Áo Tư Tạp cũng không vui vẻ gì cho cam.
Hai bóng người từ bên ngoài bay thẳng vào con hẻm nhỏ tối tăm sâu hun hút.
Bịch một tiếng, nện mạnh xuống đất.
"Khụ!"
Đái Mộc Bạch lăn lộn hai vòng trên đất, quần áo rách bươm, ho ra máu.
"A —_"
Mã Hồng Tuấn với thân thể mập mạp không thể dừng lại, lăn lông lốc tới tận chân Áo Tư Tạp.
"Tên béo!"
Áo Tư Tạp nhìn thấy thảm trạng của Mã Hồng Tuấn, sắc mặt trắng bệch.
Cậu cố gắng trấn áp nỗi hoảng sợ trong lòng.
“Đái lão đại!”
"Tiểu Áo, chạy mau!"
Đái Mộc Bạch khó khăn bò dậy, định xông lên.
"Tốt, hóa ra là thằng béo này gọi người."
Không Vui rốt cục hiểu ra.
Hắn vẫn còn nhớ rõ cái thân hình "giá đỗ xanh" của Mã Hồng Tuấn.
Lập tức triệu hồi ra Thiên La Song Tráo màu hồng nhạt, bao vây Đái Mộc Bạch từ cả hai phía.
"Không Vui, cái con nhỏ mà ngươi tóm được đâu?"
Một giọng nam trầm ấm vang lên.
Lão Nga chậm rãi bước tới, thân hình cao lớn, tóc dài rối bù, có chút cuồng dã.
Ấn tượng nhất là đôi mắt của hắn.
Nhỏ xíu, trông như hai khe hở không rõ ràng.
Nhìn nghiêng thì rất khó biết hắn đang mở hay nhắm mắt.
"Dựa vào! Con nhỏ nào? Thằng nhóc kia lôi ra có khi còn già hơn ngươi."
Không Vui quay đầu, giọng the thé nói.
"Cái gì? Vậy chăng phải lão Nga với ta mất công hưng phấn à?”
Thiên Nhai đứng cạnh Lão Nga, dung mạo còn hèn mọn hơn cả Không Vui.
Cả người gầy trơ xương.
Mắt to, hai sợi râu chuột rung rung khi nói.
Khóe mắt nhăn nheo có thể kẹp chết cả chục con ruồi.
Toàn thân chỉ có mái tóc là bình thường.
"Khoan đã."
Thiên Nhai nhìn Áo Tư Tạp ăn mặc khác lạ trong hẻm, đánh giá từ trên xuống dưới.
Hắn không nhịn được vuốt râu chuột, hít một hơi khí lạnh.
"Hí ——!"
"Không Vui, Lão Nga, hai người khoan hãy nói, thằng nhóc này hợp khẩu vị của ta đấy."
“?”!
Không Vui và Lão Nga kinh ngạc nhìn Thiên Nhai.
Lẽ nào bọn họ nên cảnh giác với cái gã đói ăn vụng này?
"Nhìn ta làm gì?"
Thiên Nhai nhún vai, chỉ vào Áo Tư Tạp trước mặt, mắt sáng lên.
"Mọi người sờ lên lương tâm mà nói, có phải da trắng, thịt mềm hơn mấy con bé hay trêu không? Chẳng trách Không Vui lại bị nó dụ dỗ."
"Hí!"
Lão Nga xoa cằm, nhìn Áo Tư Tạp da trắng, thịt mềm, mặc đồ trắng, không nhịn được gật gù.
"Thiên Nhai ngươi nói vậy cũng đúng."
“Đúng không! Chúng ta ra ngoài lăn lộn, nay ăn mai lo, phải có gan thử nghiệm chứ!”
Nghe Thiên Nhai nói.
Không Vui bắt đầu dao động, nhìn xuống đôi chân đang lộ ra.
Hắn vô thức gật đầu.
Lúc đầu nhìn thấy Áo Tư Tạp, hắn cũng thấy rất kích động.
Nhân lúc bọn họ nói chuyện.
Áo Tư Tạp vội vàng ngồi xổm xuống, lén lút đưa cây lạp xưởng lớn hồi phục thể lực cho Mã Hồng Tuấn.
Cậu chỉ mong hắn có thể nhanh chóng hồi phục.
Cậu nhét liên tục vào miệng hắn.
"A...Tiểu Áo...ô!"
Mã Hồng Tuấn trợn trừng mắt, như nuốt phải kiếm, mãi không nuốt trôi.
Đôi mắt đậu xanh nhỏ xíu ứa nước mắt.
Áo Tư Tạp khựng lại, nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ.
Trong mắt cậu tràn ngập sợ hãi, ngẩng đầu hoảng loạn hỏi:
"Người... các người muốn làm gì?"
. °. `.
Thiên Nhai và hai đồng bọn im lặng, chỉ nhìn Áo Tư Tạp gật đầu liên tục.
Bạch!
Sắc mặt Áo Tư Tạp trong nháy mắt trắng bệch, lớp son phấn trên mặt càng thêm nổi bật.
"Tiểu Áo! Các người đừng động vào cậu ấy! A!"
Thiên Nhai trước tiên đánh ngất Đái Mộc Bạch đang bị Không Vưi giam cầm.
Lão Nga và Không Vui nhanh chóng tiến lên.
"A!"
Lão Nga đạp Mã Hồng Tuấn bất tỉnh, còn Không Vui thì bắt giữ Áo Tư Tạp.
"Thả ra! Thả ta ra!"
"Sư phụ ta là Hồn Thánh, mau thả ta ra! Đừng lại gần!”
