trên màn hình sẽ tung bay đầy: “A a a a tui cũng muốn được nam thần ôm công chúa!” “Thầy Tạ mau buông nữ chính kia ra, có cái gì thì tới chỗ em nè!” “Phân đội nhỏ che mặt tới rồi đây, không cho mấy người nhìn nhan sắc thần thánh cưng chiều của nam thần bọn tui.”
Chuyện cũ không thể tìm, hồi ức như gió lạnh thổi……
Hiện tại cái màn này, ôm công chúa, vẻ mặt cưng chiều đều có đủ, quả thực đã tái hiện chuyện của hôm qua, nhưng mẹ nó cái người ôm kia nay trở thành người bị ôm, muốn hắn làm sao mà tiếp thu?
Mục Hạc mặc kệ hắn quát lớn như thế nào, thậm chí lấy Thanh Bình Kiếm ngoài mạnh trong yếu gõ đầu hai cái ra sao, cũng vẫn thờ ơ y như cũ. Hắn ta cực kỳ cẩn thận đặt Tạ Tri Vi lên trên giường, ôn nhu nói: “Sư tôn bớt giận, đệ tử cảm thấy gặp nhau như vậy sư tôn sẽ thẹn thùng, cho nên đành phải chờ sư tôn tự mình đi ra…… Sư tôn đừng sợ, đệ tử không làm gì cả, chỉ lo sư tôn đứng đấy sẽ mệt mỏi.”
Thiếu niên ngươi thật biết quan tâm, lão tử không phải sợ, lão tử chỉ là bị sinh lý cộng với tâm lý đối chọi cùng lúc có được chưa!
Tạ Tri Vi dùng Thanh Bình Kiếm ngăn cách giữa hai người, cảnh giác nói: “Lòng hiếu thuận của ngươi vi sư đã biết, vi sư quả thật mệt mỏi, ngươi tạm lui ra ngoài đi.”
Nhưng lần này Mục Hạc không còn nghe lời hắn, mà cúi người một bên nâng chân của hắn lên, một bên cởi giày cho hắn. Tạ Tri Vi muốn đá tới, có điều như vậy càng giống như con gái nhà lành bị đùa giỡn mà không có sức đánh trả.
Ừm, sự thật đúng là không có sức đánh trả……
“Mang giày đi ngủ sẽ không thoải mái, cho nên đệ tử mạo phạm……”
Tạ Tri Vi chịu đựng nổi da gà toàn thân chờ hắn ta cởi xong, rút chân về cực nhanh, túm chăn đắp lên trên người, bao bọc cả người giống như một cái bánh chưng: “Làm phiền rồi, ngươi có thể đi ra ngoài…… Hả?! Ngươi lại muốn làm gì?”
Hắn không thấy thì không sao, vừa thấy lại muốn xù lông, Mục Hạc đang im lặng tự cởi giày vớ của chính mình.
Mục Hạc nói khẽ: “Đệ tử canh gác cho sư tôn ngủ, bằng không đệ tử sợ đêm nay không cách nào ngủ yên giấc.”
“Ngươi tạm thời sẽ không thấy ảo giác, đừng có lo lắng.” Tạ Tri Vi muốn giãy giụa ngồi dậy, nhưng một mặt Mục Hạc duỗi tay đè hắn lại, một mặt chính bản thân hắn cũng không còn chút sức lực nào, đành phải lo lắng suông.
“Đệ tử biết.” Mục Hạc có thể cảm thấy Tạ Tri Vi vô cùng kháng cự bị mình ôm, vì thế chỉ nằm hơi gần bên cạnh hắn, “Có điều……”
“Có điều cái gì?” Tạ Tri Vi cảm thấy tư thế và khoảng cách này còn có thể miễn cưỡng tiếp thu, vì vậy đành phải nhắm một con mắt mở một con mắt.
Mục Hạc thấp giọng nói: “Đệ tử gặp một giấc mộng.”
Tạ Tri Vi ngước mắt, hờ hững nhìn hắn ta—— lấy tinh thần lực của nam chính, sao có thể nằm mộng lung tung, hắn ta nghĩ Hắc Liên dùng để pha trà uống ư?
Thần sắc Mục Hạc ảm đạm, ánh mắt lại cực sáng: “Sư tôn có lẽ không tin, đệ tử nằm mộng thấy mình đã chết, mà trước khi đệ tử chết, đối với sư tôn mà nói, chỉ là một người qua đường bèo nước gặp nhau.”
Tạ Tri Vi sững sờ, có chút quen tai nha. Sau một lúc lâu, hắn khàn giọng nói: “Ngươi…… Ngươi lại suy nghĩ lung tung.”
Mục Hạc hơi cong khóe môi, nói tiếp: “Coi như đệ tử suy nghĩ lung tung đi, nhưng đó lại là cơn ác mộng không cách nào tiêu tan trong lòng đệ tử. Trong mộng đệ tử hai bàn tay trắng, mẫu thân tuyệt vọng tự sát, mà đệ tử được như ý nguyện bái nhập vào Đạo Tông, nhận hết ức hiếp, cuối cùng bị kẻ ác hại chết. Và còn có, tín vật dùng để nhận lại phụ vương cũng bị cướp đi, thân phận bị thay thế……”
Tuy rằng nội dung tự thuật rất nặng nề, giọng điệu của Mục Hạc lại lạnh nhạt, tựa như đó là chuyện xưa của người khác, hoặc chỉ là câu chuyện cũ đã trôi qua từ rất lâu. Nhưng Tạ Tri Vi biết, chuyện cũng không phải như vậy, hắn nhịn không được đánh gãy: “Đừng nói nữa.”
Mục Hạc chậm rãi nhìn về phía hắn, miệng vẫn không ngừng lại: “Đệ tử vẫn luôn cảm thấy may mắn, bốn năm trước sau khi tỉnh lại đã khẩn cầu sư tôn thêm mấy câu. Nếu không, biết đâu cuộc đời này của đệ tử cũng giống như giấc mộng kia, rơi vào kết cuộc thê thảm như vậy?”
Đối mặt với câu hỏi này, Tạ Tri Vi một câu cũng nói không nên lời.
Kỳ thật trong nguyên tác, sau khi Mục Hạc sống lại vì để thay đổi vận mệnh, quả thật đã nỗ lực rất nhiều, ví dụ như khẩn cầu Tạ Tri Vi hàng thật thu mình làm đệ tử —— tránh đi ổ rắn chuột Đan Đỉnh Thành của Bạch Kiến Trứ, nhằm giảm đi vô số phiền toái cho sau này.
Nhưng sự thật là, cho dù Mục Hạc có đau khổ cầu xin đến mức nào, Tạ Tri Vi hàng thật tuy rằng khó xử, nhưng vẫn không dao động, vẫn khăng khăng đem hắn giao phó cho Bạch Kiến Trứ. Đương nhiên, đây cũng là do cốt truyện yêu cầu.
Ý vị sâu xa chính là, nếu Tạ Tri Vi hàng thật chịu thu nhận Mục Hạc, vậy hiện tại có thể phát triển đến bước này hay không. Dù sao sau khi hắn xuyên qua, vừa vén tay áo đã vội vàng đoạt diễn, đáng đời lắm.
Tạ Tri Vi cảm thấy đau đầu, nhịn không được giơ tay ấn vào thái dương.
Mục Hạc vội vàng nói: “Sư tôn vốn đang mệt mỏi, cũng tại đệ tử không hiểu chuyện, còn mang những việc vặt vãnh này tới làm phiền sư tôn.”
Tạ Tri Vi bỗng nhiên chạm vào bàn tay lạnh buốt của hắn.
Cảm xúc ấm áp lướt qua đầu ngón tay Mục Hạc trong chớp mắt. Đây không phải là lần đầu tiên hắn và Tạ Tri Vi nắm tay nhau, đây thậm chí không tính là một cái nắm tay, nhưng đây lại là suốt một thời gian dài cho đến nay, lần đầu tiên Tạ Tri Vi chủ động chạm vào hắn.
Mục Hạc kinh ngạc: “Sư tôn……”
“Chân thật không?” Tạ Tri Vi hỏi.
“Đệ tử…… Ngu dốt.”
Tạ Tri Vi thở dài: “Vi sư của giờ phút này, là chân thật chứ?”
Đã nói thẳng đến như vậy, Mục Hạc vốn dĩ thông minh, lúc này sao có thể nghe không hiểu? Hắn ngơ ngác gật đầu, sau một lúc, ánh mắt kiên định lên: “Sư tôn và trong mộng, không hề giống nhau.”
Tạ Tri Vi cười cười, nhắm mắt lại, ngoài dự đoán không có đuổi hắn đi, cũng không có lùi lại trốn tới giữa giường: “Ngủ đi, đừng có lại suy nghĩ lung tung, sáng sớm ngày mai còn có thể nhìn thấy ta.”
Ánh nến vẫn chập chờn như cũ, căn phòng chìm trong một mảnh yên tĩnh. Phủ Cửu Châu Vương cư trú bốn năm nay vẫn giữ dáng vẻ như trước, nhưng Mục Hạc chỉ hơi quay đầu nhìn một vòng bày trí ở trong phòng, hốc mắt vậy mà nóng lên, không thể khống chế.
Cuối cùng hắn ngắm nhìn Tạ Tri Vi một cách thắm thiết, người kia bởi vì mệt mỏi tới cực điểm, vừa nhắm mắt đã ngủ mê man.
Hắn sáp tới khẽ hôn một cái lên khóe môi Tạ Tri Vi, toàn tâm toàn ý khắc ghi cảm xúc này, tựa như năm đó khắc ghi những lời nói kia.
—— đêm đó trước lúc rời khỏi Huyền Vân Sơn, cũng là âm thanh này, cũng là giọng điệu này, bên cạnh có người chân thành tha thiết nói với hắn: Ngươi còn có vi sư.
< Trung bộ · Hoàn >
Lời tác giả: Phát một chút đường ~
—
FM: Đạn mạc 弹幕 mưa bình luận chạy trên màn hình. Bên dưới là ví dụ về đạn mạc trong video trên weibo của Lý Tử Thất do tui chụp màn hình:v

Còn đây là đạn mạc số lượng cực lớn che hết mặt mũi được nhắc tới:v
