trúng vào muội.

Muội có bị thương không?

Nữ thần y cúi đầu im lặng.

Tôn Hứa Khải khom người xuống, thấy đôi mắt nữ thần y đỏ hoe, từ nơi khóe mắt chảy ra hai giọt nước mắt trong suốt.

Nhưng chàng định hỏi có chuyện gì thì nàng đã lách sang một bên chạy nhanh vào lều.

Trong buổi cơm chiều hôm đó Tôn Hứa Khải vừa ăn vừa liếc Tần Thiên Nhân, nhưng nét mặt Tần Thiên Nhân bình thường, Tôn Hứa Khải không phát hiện ra điều gì đã xảy ra khiến nữ thần y buồn.

Tôn Hứa Khải thấy Tần Thiên Nhân nói chuyện với Khẩu Tâm, không để ra tâm trạng gì.

Không hiểu sao hồi nãy nữ thần y lại khóc? À, chàng hiểu rồi, Tôn Hứa Khải thấy Lâm Tố Đình bưng mấy chén canh đến đặt xuống bàn trước mặt các trưởng lão, chàng, Khẩu Tâm, Nhất Đình Phong, Lạc Thiết Môn, Trần Tử Sang và Tàu Chánh Khê.

Tới lượt Tần Thiên Nhân, Lâm Tố Đình không đặt chén canh xuống bàn mà lại cầm tay Tần Thiên Nhân lên, đặt vào trong đó chén canh.

Tôn Hứa Khải khẽ nhíu mày, Tần Thiên Nhân không những không thu tay về mà còn mỉm cười với Lâm Tố Đình.

Tuy rằng những món ăn Tây Bắc rất lạ miệng và ngon nhưng Tôn Hứa Khải chẳng ăn được nhiều, đầu óc chàng lùng bùng những hình ảnh u buồn của nữ thần y và cử chỉ thân mật vừa rồi giữa Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình.

Bây giờ, nữ thần y đang làm gì? Tôn Hứa Khải tự hỏi, nàng không ở đây dùng bữa với mọi người có phải đang ở trong lều ôm chiếc gối dài ngủ một giấc tuyệt đẹp quên tất cả mọi chuyện rồi? Nữ nhân thường dễ quên, đừng mong có người con gái nào giữ lại trong đầu chuyện buồn nào.

Bây giờ, có lẽ nàng đang mơ một giấc mơ kỳ ảo rồi.

Tối hôm đó trời đổ cơn mưa, Tôn Hứa Khải giam mình trong lều dùng một hòn đá chuốt Phục Y kiếm.

Như thường lệ, mỗi tối sau khi kết thúc ca trực đêm chàng bèn mang thanh Phục Y kiếm ra chuốt cho thật bén.

Tôn Hứa Khải ngồi trong lều và chiếc bóng chàng in lên vách lều.

Đằng sau lớp vải này là màn mưa đục mù, tự dưng chàng nhớ Tây hồ, mùa giông bão những ngọn sóng bạc đầu xô vào bờ đá, gió thổi vút qua những nhành dương liễu.

Giờ này chắc nơi đó không còn sôi nổi nữa.

Từ khi triều đình mang binh tới vây Hắc Viện nghe nói đường sá Hàng Châu vào ban đêm thường hay giới nghiêm.

Chàng khẽ thở dài, xung quanh chàng không gian giá buốt và rười rượi buồn.

- Tam ca, tam ca ơi.

Tiếng gọi quen thuộc làm Tôn Hứa Khải giật mình.

Chàng đặt hòn đá xuống thảm và dựa thanh kiếm vào vách lều.

Nữ thần y gọi xong hiện ra ở cửa lều chàng trong chiếc áo mưa và chiếc nón rơm, trùm kín từ đầu đến chân, chỉ còn ló gương mặt trắng hồng.

- Mưa gió thế này muội đi đâu đây? - Tôn Hứa Khải hỏi.

- Muội có chuyện này muốn tìm hỏi ca.

- Muội vào đi.

Nữ thần y bước vào, chiếc áo mưa và nón của nàng tuy to dày nhưng nàng vẫn thấy lạnh, nàng với tay khép tấm rèm lại, những giọt nước lạnh buốt bắn tới tấp vào mặt làm nàng vuốt không kịp, thêm với cái lạnh từ trong lòng nổi lên, tan vào da thịt làm nàng muốn run.

Nàng ngồi xuống thảm, cởi nón ra cầm trong tay, ngập ngừng hỏi Tôn Hứa Khải:

- Dạo này… tam ca cảm thấy… nhị ca thế nào?

- Bình thường, một ngày như mọi ngày.

Tôn Hứa Khải nói, cố giữ giọng thản nhiên nhất.

Nhưng, chàng nhớ những cử chỉ giữa Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình hồi chiều này không bình thường chút nào.

Vừa rồi, trước khi nữ thần y tới tìm chàng, chàng cũng tự dối lòng, giờ chàng trả lời câu hỏi của nữ thần y một cách bình thản nhất có thể.

Nhưng hình ảnh bát canh và nụ cười của Tần Thiên Nhân dành cho Lâm Tố Đình cứ hiện lên trong đầu chàng.

Nếu như linh cảm của chàng là đúng, Tôn Hứa Khải thấy buồn cho người con gái đang ngồi trong lều chàng làm sao.

Nữ thần y có vẻ không tin lời chàng, lại nói:

- Muội có cảm giác huynh ấy dường như đã thay đổi rồi.

Tam ca, thường ngày huynh là người bên cạnh huynh ấy nhiều nhất, huynh nói xem có phải muội đã quá nhạy cảm chăng?

- Tình yêu thì cần gì phải hỏi - Tôn Hứa Khải cười nói - Giữa hai người khi yêu nhau phải hiểu khi nhìn vào mắt nhau chứ.

- Nhưng muội không phải là một người thông minh.

Có khi nói thẳng, muội cũng chưa hiểu nữa là nói bằng mắt.

Tôn Hứa Khải không biết đáp lời nữ thần y ra sao.

Chàng với tay rót hai tách trà, vẫn giữ vẻ mặt bình thản để trấn an nàng.

Nữ thần y ngồi thừ người trong lòng chiếc thảm màu xám có sọc nâu do người Kha Tất Khắc dệt bằng tay.

Căn lều vắng chỉ có hai người, đêm nay trời đổ cơn mưa như cũng buồn lây với cái buồn của nàng.

Tôn Hứa Khải đưa tách trà cho nữ thần y, nàng lắc đầu, nói cảm ơn chàng.

Tôn Hứa Khải đặt tách trà của nữ thần y xuống thảm trước mặt nàng.

Chàng uống một ngụm trà, nói:

- Muội nói huynh nghe thử, sao muội lại nghĩ huynh ấy thay đổi rồi?

Nữ thần y suy nghĩ, nàng không biết phải bắt đầu kể với Tôn Hứa Khải chuyện nào, có lẽ dấu hiệu đầu tiên là lần nàng không rung chuông đã vào lều Tần Thiên Nhân tìm chàng.

Ở phía trước rèm những căn lều đều có gắn một cái chuông, nàng thấy nhưng nghĩ không cần thiết nên cứ vén rèm bước vào.

“Có cái chuông để làm gì? Không biết phép tắc lịch sự hay sao? Từ nay đừng tùy tiện vào lều người ta!” Nữ thần y nhớ nàng đã đứng sững ở giữa lều nhìn Tần Thiên Nhân, chưa kịp mở miệng nói điều gì thì chàng tiếp tục quát lên: “Còn không đi ra!”

Nữ thần y kể chuyện này với Tôn Hứa Khải.

- Muội bỏ đi mà huynh ấy không theo dỗ dành lấy một lời, có lẽ huynh ấy đã hết yêu muội rồi!

Nữ thần y dừng lại một chút, cắn chặt môi kìm tiếng nấc, sau đó nói tiếp:

- Kể từ ngày hôm đó, huynh ấy dường như cố tình tránh mặt muội.

Nữ thần y lại kể chuyện hồi chiều này nàng bắt gặp Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình ngồi bên nhau trên đồi.

Tôn Hứa Khải ngồi đối diện nữ thần y, nghe nàng nói, uống cạn tách trà của chàng, bưng tách trà của nàng lên, uống một hơi sạch trơn, vẫn không biết phải làm gì để giúp nàng đây? Chuyện tình cảm tay ba thường vô cùng rắc rối.

Nữ thần y ngồi dưới ánh đèn cầy leo lét, trong bóng đêm, làm cho nước da của nàng càng trắng hơn.

Mái tóc dài thả xuống vai.

Tôn Hứa Khải tự nhiên nhớ tới mấy câu thơ Cửu Dương ngẫu hứng sáng tác, Nghị Chánh chuyên đem ra ngâm nga, trêu ghẹo bọn đàn bà con gái bên bờ Tây hồ.

Bài thơ nói về những sợi tóc rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.

Nhìn mái tóc nữ thần y, tâm hồn Tôn Hứa Khải tự dưng cũng trôi lênh đênh như một con thuyền.

Tôn Hứa Khải nghĩ tới Lâm Tố Đình.

Hai người con gái này, mỗi người đẹp một vẻ, nhưng Tôn Hứa Khải chợt nhận ra cái đẹp của Lâm Tố Đình sắc sảo, lộ ra như một trái táo chín trong cành lá rực rỡ, nó đập vào mắt người ta nhưng không để lại ấn tượng sâu đậm nào.

Trong khi đó nữ thần y đẹp một cách kín đáo, thùy mị, khiến người ta càng nhìn càng ngây ngất như uống được một loại trà có đậm.

Tôn Hứa Khải nghĩ tới đây không khỏi giật mình, bàng hoàng.

Chàng có tưởng tượng nhiều quá không? Chàng vội nâng tách trà lên uống, để trấn tĩnh lại, nhưng phát hiện tách trà đã cạn.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »