“Hả? Con bé này, sao không trả lời mẹ?”
Diệp Thẩm Thúy nhìn con gái ngay trước mắt, bỗng nhíu mày.
Sao cô con gái của mình trông có vẻ xinh đẹp hơn thì phải?
Có một cái gì đó khó tả.
Trưởng thành hơn chăng?
Diệp Linh Linh mím đôi môi đỏ.
Cô nắm chặt lấy cánh tay Thiên Nhận Tuyệt, khẽ ngước mắt nhìn người bên cạnh, bất lực giải thích:
"Tuyệt, mẹ em bình thường không như vậy đâu..."
"?!"
Diệp Thấm Thủy giật mình, ngước nhìn lên phía trên, nhất thời sững sờ.
Một chàng trai tóc vàng mắt tím, vẻ mặt ôn hòa, quý phái.
Khiến đôi mắt đẹp của bà hơi sáng lên.
"Chào bá mẫu ạ!"
Thiên Nhận Tuyệt thân thiện chào hỏi Diệp Thấm Thủy.
"À, chào, chào cháu..."
Diệp Thấm Thủy vội vã đứng thăng người, gượng gạo cười, trách con gái mình chậm chạp.
"Mẹ, đây là..."
Diệp Linh Linh vừa định giới thiệu thì Diệp Thấm Thủy đã muốn cúi người hành lễ với Thiên Nhận Tuyệt.
"Diệp Thấm Thủy bái kiến Thánh Tử điện hạ."
"Bá mẫu không cần khách sáo vậy đâu ạ, bác là trưởng bối, cứ gọi cháu là Tiểu Tuyệt là được."
Thiên Nhận Tuyệt vội đỡ bà dậy.
"?"
Trong mắt Diệp Linh Linh ánh lên vẻ hiếu kỳ.
"Mẹ, hai người từng gặp nhau rồi sao?"
"Đương nhiên rồi, lúc hoàng thất lập trữ, mẹ đã đến Thất Bảo Lưu Ly Tông và thấy Thánh Tử rồi mà."
Diệp Thấm Thủy vừa nói vừa nắm chặt tay Thiên Nhận Tuyệt, rồi quay sang Diệp Linh Linh trách móc:
"Chờ con dẫn về cho mẹ xem thì biết đến năm nào tháng nào hả?"
Diệp Linh Linh liếc nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
"Ha ha, chuyện này con quên nói với em."
Thiên Nhận Tuyệt cười nói.
Diệp Thấm Thủy không để ý đến Diệp Linh Linh, nhẹ nhàng nói:
"Thánh Tử điện hạ, nếu cháu đã nói vậy thì bác gọi cháu là Tiểu Tuyệt nhé?"
"Không thành vấn đề ạ, người nhà cháu đều gọi cháu như vậy."
Thiên Nhận Tuyệt ôn hòa đáp lời.
"Ha ha, vậy thì tốt, Tiểu Tuyệt à, mau vào nhà ngồi với mẹ."
"Vâng, vâng ạ.'
Nghe Diệp Thấm Thủy xưng hô, Thiên Nhận Tuyệt có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng đành theo bà vào nhà.
Diệp Thấm Thủy kéo tay Thiên Nhận Tuyệt, mặt mày rạng rỡ.
Bà vô cùng hài lòng với chàng rể tương lai này, không thể tìm đâu ra người tốt hơn thế.
Bất kể là vẻ ngoài, thân thế hay thiên phú.
Đều không có gì để chê cả.
"Này Linh Linh, con bé này còn đứng đó làm gì? Mau vào theo đi chứ!"
Diệp Thấm Thủy quay đầu nhìn Diệp Linh Linh, trách móc:
"Lề mề quá."
"Tiểu Tuyệt muốn đến sao không nói sớm với mẹ, nhà mình đã có sự chuẩn bị."
Thiên Nhận Tuyệt nhẹ giọng nói:
"Bá mẫu, là cháu đột nhiên muốn đến chơi thôi ạ."
"Tiểu Tuyệt đừng chiều nó quá."
Diệp Thấm Thủy kéo tay Thiên Nhận Tuyệt, nhỏ nhẹ nói.
