Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 26
tao ngộ thượng

❊ ❊ ❊

Chàng cười nói bên người chàng yêu dấu

Thiếp lặng thầm, quay mặt giấu lệ rơi

Khúc tiêu dao sao không thổi nên lời

Cổ nghẹn đắng đất trời như đổ sụp

Ai thấu đặng nỗi lòng người cô phụ?

Kẻ thứ ba ngồi ủ rũ mong chờ

Chàng hỡi chàng sao chàng mãi thờ ơ?

Bỏ mặc thiếp năm canh chầy thơ thẩn!

Đã cuối giờ Mão rồi mà mặt trời hãy còn chưa lên, không biết trời đang ảm đạm hay lòng người ảm đạm? Lại nữa gió từ dưới hồ thổi lên mang theo mùi bùn và lạnh buốt.

Tiểu Tường cúi đầu xuống để Tần Thiên Nhân không thấy nàng đang đau buồn, từng giọt nước mắt nhẹ rơi xuống làn môi nàng mặn đắng.

Nhưng nàng càng kìm nén, tình yêu dành cho Cửu Dương càng khiến lòng nàng thêm tấy đau tê tái hơn.

Tần Thiên Nhân nhìn cái dáng của Tiểu Tường đang liêu xiêu bước đi thật chậm bên chàng, nén một tiếng thở dài, đi thêm một quãng nữa, đến cầu Trường, chàng gọi:

- Tiểu Tường.

Tiểu Tường ngẩng đầu lên:

- Nhị đương gia bảo sao?

Tần Thiên Nhân nhìn gương mặt đầy nước mắt của Tiểu Tường, không nhịn được buông một tiếng thở dài, Cửu Dương vừa đi chẳng bao lâu mà trông nàng tàn tạ quá thể, hai mắt khóc đến sưng đỏ lên, đường nét trên mặt cũng hoang vắng như thiếu mất linh hồn.

- Muội không cần gọi huynh là nhị đương gia, cứ gọi nhị ca – Tần Thiên Nhân nói - Sớm muộn muội cũng là thất muội muội của huynh.

Tiểu Tường nở nụ cười buồn:

- Nhị ca.

Rồi Tiểu Tường òa khóc nói:

- Muội nhớ Thiên Văn lắm, nhớ đến day dứt, muội không muốn trở về nhà chút nào hết, nơi mà hình ảnh của Thiên Văn, giọng nói, lẫn nụ cười của huynh ấy luôn trong tâm trí muội!

Tần Thiên Nhân suy nghĩ rất nhanh rồi nói:

- Vậy muội chỉ còn một cách đi Đồng Sơn thôi, muội biết đường đi Đồng Sơn không?

- Nhưng tối qua muội đã nói như thế với Thiên Văn rồi.

Tiểu Tường lắc đầu, đưa mắt nhìn bên kia bờ hồ, nhưng chỉ thấy những luồng sáng lờ mờ chiếu rọi vào cảnh vật đang trong cơn ngái ngủ.

- Đệ ấy không cho muội theo là muội từ bỏ ý định, không theo hay sao? Đồng Sơn đâu phải của mình đệ ấy.

Tần Thiên Nhân nói tới đây không nói gì nữa.

Tiểu Tường đưa tay gạt lệ, dời mắt nhìn Tần Thiên Nhân đến lặng người.

Lời nói vừa rồi của chàng, chính là điều nàng cần lúc này, đó chính là đáp án cho nan giải trong lòng nàng.

Nhưng tại sao lại cảm thấy có sự chạnh lòng như vậy?

Lý trí nói với nàng rằng Cửu Dương không yêu nàng, chàng yêu người con gái khác, nên nàng không được phép xuất hiện bên chàng ấy, không thể là kẻ thích trò chuyện với chàng ấy lúc nào cũng được, nàng phải biết tôn trọng người con gái đó, cũng như tôn trọng chàng và chính bản thân nàng.

