Cần nửa canh giờ trôi qua.
Thiên Nhận Tuyệt mới rời khỏi vòng tay Hồ Liệt Na, từ bên trong điện Giáo Hoàng đi ra.
Hồ Liệt Na vẫn quỳ trước bảo tọa, ngước đầu.
Cô nuốt khan một tiếng.
Ánh mắt si mê.
Gương mặt ửng hồng như trái táo.
***
Lại ba ngày nữa trôi qua.
Trong phòng làm việc của Phất Lan Đức và những người khác ở học viện Lam Bá vọng ra tiếng trò chuyện khe khẽ.
Phất Lan Đức nhấp một ngụm trà, hứng thú hỏi:
“Tiếu Cương, hôm qua cậu đi đâu vậy?”
"Có đi đâu đâu."
Ngọc Tiểu Cương tùy tiện lắc đầu.
Tay cầm giáo án của học viện Lam Bá, lông mày nhíu chặt, trong lòng có chút coi thường.
"Vậy sao tìm cậu khắp nơi không thấy?"
Phất Lan Đức bỏ hai chân đang gác trên bàn xuống, tò mò nhìn Ngọc Tiểu Cương.
Trên mặt lộ vẻ cô đơn, chúc phúc, pha lẫn chút vui mừng.
"Hình như tôi thấy cậu đi về hướng nhà tranh của Nhị Long thì phải."
". . ."
Vẻ mặt Ngọc Tiểu Cương cứng đờ, đôi môi mím chặt, ánh mắt lộ vẻ xấu hổ.
Nhưng anh không muốn mất mặt trước Phất Lan Đức.
Chỉ có thể gượng gạo gật đầu, thừa nhận:
"Không sai, tôi đến chỗ Nhị Long ngồi chơi một lát."
"Ồ? Đại sư, không phải hôm qua thầy ngâm mình trong hồ bơi sao?"
Triệu Vô Cực ngạc nhiên hỏi.
Hôm qua hắn đi dạo bên ngoài, tình cờ gặp Ngọc Tiểu Cương đang ngâm mình trong hồ.
". . ."
Trong phòng làm việc bỗng chốc im phăng phắc.
Ngọc Tiểu Cương há miệng, không biết nên giải thích thế nào.
Lẽ nào lại nói với bọn họ rằng anh vừa đến cửa nhà Liễu Nhị Long đã bị đá văng ra ngoài sao?
Vậy mặt mũi đại sư của anh để đâu!
Tuyệt đối không thể!
Ầm!
Cửa sổ văn phòng bỗng nhiên bị phá tan, một bóng đen từ bên ngoài lao vào.
"Ai?"
Phất Lan Đức và Triệu Vô Cực lập tức cảnh giác.
"A!"
Ngọc Tiểu Cương kêu lên thảm thiết, vì quá kích động mà vung tay múa chân khiến chiếc ghế ngã nhào.
Vù!
Một luồng khí thế vô hình lan tỏa.
Ép hai người Triệu Vô Cực và Phất Lan Đức không kịp trở tay.
"Không được manh động."
Giọng nói the thé vang lên, Phất Lan Đức và Triệu Vô Cực đều sững sờ.
Trong mắt lộ vẻ kinh hãi.
"Đường, Hạo Thiên miện hạ."
Bịch.
Ngọc Tiểu Cương vội vàng bò dậy từ dưới đất.
Anh ta dồn hết ánh mắt nhìn về phía Đường Hạo đang đứng lặng trong phòng làm việc, khoác trên mình chiếc áo choàng đen.
"Miện hạ!"
". . ."
Đường Hạo im lặng không nói, không khí trở nên tĩnh lặng.
Phía sau ông.
Một bóng người mảnh khảnh chậm rãi bước ra.
Ba người Phất Lan Đức, Ngọc Tiểu Cương và Triệu Vô Cực đều tò mò nhìn theo.
Ánh mắt của họ không hướng về phía Đường Hạo.
Mà là người thanh niên đeo mặt nạ bạc, tóc đen mắt đen đứng bên cạnh ông.
Quần áo trên người cậu ta hết sức bình thường.
Nhưng từ người thanh niên này toát ra một cảm giác vô cùng quen thuộc.
So với tên đào phạm kia.
Thanh niên trước mắt tự tin hơn rất nhiều, hồn lực dao động cũng mạnh mẽ hơn.
. °. `.
Một hồi lâu im lặng trôi qua.
Phất Lan Đức nhíu mày, Ngọc Tiểu Cương thăm dò hỏi:
"Tiểu Tam?"
"Là con, thầy, thầy vẫn khỏe chứ."
Đường Tam không cố ý che giấu gì cả.
Dù sao ba người trước mắt dường như đều biết chuyện song sinh võ hồn của cậu.
Trong đôi mắt đen láy thoáng hiện vẻ dò xét, rồi dần dần biến thành sự coi thường.
Vẻ chật vật của Ngọc Tiểu Cương khiến cậu, một người đồ đệ, cũng cảm thấy mất mặt.
"Tốt quá rồi, Tiểu Tam! Con không sao là tốt rồi ~"
Ngọc Tiểu Cương vô cùng kích động, lập tức chống tay đứng dậy, khập khiếng bước tới.
"Quả thực là Đường Tam? !"
Trong mắt Triệu Vô Cực lộ vẻ kinh ngạc.
"Đúng là cậu ấy."
Phất Lan Đức nheo mắt lại, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng không dám nổi nóng.
Chỉ vì cha của Đường Tam đang ở đây.
Không tiện làm khó dễ.
"Tiểu Tam, thầy biết mà, con sẽ không sao đâu!"
Trong mắt Ngọc Tiểu Cương chỉ có sự vui mừng.
Ông ta không hề muốn trách cứ Đường Tam suýt chút nữa đã liên lụy đến họ.
Dù sao thì bọn họ đều bình an vô sự mà?
"Thầy, viện trưởng Phất Lan Đức, con xin lỗi về chuyện trước đây."
Đường Tam lễ phép nói, giọng đầy áy náy.
Phất Lan Đức không để bụng.
Mà là đưa mắt nhìn về phía người "sống cha" đang đứng trong phòng.
Ông cung kính hỏi:
"Miện hạ đến đây, không biết có việc gì?"
"Sao có thể không có việc gì chứ, chỉ là muốn tiếp tục nhờ các vị chăm sóc Tiểu Tam mà thôi."
Giọng Đường Hạo khàn khàn chậm rãi vang lên, không hề nghi ngờ.
"Nhưng mà miện hạ, Đường Tam hiện tại đang là đào phạm của đế quốc, thực lực của chúng tôi lại thấp kém."
Trên mặt Phất Lan Đức lộ vẻ khó xử.
Ông muốn uyển chuyển từ chối.
Học viện Lam Bá là của em gái Nhị Long, sao ông có thể mang rắc rối đến cho cô ấy được.
Nhưng Đường Tam tự tin giải thích:
"Viện trưởng Phất Lan Đức, thầy, mọi người yên tâm. Kẻ giết người chỉ là Lam Ngân Thảo Hồn Sư Đường Tam mà thôi."
"Ý gì?"
Triệu Vô Cực gãi đầu, khó hiểu hỏi.
"Còn Hạo Thiên Chùy Hồn Sư Đường Ngân, không có bất cứ quan hệ gì."
Dứt lời.
Đường Tam đưa tay trái ra, Hạo Thiên Chùy đen kịt xuất hiện trong tay cậu.
Ba vòng hồn hoàn tím trắng tím chậm rãi hiện ra.
"Đường Ngân? !"
Ngọc Tiểu Cương ngẩn người, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, rồi trên mặt chậm rãi nở nụ cười.
"Ha ha, tốt, tốt!"
"Không sai, kẻ giết người là Đường Tam, còn nhị đệ tử Đường Ngân của ta không có bất cứ quan hệ gì."
Ngọc Tiểu Cương đắc ý nói.
Ông ta không hề cân nhắc đến hậu quả nếu bị bại lộ.
Nhưng Đường Tam nhíu mày, có chút khó chịu với sự xằng bậy của Ngọc Tiểu Cương.
Phất Lan Đức trừng mắt nhìn Ngọc Tiểu Cương.
Người như vậy thì có gì tốt chứ!
Lẽ nào vì Đường Tam mà ông lại bất nghĩa với em gái Nhị Long sao?
"Hóa ra là vậy…"
Triệu Vô Cực bỗng nhiên tỉnh ngộ, ánh mắt lóe lên.
"Viện trưởng Phất Lan Đức, không biết Đường Ngân có thể gia nhập đội ngũ của học viện Lam Bá không?"
Giọng Đường Hạo trầm khàn, không hề vội vã.
Phất Lan Đức có chút do đự, còn Ngọc Tiểu Cương thì vô cùng đồng ý, gật đầu lia lịa.
"Đương nhiên là có thể!"
"Tiểu Cương!"
Phất Lan Đức định ngăn cản, nhưng uy thế của Đường Hạo khiến ông im bặt.
"Miện hạ cứ yên tâm…"
“Tôi, thầy của Đường Ngân, có nghĩa vụ dẫn dắt cậu ấy tham gia giải đấu Hồn Sư và giành chức quán quân!”
Nghe vậy.
Đường Hạo chậm rãi gật đầu, "Vậy thì nhờ các vị."
Dứt lời.
Bóng dáng Đường Hạo biến mất tại chỗ.
...
Phất Lan Đức thở dài, bất lực che mặt.
"Tiểu Cương, cậu không sợ liên lụy đến Nhị Long sao? Đây đâu phải là học viện của chúng ta."
"Hừ!"
Ngọc Tiểu Cương hừ lạnh, không để ý lắm.
"Phất Lan Đức, sao cậu trở nên nhát gan vậy? Lẽ nào quên bối cảnh của học viện Lam Bá rồi à?”
"Bối cảnh của học viện Lam Bá?"
Trong mắt Đường Tam lộ vẻ nghi hoặc.
Bối cảnh của học viện này, lẽ nào có thể chống lại cả đế quốc Thiên Đấu sao?
Phất Lan Đức há miệng, á khẩu không trả lời được.
Sự việc đã đến nước này.
Ông còn có thể nói gì nữa đây?
Ngọc Tiểu Cương đã tự ý quyết định, tự chủ trương giữ Đường Tam lại.
Bây giờ đuổi Đường Tam ra ngoài, ngược lại không tiện.
Uy hiếp của đại sát thần Đường Hạo, trong lòng họ còn lớn hơn cả hoàng thất.
"Vậy chúng ta có cần báo với Nhị Long một tiếng không?”
"Không cần, đồ đệ của ta, lẽ nào Nhị Long lại từ chối hay sao?"
Ngọc Tiểu Cương đương nhiên nói.
Chúc mọi người sống vui vẻ!