"Mau vào uống trà đi, nói cho mẹ biết cháu thích ăn gì, mẹ làm cho cháu."
"Cảm ơn bá mẫu ạ."
Thiên Nhận Tuyệt cười có chút gượng gạo.
Diệp Thấm Thủy quá nhiệt tình, khiến anh có chút khó xử.
Diệp Linh Linh nhìn bà mẹ già bắt cóc vị hôn phu của mình, cụp mắt nhìn đôi tay trống trải.
Ai mới là vị hôn thê, ai mới là con gái ruột của bà đây?
Đột nhiên cô cảm thấy mình thật thừa thãi!
"À, vậy cũng tốt..."
Diệp Linh Linh nở một nụ cười tươi, bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn.
Tuyệt đã không còn là người ngoài nữa rồi.
Thiên Nhận Tuyệt nhanh chóng ngồi xuống ghế, Diệp Thấm Thủy ân cần rót trà.
Bà nhìn ngó xung quanh như thể đang làm chuyện gì mờ ám, rồi ghé sát tai Thiên Nhận Tuyệt, nhỏ giọng hỏi:
"Tiểu Tuyệt à..."
"Dạ? Bá mẫu, có chuyện gì ạ?"
Thiên Nhận Tuyệt nhận lấy tách trà, khoảng cách gần như vậy khiến anh không được tự nhiên.
"Tối qua Linh Linh nhà bác có lạnh nhạt với cháu không?"
"Hà?"
Nghe Diệp Thấm Thủy hỏi vậy, sắc mặt Thiên Nhận Tuyệt đột biến, kinh ngạc nhìn bà.
Diệp Thấm Thủy dường như không nhận ra sự lúng túng của anh, chỉ áy náy nói:
"Tiểu Tuyệt cháu thông cảm cho Linh Linh nhé, con bé từ nhỏ đã lạnh lùng rồi, lâu dần sẽ quen thôi."
"À, bá mẫu, không có chuyện đó đâu ạ."
Thiên Nhận Tuyệt lúng túng không biết trả lời thế nào.
"Ha ha, cháu không thấy khó chịu là tốt rồi."
Diệp Thấm Thủy cười rồi đứng thẳng người, lẩm bẩm:
"Con bé này cũng thật là, không biết nói với mình, nếu không mình còn bày cho nó vài chiêu..."
"!!"
...
Thiên Nhận Tuyệt mặt đầy vẻ gượng gạo.
Với cái kiểu của bác thì Linh Linh mới kể cho bác đấy.
Cũng may là em ấy không nói.
Có bác ở đây thì Linh Linh muốn giữ cái tính cách đó cũng khó.
Nhìn sắc mặt ửng đỏ của Thiên Nhận Tuyệt.
Vành tai Diệp Thấm Thủy cũng nóng lên, nhưng bà đã khéo léo che giấu.
Bà chỉ là có cái thẻ trải nghiệm thôi, làm sao mà bày được chiêu gì chứ.
Nhưng qua chuyện này bà có thể thấy.
Vị Thánh Tử điện hạ nổi danh khắp thiên hạ này, trước tối qua có vẻ vẫn còn là một người non nớt.
Không sai, không sail
Sau này địa vị của Linh Linh sẽ không thấp được, chắc chắn sẽ không bị bắt nạt.
"Mẹ, mẹ với Tuyệt đang nói gì vậy?"
Diệp Linh Linh khoan thai bước vào, đứng ở cửa, nhìn sắc mặt không được tự nhiên của Thiên Nhận Tuyệt mà nhíu mày.
"Con bé này sốt ruột cái gì, mẹ có tranh giành với con đâu."
Diệp Thấm Thủy thích trêu chọc con gái.
Đây là thói quen nhỏ mà bà đã nuôi dưỡng bấy lâu nay để chữa lành cho Diệp Linh Linh.
"Mẹ, mẹ biết gì chứ?"
Diệp Linh Linh ngượng ngùng, trong mắt mang theo vẻ oán trách.
Có Tuyệt ở đây mà mẹ không biết kiềm chế gì cả!
"Ha ha."
Diệp Thấm Thủy cười rồi đứng dậy, đúng là người chung chăn gối có khác.
Chỉ cần khơi gợi là đỏ mặt ngay.
"Tiểu Tuyệt, cháu cứ ngồi đây nhé."
Diệp Thấm Thủy khom người rót thêm trà, cười, không đợi Thiên Nhận Tuyệt đáp lời đã nhanh chóng bước tới, nắm lấy tay Diệp Linh Linh, kéo ra ngoài.
“Con gái, mau nói cho mẹ biết Tiểu Tuyệt thích ăn gì nào.”
"Á, mẹ chậm một chút!"
Bóng dáng Diệp Linh Linh khuất sau cánh cửa.
Thiên Nhận Tuyệt thở phào một hơi, vỗ vỗ ngực, đúng là bị dọa cho hết hồn.
Bố mẹ vợ đúng là không dễ đối phó mà...
...
Bên ngoài phòng.
Diệp Thấm Thủy kéo Diệp Linh Linh đến một góc khuất, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng.
"Mẹ, mẹ kéo con ra đây làm gì?"
Diệp Linh Linh tựa vào tường, vẻ mặt khó hiểu.
Diệp Thấm Thủy nghiêm mặt nói:
"Con gái, mẹ hỏi con. Tối qua chuyện đó là ai nói ra?"
"Tối qua... chuyện gì ạ?"
Diệp Linh Linh hơi run, mở to mắt nhìn bà.
"Con đừng có nhìn mẹ như vậy, không liên quan đến Tiểu Tuyệt đâu. Mẹ nhìn ra mà."
Diệp Thấm Thủy véo nhẹ trán Diệp Linh Linh, thúc giục:
"Nói mau, ai là người chủ động?"
Diệp Linh Linh cắn răng, môi đỏ mấp máy nhưng mãi mới phát ra âm thanh:
"Là... là con muốn."
"Giỏi lắm Linh Linh, con bé này có tiền đồ đấy!"
Lời khen của Diệp Thấm Thủy khiến Diệp Linh Linh ngượng ngùng không thôi, khen như vậy là ý gì chứ?
Khen Diệp Linh Linh xong.
Diệp Thấm Thủy lại càng đánh giá cao Thiên Nhận Tuyệt.
"Xem ra Tiểu Tuyệt đúng là một mối lương duyên tốt, con gái mẹ xinh đẹp như vậy mà nó còn có thể nhịn lâu như thế."
"Mẹ, Tuyệt đối xử với con rất tốt."
Diệp Linh Linh tuy xấu hổ, nhưng khi nói đến Thiên Nhận Tuyệt, trong lòng cô tràn ngập sự ngọt ngào.
"Hừ, đồ cùi chỏ chỉa ra ngoài, mẹ đương nhiên biết."
Diệp Thấm Thủy trợn mắt, mặt đỏ bừng, rồi bắt đầu bày chiêu cho Diệp Linh Linh.
Chưa ăn thịt heo thì cũng đã từng nghe tiếng heo kêu chứ?
"Con gái à, con từ nhỏ đã lạnh lùng rồi, lúc ân ái thì đừng có giả vờ ngây ngốc, cứ gọi to lên một chút là được, biết chưa?"
"À mẹ, mẹ muốn chết à!”
Mặt Diệp Linh Linh đỏ bừng trong nháy mắt, xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn trốn đi.
Đối mặt với Tuyệt, cô không muốn gọi to cũng không được ấy chứ.
"Này, con bé này mau quay lại đây, còn chưa nói cho mẹ biết Tiểu Tuyệt thích ăn gì mà!"
Diệp Thấm Thủy kéo Diệp Linh Linh trở lại.
Tuy rằng đã hỏi Thiên Nhận Tuyệt, nhưng khó mà biết được cháu rể có đang giữ ý tứ cho con gái mình hay không.
Quan tâm nhiều hơn cũng không thừa.
Đừng để mất con tốt trong tay.
"..."
Mặt Diệp Linh Linh đỏ bừng, xấu hổ trừng người mẹ già không đứng đắn.
Cuối cùng cô cũng biết vì sao sắc mặt Thiên Nhận Tuyệt lại khác thường như vậy.
(hết chương)