Nàng không nên gặp chàng nữa, nhất định là không nên gặp, nàng không nên làm kẻ thứ ba!

Nhưng một phần trong nàng cũng muốn nghe theo Tần Thiên Nhân.

Chỉ cần Cửu Dương còn độc thân là nàng còn hy vọng, phải chăng? Chuyện tình cảm thường phải tranh thủ như vậy hay chăng?

Mọi thứ cảm xúc đối nghịch lấy nhau một cách tồi tệ.

Tiểu Tường chỉ muốn thoát khỏi sự bế tắc trong tâm hồn ngay lúc này.

Đột nhiên nàng nghĩ, hay là, nàng chỉ đến Đồng Sơn, không cần trò chuyện với chàng.

Mà chỉ đơn giản là được đứng nhìn chàng từ xa, dầu là một chút, để biết được rằng chàng vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an, vậy là được?

Tiểu Tường vui vẻ hẳn lên với suy nghĩ này, bước chân sáo đi bên Tần Thiên Nhân.

Tần Thiên Nhân mỉm cười với Tiểu Tường.

Đoạn chàng dời mắt chậm rãi nhìn hai hàng liễu rủ nhánh hai bên đường, những cây liễu già cỗi, một băng đá dài đặt phía dưới nhánh cây, một cái bàn đá thấp.

Khung cảnh hoàn toàn không có gì thay đổi, chỉ vắng hai đứa trẻ ngồi trên băng đá này, hướng ra mặt hồ.

Mái tóc dài của bé gái bị gió cuốn bay, dạt vào một bên mặt chàng, một mùi hương dịu dàng như hương hoa lan tỏa ra từ những sợi tóc đen mềm như nhung ấy.

Tần Thiên Nhân nghĩ ước gì người đang đi bên cạnh chàng hiện giờ không phải Tiểu Tường.

Tần Thiên Nhân đưa Tiểu Tường về rồi trở về lại Hắc Viện, lại đi dọc bờ Tây hồ.

Mặt trời vẫn còn chưa lên.

Rạng đông trên mặt Tây hồ thật là huyền diệu.

Tây hồ không lãng mạn thơ mộng như Thái hồ ở Tô Châu, hay mang vẻ hùng vĩ hoang sơ như hồ Tử Thần ở Tây Bắc.

Tây hồ đẹp lặng lẽ, êm dịu, cái đẹp của sự kết hợp hài hòa giữa cảnh sắc thiên nhiên và bàn tay con người tạo nên.

Lúc mặt trời dần hiện ra trên dãy Hoàng Sơn, bầu không khí trở nên ấm áp, dễ chịu hơn, không còn những cơn gió lạnh và ẩm như bụi kim cương từ thủy hồ mang lại.

Lâm Tố Đình cũng như Cửu Dương thông thường rất thích đứng trên cầu Trường, để thu vào trong tầm mắt nàng một khung cảnh rộng lớn hiện ra dưới những tia nắng đầu tiên của một ngày.

Nàng chờ một hồi thấy Tần Thiên Nhân xuất hiện phía bên kia bờ hồ, đang đi giữa hai hàng liễu.

Lẽ ra Lâm gia và Tần gia phối hôn cho nàng và Tần Thiên Nhân khi nàng tròn mười tám tuổi nhưng Cửu Nạn luôn bận chuyện trong hội.

Vậy là thêm một năm nữa lại trôi qua.

Lâm Tố Đình chỉnh trang lại mái tóc và vuốt hai vạt áo cho thẳng tà, nhìn xuống tấm gương nước, nàng thấy năm nay nàng dường như đã trưởng thành nhiều.

Nhưng, thương nhớ cũng nhiều.

Lâm Tố Đình hít vào một hơi để cơn gió của buổi sớm mai thấm vào tâm phế, cũng thấy trong không khí có gì đó khác biệt.

Chuông lòng lanh canh gõ, Lâm Tố Đình toan gọi thì Tần Thiên Nhân bước nhanh lên cầu Tây Lâm.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »