Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 20
âm mưu

❊ ❊ ❊

Chí hùng anh xả thân đền nợ nước

Nguyện một lòng cứu chúa thoát nguy

Mai phục đầy rẫy đường đi

Bốn phương tám hướng âm ti chực chờ

Bát quái trận đồng nhân khai mở

Tám cổng thành lồ lộ gian nan

Đêm đã khuya, bỗng có tiếng vó ngựa lóc cóc càng lúc càng gần, chẳng mấy chốc đã đến trước khách sạn Hưng Phước nằm ngay bên ngoài tỉnh Hàng Châu.

Khách sạn này là một nhánh của khách sạn Hưng Phát gần Hắc Viện.

Ngựa vừa dừng vó thì tiếng gõ cửa vang lên, rồi tiếng bọn tiểu nhị mở cửa.

Một người vận y phục dạ hành đầu đội nón rơm rộng vành che sụp xuống gương mặt đưa dây cương cho một tiểu nhị.

Tiểu nhị đó chạy ra dắt ngựa đi cho ăn, tiểu nhị khác là Đinh Vệ hỏi khách có trú lại hay không? Hắc y nhân nói gì đó.

Đinh Vệ dẫn y đến một căn phòng sang trọng hạng nhất của khách sạn rồi nói sẽ làm nóng bình trà rồi mang tới.

Sau khi Đinh Vệ rời đi, hắc y nhân gõ cửa.

- Cửa không khóa.

Có tiếng vọng ra từ trong phòng, hắc y nhân vội vã đi vào, khép cửa lại, cởi chiếc nón xuống ôm trong tay.

Hắc y nhân đi đến góc phòng quỳ thỉnh an.

- Tham kiến Trương phó tướng.

Lúc hắc y nhân nói tới chữ “tướng,” giọng địa phương miền Nam nghe rất rõ.

Ngọn đèn cầy le lói soi nhợt nhạt hình bóng một người mặt mày xương xẩu, hai mắt vô hồn đang ngồi trên chiếc ghế mây, người này không ai khác hơn Trương Dũng, phó tướng Mai Lặc Chương Kinh.

Trong phòng còn có thêm một người lưng giắt thanh đại đao mặt mày đen đúa như than.

Trương Dũng phẩy tay.

Hắc y nhân đứng lên.

- Chuyện cống sinh quan huyện đã có bản danh sách, nội trong vòng nay mai sẽ đến Hắc Viện - Trương Dũng nói.

Đại đao nhân mặt đen như than nói:

- Nhưng không biết tên Gia Cát Tái Lai đó có chịu “xuống núi” hay không?

Hắc y nhân đáp:

- Việc đó không cần phải lo.

Nếu đã là mệnh lệnh của thiếu đà chủ chắc chắn hắn phải tuân thủ.

Trương Dũng nhìn hắc y nhân nói:

- Người này không dễ đối phó, muôn sự ngươi phải cẩn thận.

- Dạ.

- Lần này chuyện Hoàng Hà thiên tai thật là trúng thời điểm, coi bộ lão Thiên cũng giúp cho mình - Trương Dũng tiếp.

Đại đao nhân gật đầu:

- Thế nào Thiên Địa hội cũng cần đến lương thực.

Chỉ cần bọn chúng đi cướp lương thảo là rơi vào trận mai phục của Định Viễn đại tướng quân.

Rồi đại đao nhân bày một tấm địa đồ lên trên mặt bàn, đem mọi kế hoạch ra kể lại với hắc y nhân.

Hắc y nhân chăm chú lắng nghe, tới đoạn mai phục ở Bình Lương nói:

- Võ công của Vạn Văn Thông, Hồ Quảng Đông, Lạc Thiết Môn, Bạch Kiếm Phi và Nhất Đình Phong rất vững, làm sao có thể giết chết bọn này trước là kế hoạch của chúng ta như đạt được phân nửa.

Đại đao nhân gật đầu.

Mặc dù gã gật gù là vậy nhưng trong lòng không tránh khỏi một nỗi lo âu mơ hồ.

Gã đã từng nghe người trong giang hồ kể về quần hùng trong Thiên Địa hội, người nào người nấy bản lãnh ghê gớm.

Lại thêm vào mấy người đương gia võ nghệ cao cường, gan dạ cũng không nhỏ.

“Nhưng dù sao phe ta có Định Viễn đại tướng quân,” gã tự trấn an, “ngài là truyền nhân của Võ Ma, lại thêm đoàn binh thiếc giáp và đoàn cảm tử binh Chính Bạch kỳ, cho dù bên Thiên Địa hội có giỏi võ tới đâu cũng không địch nổi số đông.

Ba người đàn ông nói chuyện với nhau khá lâu.

Lúc ba người nói chuyện thì Đinh Vệ đứng ở ngoài hành lang ghé tai nghe lén.

Đinh Vệ biết nội công của mấy người này thâm hậu, nên không dám chọc thủng giấy dán cửa sổ để nhòm ngó, chỉ cố nén hơi thở mà nghe.

Đinh Vệ nghe tới đoạn phục kích trong rừng Bình Lương thì cánh cửa bỗng mở ra.

Đinh Vệ bèn giả vờ chuyện không liên can đến mình, vào phòng đặt bình trà lên bàn rồi ôm chiếc khay vào trong người và chậm rãi rời đi.

Đinh Vệ trở vô nhà bếp, không hay người áo đen đang lẳng lặng bám theo phía sau.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »