Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 33
đánh ghen hạ

❊ ❊ ❊

Sáng ngày hôm sau mặt trời còn chưa lên, Lâm Tố Đình đã đeo túi hành lí lên vai, rời khỏi phòng nàng, đi trên hành lang của Hắc Viện đến phòng Tần Thiên Nhân, đặt dưới cửa phòng chàng một lá thư.

Lâm Tố Đình thẳng người dậy, xốc lại túi hành lí trên vai, lê từng bước chân nặng nhọc đi khỏi cánh cửa Tây Quan.

Gần một tuần trôi qua rồi không đêm nào nàng ngủ tròn giấc, nỗi hụt hẫng, vì đón nhận sự từ chối ê chề, và nỗi đau khổ, vì bị phản bội khiến nàng thật mệt mỏi, chỉ mong sao đó chỉ là một cơn mơ.

Lâm Tố Đình ra Tây hồ đứng trên cầu Trường, chờ Nghị Trung mang con Đại Đồng ra giao nàng.

Tây hồ không một bóng người, chiếc cầu cong cong hình bán nguyệt vắt ngang mặt hồ một nhịp chơ vơ.

Lâm Tố Đình đưa ánh mắt nhìn xuống dòng nước đục lờ đang trôi lững lờ dưới chân cầu.

Nghị Trung xách dây cương, một con ngựa màu nâu bóng đi phía sau chàng.

Lâm Tố Đình tiến lại gần chàng.

Nàng treo túi hành lí lên một bên yên cương.

Nghị Trung không vội đưa nàng dây cương, chìa ngón tay út ra nói:

- Hãy hứa với huynh, muội sẽ lãng quên được nhị đương gia, muội sẽ mạnh mẽ đi tìm một tình yêu mới, sẽ không khóc lóc bi lụy như chiều hôm qua nữa, muội nhất định không sao.

Lâm Tố Đình ngoéo tay Nghị Trung, nàng cố giữ cho tay mình không run rẩy.

–Lữ đại thiếu gia – Lâm Tố Đình nắm lấy dây cương từ tay Nghị Trung, nói - Huynh là một người tốt, huynh nhất định tìm được một thê tử tốt.

Lâm Tố Đình nói một hơi thật nhanh, như để ngăn không cho bản thân mình có cơ hội xúc động như chiều hôm qua.

Lâm Tố Đình leo lên yên ngựa, lấy từ trong tay áo nàng một tấm khăn che mặt nàng lại, lại lấy chiếc nón rơm rộng vành treo bên yên ngựa đội lên đầu, nàng che đậy mình thật kỹ và cho ngựa chạy đi.

Dưới lớp bọc kín đáo, nỗi đau vùng lên thổn thức và nước mắt nàng không ngừng rơi xuống.

Trong dòng người hối hả trên đường, không ai hay có một người đang giấu gương mặt đầm đìa sau lớp khẩu trang.

Nàng lướt đi như trôi vào cõi mộng du, mang theo trong tim nỗi đau như cắt và cả lòng tin đã vụn vỡ, hy vọng xứ người xa lạ có thể hàn gắn một vết thương.

Lâm Tố Đình đi khoảng nửa canh giờ Tần Thiên Nhân tìm thấy lá thư nàng đặt ngoài cửa phòng chàng.

Đầu thư Lâm Tố Đình viết nàng là kẻ thua cuộc.

Mặc dầu nàng quen chàng trước nhưng người chàng chọn không phải là nàng.

Lâm Tố Đình viết khá dài, trong đó có đoạn nói rằng hai người có cùng sở thích, luyện võ, luận chuyện thiên hạ, một cách sống giống nhau.

Nên nàng bảo nàng không tin lời chàng đã nói rằng nàng sẽ tìm được người đàn ông khác, xứng với nàng gấp trăm ngàn lần chàng.

Vì đối với nàng chàng sẽ mãi mãi là mảnh ghép phù hợp nhất.

Sau đó nàng tự trách vì đã để bản thân yêu chàng nhiều đến thế.

Lúc nào cũng muốn được gặp chàng, muốn trò chuyện cùng chàng, chỉ đơn giản như vậy mà vui vẻ biết bao.

Và vì tình cảm dành cho chàng quá sâu đậm nên nàng không thể ở lại Hắc Viện, nơi mà đâu đâu cũng có hình ảnh chàng đè nặng lên tâm trí.

Nàng phải đi khỏi để không tìm cách tiếp tục chen chân vào giữa chàng và nữ thần y nữa.

Giá như người chàng chọn là nàng, Lâm Tố Đình ao ước, thì giờ hai người không phải khó nhìn nhau thế này! Dẫu sao nàng cũng cảm ơn chàng vì đã xuất hiện trong cuộc đời nàng, chàng cứ hạnh phúc cùng người yêu nhé, còn riêng nàng, sẽ mãi cất giữ hình bóng của chàng vào trong tim.

Đoạn cuối Lâm Tố Đình nhắn với nữ thần y rằng dù cho nữ thần y có đối với nàng thế nào, nàng vẫn sẽ làm theo lời đã nói lúc cả hai còn nhỏ, nàng sẽ vẫn là người chị em thân thiết của nữ thần y, nàng sẽ không hận người muội muội của nàng, không bao giờ nhạt với người muội muội này.

Tần Thiên Nhân đọc xong lá thơ lẳng lặng xé bỏ, trước sau gì chàng cũng đã ngờ đến ngày này.

Nhưng nếu nữ thần y đọc được, chàng biết trong lòng nữ thần y sẽ không tránh khỏi nỗi buồn vì câu nói cuối cùng của Lâm Tố Đình.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »