“Thật là đủ rồi”
Ninh Vinh Vinh bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Rồi quay sang nói về việc Phất Lan Đức và những người khác lo liệu chỗ ăn ở.
"Nhà ta ở gần Thiên Đấu Thành, trước đây ta hay đi chơi nên từng ghé qua Học viện Hoàng gia Thiên Đấu."
"Vinh Vinh?"
Sau khi giết người, Áo Tư Tạp đường như đã bớt căng thẳng hơn.
Ninh Vinh Vinh liếc nhìn hắn, nói:
"Người nhà ta đều tu luyện trong tông môn, nhưng có một số người thuộc chi nhánh lại học ở Học viện Hoàng gia. Mà thực ra, Học viện Hoàng gia Thiên Đấu không nằm trong thành Thiên Đấu, mà ở ngoại thành."
"Ha ha."
Nghe vậy, Phất Lan Đức bỗng đắc ý.
"Xem ra, vị viện trưởng thứ nhất của Học viện Hoàng gia này có cùng chí hướng với ta.”
"Ông chỉ là hết tiền thôi."
Ngọc Tiểu Cương thẳng thừng vạch trần.
"Đừng nói nhảm nữa, đi nhanh thôi, thu xếp xong sớm còn huấn luyện."
"Anh đúng là nghiện huấn người mà."
Phất Lan Đức vừa nói vừa tháo kính xuống lau.
Rồi lại giục mọi người lên đường.
Ninh Vinh Vinh bước chân nhẹ nhàng hẳn, sắp được gặp lại vị hôn phu rồi.
Tiểu Vũ thì nhảy chân sáo vui vẻ.
Ấm Dương càng thêm hăng hái.
Được Ninh Vinh Vinh dẫn đường, Đường Tam và những người khác cuối cùng cũng đến nơi.
"Vinh Vinh, con chắc đây là chỗ đó chứ?"
Phất Lan Đức ngước nhìn, giọng có chút kinh ngạc.
Ninh Vinh Vinh gật đầu.
"Nếu Học viện Hoàng gia Thiên Đấu không chuyển đi đâu thì chính là chỗ này."
"Nhưng đây là núi mà!"
Mã Hồng Tuấn kinh ngạc thốt lên.
"Ngọn núi này, cả khu rừng rậm kia và cái hồ nữa, đều thuộc phạm vi quản lý của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu."
"Vãi!"
Mã Hồng Tuấn không nhịn được chửi tục.
Ngọc Tiểu Cương nhanh chóng giấu vẻ kinh ngạc trong mắt, liếc nhìn Phất Lan Đức đang há hốc mồm.
Ra vẻ thản nhiên nói:
"Dựa núi, cạnh sông, quả là một nơi tốt."
Các vị lão sư khác cũng gật gù tán thưởng.
Cảnh sắc nơi này quả thực rất đẹp, đặc biệt là khi ánh mặt trời chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh vàng rực.
Cho người ta cảm giác như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.
"Chỉ có tiền thì bồi dưỡng thiên tài có ích gì? Kém xa Sử Lai Khắc của ta!"
Phất Lan Đức có chút không phục.
Ngọc Tiểu Cương tán thành gật đầu.
Ninh Vinh Vinh và Chu Trúc Thanh nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương sự im lặng.
Thiên phú hiện tại của họ.
Không phải là thứ mà Học viện Sử Lai Khắc có thể bồi dưỡng ra.
"Tốt, chúng ta lên núi!"
"Vừa kịp bữa trưa, xem đồ ăn ở đây thế nào."
Phất Lan Đức vung tay hô lớn, xông lên trước.
Ngọc Tiểu Cương theo sát phía sau.
"Phất Lan Đức, anh sắp xếp xong chưa đấy? Chỗ như thế này đâu phải muốn vào là vào được."
"Yên tâm đi, tôi tin thằng nhóc đó tuyệt đối được."
Phất Lan Đức thề thốt.
Nhưng họ chưa đi được vài bước thì rắc rối đã ập đến.
"Đứng lại, các ngươi là ai?”
Vài Hồn sư tuổi chừng mười tám, mười chín, mặc đồng phục màu vàng nhạt.
Chặn đường Đường Tam và những người khác.
Phất Lan Đức là người từng trải, nhìn thấy họ tự nhiên biết phải xử lý thế nào.
Lập tức lấy ra tín vật, cho thấy ý định đến.
“Ta đến tìm Tần Minh."
"Tần Minh lão sư?"
Thanh niên lộ vẻ ngạc nhiên.
Tần Minh có thiên phú, bọn họ đương nhiên đã nghe nói qua.
Nhìn quân hàm lão sư của học viện trong tay Phất Lan Đức.
Những thanh niên kia cũng tin phần nào.
"Vậy các ngươi cứ đợi ở đây, ta sẽ cho người đi tìm lão sư."
"Không thành vấn đề."
Phất Lan Đức thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn tên thanh niên mặc đồ trắng vàng bay đi, ông nhíu mày.
Thực lực của những học viên này.
Xem ra hơi kém cỏi, hoàn toàn không so được với đám tiểu quái vật.
Nhưng sau khi chê bai thì lại thấy mừng thầm.
Lần này ổn rồi!
Cho đám nhà quê ở Học viện Hoàng gia Thiên Đấu này được mở mang tầm mắt.
Để chúng xem cái gì mới gọi là thiên tài!
——
Bên trong Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, sân huấn luyện Hoàng Đấu chuyên dụng.
Tần Minh vừa nói giải tán xong thì trên không có một con chim sẻ chậm rãi hạ xuống.
"Tần Minh lão sư, có một gã hề tìm ngài."
”Gã hề?”
Tần Minh hơi ngớ người, bất đắc dĩ cười, cũng không tức giận.
Chỉ gật đầu với học viên kia.
"Ta đến ngay."
(Vô nghĩa, bỏ đoạn này)
. °. `.
"Nhạn Tử tỷ, gã hề trông thế nào?"
Trong đội ngũ chưa giải tán, Ngự Phong nhẹ nhàng hỏi.
"Ta làm sao biết được?"
Độc Cô Nhạn cũng hiếu kỳ, cười tủm tỉm nhìn cô nàng nhỏ nhắn bên cạnh.
“Mà Ngự Phong, có phải ngươi lại xịt nước hoa không đấy?”
"Mùi hoa chi tử."
"A ~ ghét quá! Nhạn Tử tỷ, tỷ lại trêu ta."
Ngự Phong đỏ mặt vội vàng lùi lại, bên cạnh Áo Tư La ôm hai cánh tay rùng mình.
"Ngự Phong, ngươi lại lộ cái vẻ mặt đó ra, ta bẻ chết ngươi!"
"Phốc ha ha ~ "
Độc Cô Nhạn cười duyên liên tục, kéo tay Diệp Linh Linh, cười nói:
"Ngự Phong, muốn biết gã hề trông thế nào thì tự đi theo xem không phải được sao, vừa hay ta và Linh Linh muốn xuống núi vào thành dạo chơi. Ngươi đi giúp người ta xách đồ, mời người ta ăn cơm đi."
"Tốt!"
Ngự Phong nhanh chóng đáp ứng.
Gã hề? Đó là cái gì?
Nhạn Tử tỷ rất chịu chi cho việc ăn uống, đủ cho nhà cô tiêu mấy tháng.
Đồ ăn nhà cô còn không phong phú và ngon bằng đồ ăn thừa của Nhạn Tử tỷ.
"Vậy chúng ta cứ đi theo Tần Minh lão sư trước đã."
Độc Cô Nhạn cười tủm tỉm kéo Diệp Linh Linh, đi về phía chân núi.
Rồi ghé vào tai Diệp Linh Linh, quan tâm nói:
"Linh Linh, lát nữa có muốn gọi mấy món cho bà bầu ăn không?"
"Nhạn Tử, cậu đừng nói lung tung, làm gì có nhanh như vậy?"
Diệp Linh Linh đỏ bừng mặt dưới lớp khăn che.
"Biết đâu đấy? Dù sao cậu và điện hạ cũng không dùng biện pháp an toàn gì mà."
Độc Cô Nhạn vừa ngưỡng mộ vừa mong chờ.
Nếu bạn thân có em bé thì cô cũng được thơm lây chứ sao?
"Khô, không mấy lần."
Vành tai Diệp Linh Linh đỏ như máu.
Thật ra, lần nào xong cô cũng không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc.
Căn bản không biết cụ thể bao nhiêu lần.
"Nhạn Tử tỷ, Linh Linh tỷ, các tỷ đợi ta với!"
Ngự Phong đá văng Áo Tư La, mở hai tay ra, dường như ép sát mặt đất trượt nhanh chóng tới gần.
Diệp Linh Linh và cô bạn im lặng.
"Ngọc đội phó, lần này cậu sao không đuổi theo?"
Áo Tư La che eo, nắm lấy vai Ngọc Thiên Hằng.
"Nhạn Tử nói cô ấy có người thích, cô ấy ngưỡng mộ Võ Hồn Điện thánh tử, cô ấy đã nói điều đó trong giải đấu Hồn sư, chờ cô ấy thất bại rồi mới cân nhắc đến tôi."
Ngọc Thiên Hằng thu hồi ánh mắt, không cam lòng, đau khổ nói.
"Ha? Thảo nào!"
Áo Tư La đầu tiên là kinh ngạc, lập tức tỏ vẻ đã hiểu.
Kẻ hung hãn kia anh ta cũng đã nghe qua, yêu nghiệt mạnh nhất giới Hồn sư.
Ngọc Thiên Hằng tài cán bình thường, tâm tư cũng bình thường.
Làm lốp xe dự phòng cũng rất bình thường.
"Bị người chưa từng gặp đánh bại, còn không có ý niệm phản kháng, thật khó chịu..."
Ngọc Thiên Hằng nắm chặt nắm đấm, không ngừng thở dài.
Anh ta đến nơi này, chăng phải cũng là vì cảm nhận được áp lực từ Thiên Nhận Tuyệt sao?
Hoặc cũng có thể nói...
Áp lực mà anh ta cảm nhận được, thực ra là từ toàn bộ gia tộc Lam Điện Bá Vương Long!
"Nghĩ thoáng chút đi, tốt ở chỗ lần này hắn không dự thi."
Áo Tư La khuyên giải, trong mắt ánh lên vẻ chờ mong.
“Nói chung nếu có cơ hội, tôi rất muốn xem hắn mạnh đến mức nào.”
"Đương nhiên, đừng đánh vào người tôi là được."
Chúc các bạn sống vui vẻ!