Tiếng kêu sợ hãi yếu ớt của Áo Tư Tạp vọng ra từ trong hẻm nhỏ.
Trong nháy mắt.
Áo Tư Tạp bị Không Vui trói lại cho vào bao tải, đóng gói mang đi.
Ba người vác bao tải, hướng về căn nhà trệt chạy tới.
Vẻ mặt ai nấy đều lộ vẻ hưng phấn khó tả.
". . ."
Chu Trúc Thanh và hai người kia thấy Áo Tư Tạp bị mang đi, nhìn nhau.
Tiểu Vũ nhìn bọn họ đi vào nhà trệt, đồng cảm nói:
"Chúng ta có nên đi cứu cậu ấy không?"
“Cứu gì mà cứu?”
Ninh Vinh Vinh thờ ơ bĩu môi.
"Cậu ta bị dạy dỗ, cũng là vì mặc chung một kiểu quần với Đường Tam thôi."
"Vừa hay, tránh cho cậu ta mỗi ngày bỉ ổi như vậy."
"Còn hay giở trò phiên bản tiểu thư. Hừ!"
Nghe vậy.
Chu Trúc Thanh khẽ gật đầu.
Tuy rằng các nàng không tham gia huấn luyện thân thể do Ngọc Tiểu Cương sắp xếp.
Nhưng các nàng cũng biết mục đích của việc đó.
Cho dù không biết.
Các nàng cũng thấy rõ sự thay đổi của Đường Tam và những người khác trong ba tháng qua.
Áo Tư Tạp rất có thể trở thành kẻ địch của sư phụ!
"Được thôi, coi như cho cậu ta chút bài học."
Tiểu Vũ cười tủm tỉm, nàng vừa rồi chỉ thuận miệng hỏi thôi.
Lập tức.
Tiểu Vũ hứng thú lấy ra khăn trùm đầu.
"Vậy chúng ta đi giáo huấn con gà béo với con hổ chân mềm kia đi!"
"Ha ha. Được!"
Ninh Vinh Vinh cười nhận lấy khăn trùm đầu Tiểu Vũ đưa, rồi lấy áo choàng từ hồn đạo khí.
"Tiểu Vũ, Trúc Thanh, mặc cái này vào cho an toàn~"
. °. `.
Chu Trúc Thanh ngẩn người nhận lấy.
Nàng không ngờ Tiểu Vũ và Ninh Vinh Vinh lại chuẩn bị nhiều đồ như vậy.
"Hi~"
Trong tiếng cười khúc khích của Tiểu Vũ.
Hai cô gái thay hình đối dạng, che kín từ đầu đến chân.
"Ồ? Trúc Thanh, sao muội không mặc vào?"
Ninh Vinh Vinh kỳ quái nhìn, tay cầm bình bình lọ lọ.
Chu Trúc Thanh chuyên tâm điều chế thuốc.
Nàng tùy ý đáp: "Vinh Vinh hai tỷ đi trước đi, muội pha chút thuốc."
“Được, vậy chúng ta đi trước. Ha ha~”
Nói xong.
Ninh Vinh Vinh bật cười.
Nàng tiện tay lấy ra một cây lang nha bổng từ hồn đạo khí, dựng trước người hoàn thành màn biến hình tiểu ma nữ.
"Tiểu Vũ, chúng ta đi."
"Đến đây, Trúc Thanh muội nhanh lên một chút.”
Tiểu Vũ và Ninh Vinh Vinh nhanh chóng chạy về phía Đái Mộc Bạch và đồng bọn đang bất tỉnh.
Chu Trúc Thanh lặng lẽ điều chế dược vật.
Đái Mộc Bạch thỉnh thoảng quấy rầy quá đáng, nàng định tạm thời thiến hắn!
Còn có Mã Hồng Tuấn nữa.
Để hắn quen với việc không trêu chọc con gái nhà lành, tự mình áp chế tà hỏa.
"Tiểu Vũ, nhanh dùng khăn trùm đầu trùm lên đầu bọn họ."
"Không thành vấn đề, giao cho Tiểu Vũ tỷ~"
Trong hẻm nhỏ, Ninh Vinh Vinh nhìn Tiểu Vũ trùm kín đầu hai người.
Khiến bọn họ tỉnh lại cũng không nhìn thấy ánh sáng.
Khuôn mặt bầu bĩnh cười lộ ra nụ cười giảo hoạt nhưng nguy hiểm, giơ cao lang nha bổng.
Cô nhẹ nhàng nhắc nhở miễn trách nhiệm.
"Cái này đều là do các ngươi tự tìm, đừng trách bản tiểu thư!"
Nói xong.
Tiểu ma nữ lại muốn gây chuyện.
"A —_"
Hai tiếng kêu thảm thiết, từ trong hẻm nhỏ vọng ra, sau đó trở nên đứt quãng.
Thậm chí là hơi thở thoi thóp.
Tiểu Vũ có chút không đành lòng che lúm đồng tiền.
Qua khe hở, cô nhìn tiểu ma nữ không ngừng giơ lên, hạ xuống lang nha bổng.
Đũng quần Mã Hồng Tuấn và Đái Mộc Bạch đã máu me be bét.
Nhưng Ninh Vinh Vinh lại nở nụ cười.
Hành động như ác quỷ này khiến Tiểu Vũ lạnh sống lưng.
Đến khi Vinh Vinh xuất giá...
Liệu cô ấy có đem con thỏ phạm lỗi đập thành thịt vụn không?
Chúc mọi người sinh hoạt vưi vẻ!