kinh ngạc như thế, là con trai ngốc nhà ai mà buộc không chặt vậy ê này.
“Ngươi muốn nó sao?”
Mục Hạc không ngừng gật đầu, đôi mắt dính vào con tôm hùm lớn nhất làm bằng đường kia.
Tạ Tri Vi cố ý thăm dò hắn, “Hôm trước tôm thật ngươi không ăn, bây giờ lại muốn con tôm giả này?”
Vẻ mặt Mục Hạc cứng đơ.
Tạ Tri Vi cho hắn con tôm kia cuối cùng hắn cũng không ăn, nhưng lại sợ Tạ Tri Vi thất vọng, rốt cuộc đó là ý tốt đối với hắn. Hắn vội nói: “Ăn ăn, ăn rất ngon, có điều ngày đó cảm xúc của tiểu sư thúc giống như không được tốt lắm, đệ tử không dám ở lâu, sợ quấy rầy ngài ấy.”
Tạ Tri Vi mơ hồ cảm thấy lời này có chuyện gì đó, nam chính không những không muốn lộ ra chuyện hắn bị dị ứng, lại còn trả đũa cắm cho Sở Tri Thị một đao?
Rốt cuộc Sở Tri Thị đã làm gì đắc tội với ngươi thiếu niên?
Tạ Tri Vi cầm xiên trúc, chậm rãi lấy con tôm hùm xuống.
Chủ quán không để lỡ thời cơ lập tức nhắc nhở hắn: “Đạo trưởng, một đồng tiền.”
Tạ Tri Vi lấy từ trong túi tiền có thể đếm được trên đầu ngón tay ra một đồng tiền, cảm thấy tim mình đang nhỏ máu. Hắn đời trước chưa từng thiếu tiền, rốt cuộc có thể trải nghiệm một lần khốn khó của dân gian.
Mục Hạc hối hận mình vừa rồi nói dối quá vụng về, sao có thể giấu diếm được Tạ Tri Vi. Chính mình quá để ý sư tôn, mới lo được lo mất như thế.
Vì vậy cắn môi dưới, ngập ngừng nói: “Sư tôn, kỳ thật đệ tử không ăn tôm là bởi vì……”
Một giọng nữ kiều mị đột nhiên nói xen vào: “Đường nhân sao, nô gia cũng muốn.”
Vẻ mặt của Mục Hạc nháy mắt thu hồi, Tạ Tri Vi liếc mắt nhìn lên, gật đầu nói: “Cô nương tới sớm thật.”
“Đúng vậy, nô gia tới kịp lúc như thế, đường nhân này……” Thu Trọng Vân mỉm cười rạng rỡ, duỗi ngón tay ngọc ra, vòng qua chỉ lại mấy xiên trúc đường nhân.
Nàng mặc là áo lam vải thô bình thường, dùng một cây trâm gỗ xoắn tóc dài thành búi. Trang phục mộc mạc như vậy, chẳng những không làm nàng thất sắc, ngược lại thanh tú thêm không ít. Nháy mắt một cái, chính là bộ dáng để người ta thương tiếc, chỉ cần là nam nhân đều không có cách nào cự tuyệt.
Nhưng trái tim Tạ Tri Vi từ nhỏ máu biến thành chảy máu.
Nam chính không có nguồn kinh tế, mua đường nhân không có một đồng. Ngươi một bà cô già, không biết ngượng ngùng sao!
Hắn hơi hơi mỉm cười, kéo Mục Hạc qua một bên, tiến đến bên tai hắn ta nhỏ giọng thì thầm: “Vi sư đưa tiền cho ngươi, ngươi mua cho nàng ấy.”
Chẳng qua chỉ là một câu nói, toàn thân Mục Hạc lấy vành tai hắn làm điểm xuất phát, như là bị một dòng điện lưu cực nhanh vọt qua một lần.
Tạ Tri Vi muốn tránh hiềm nghi, sau khi nhét đồng tiền vào trong tay Mục Hạc, liền rũ mắt giả làm sói đuôi to. Thu Trọng Vân cũng chỉ nhìn chằm chằm Tạ Tri Vi cười ha ha.
Không ai nhìn thấy vành tai Mục Hạc trong nháy mắt đã đỏ lên.
Xem ra, sư tôn cố ý né tránh Thu Trọng Vân. Nhưng khó nói đây là vì người ở trước công chúng, sợ bị người ta xoi mói.
Có điều, hai ngày nay tựa hồ sư tôn đối với ta càng ngày càng thân mật, rất tốt.
Đợi chủ quán thu tiền nói lời cảm tạ xong, Thu Trọng Vân mới nhìn về phía Mục Hạc, trong ánh mắt tràn đầy từ ái: “Cháu ngoại lớn chọn không tệ lắm, rất đẹp.”
Chủ quán thấy nàng xinh đẹp, nhịn không được đáp một câu: “Nhãn lực của cô nương cũng không tồi, con thỏ trong tay cô nương là cái hôm nay ta dụng tâm làm ra nhất, có phải sinh động như thật rất đáng yêu không.”
Thu Trọng Vân che miệng cười, bên miệng như có phong tình vạn chủng: “Đúng vậy, nô gia thích vô cùng.” Dứt lời cầm con thỏ lên, răng rắc một cái, đầu thỏ đã vào trong miệng nàng, nàng nhai rốp rốp, cười híp mắt nói: “Rất ngọt nha.”
Gương mặt chủ quán không biết có bao nhiêu xấu hổ, Tạ Tri Vi cười gượng một tiếng, hòa giải: “Không phải cô nương rất thích sao?”
“Đúng là rất thích, nếu không ta ăn nó làm cái gì.”
Được rồi…… Cái logic này không sai.
Mục Hạc yên lặng nếm tôm hùm trong tay một chút.
Quả thật rất ngọt.
Cá tôm có thể đoạt mệnh của hắn, cho nên từ nhỏ đến lớn hắn đều không chạm vào. Lúc mẹ hắn còn sống, sẽ làm đường hoặc nặn bột thành tôm hùm cho hắn ăn đỡ thèm…… Hiện tại, lại có sư tôn.
Thu Trọng Vân vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe môi, rất vừa lòng, toàn bộ con thỏ trên xiên trúc đã biến mất.
Chủ quán bán đường nhân thỉnh thoảng lấy ánh mắt liếc qua liếc lại giữa nàng và Tạ Tri Vi.
Tạ Tri Vi làm bộ không phát hiện, trong lòng lại kêu khổ thấu trời.
Một tên đạo sĩ ở bên đường hẹn hò một thiếu phụ xinh đẹp, thiếu phụ còn mở miệng hở chút thì xưng là nô gia…… Coi như lại né tránh, trên mặt cũng sẽ mang một chút màu hồng phấn.
Thu Trọng Vân ném xiên trúc, bỗng nhiên mặt ủ mày chau: “Đạo trưởng, lần trước đoán mệnh cho nô gia, ngài nói nô gia có khả năng cả đời này không gả được, vì thế nô gia không buồn ăn uống đã mấy ngày.”
Chủ quán bán đường nhân cúi đầu suy diễn, hứng thú trên mặt lại càng thêm nồng hậu.
Tạ Tri Vi căng da đầu nói: “Đúng…… đúng không.” Đậu xanh, đại muội à xin ngươi thương xót ta, đừng nói nữa ta van cầu ngươi!
“Cũng không hẳn, ngài nói trừ phi nô gia tìm một đạo sĩ……”. Thu Trọng Vân cố ý thừa nước đục thả câu, nói đặc biệt chậm, “Đúng rồi, ngài lúc ấy nói, trừ phi tìm giống ngài……”
“Không sai.” Tạ Tri Vi nghiêm túc cướp lời, “Trừ phi tìm người giống như đồ đệ của bần đạo, mới có thể hạnh phúc mỹ mãn.”
Bonus một cái bình luận rất mắc cười của một bạn độc giả ngây thơ (cụ) bên Trung, không được, tui phải kiếm vài người cùng đau bụng chung với tui =)))
Chử Trà bình luận: Tui xin yếu ớt hỏi một chút: Thiết lập cái bối cảnh cổ đại này (có lẽ), cũng có khăn giấy sao? Tui cảm thấy có thể dùng…… khăn tay tơ lụa!
Lầu 1: Tác giả trả lời: Mộng bức chỗ nào có xuất hiện hai chữ khăn giấy
Lầu 2: Chử Trà trả lời: Ồ đi lên nhìn một chút, tui nhớ lầm, là mảnh giấy vo tròn……
Lầu 3: Chử Trà trả lời: Nếu là giấy Tuyên Thành linh tinh các kiểu, không phải sẽ rất đau…… sao
Lầu 4: Tế Âm Từ trả lời: Hồi đáp lầu 3
Chắc là Hộp Gỗ lấy để lau tay
…
—-
FM: * Đường nhân 糖人 đồ chơi làm bằng đường, trước kia có chú thích rồi, nhắc lại cho những ai đã quên ạ:v rất xin lỗi vì tìm đường nhân hình tôm hùm quá khó, thôi thì tìm thỏ + tép cho quý độc giả tự não bổ:v khuyến mãi thêm chim phượng rất đẹp nữa nà~



Ngoài ra, tiếp thu ý kiến của quý độc giả, từ đây tui xin sửa tên Hạ Tri Khỉ thành Hạ Tri Ỷ để tránh mọi người thấy ngứa mắt nha =)))