có ổn không đấy?
Lại nói…… bàn tay nam chính đang sờ hướng nào vậy?
Tạ Tri Vi nhìn chằm chằm bàn tay Mục Hạc đang thuận theo cổ áo của hắn, chậm rãi đi xuống, cảm thấy da đầu có chút căng lên: “Đồ đệ, ngươi……”
Mục Hạc giống như bị điện giật, bỗng nhiên rụt tay lại, thành thành thật thật đứng vững.
Một lát sau, hắn thử ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt dò xét của Tạ Tri Vi. Trong phút chốc, hắn dùng hết tất cả sức lực, xuất ra một cái vẻ mặt ngây thơ thuần khiết. Sau đó lại tận hết khả năng mang theo chút quan tâm: “Đệ tử không phải cố ý muốn mạo phạm sư tôn, chỉ là tim của sư tôn đập hình như có chút yếu, có chút xa, cho nên đệ tử……”
Đây đương nhiên là lời nói dối, nhưng cũng là mỗi lần tới gần Tạ Tri Vi, đều mang cho hắn trãi nghiệm chân thật nhất.
Tạ Tri Vi nghe vậy sửng sốt, tiếp theo điềm nhiên như không có việc gì mà nở nụ cười: “Toàn nói lời ngốc, sư tôn nếu như không khoẻ, chính mình đã sớm cảm thấy. Đây nhất định là ảo giác của ngươi.”
Mục Hạc dưới ánh mắt ôn hòa của hắn cúi đầu xuống, khẽ nói: “Sư tôn nói đúng, quả thật chỉ là ảo giác……”
Ý nghĩ của mình đối với sư tôn không bị phát hiện, nhưng vì sao tâm tình lúc này lại không cảm thấy may mắn?
Mà là sa sút……
Tạ Tri Vi che dấu tốt mấy phần không được tự nhiên, thầm nghĩ nam chính thật quá cẩn thận. Cho dù chỉ là sờ nghe tim đập, nhưng tư thế mới vừa rồi cũng quá làm cho người ta nói không nên lời, toàn bộ gương mặt hướng về biển cả xuân về hoa nở.
Cũng may nơi này không có biển, chỉ có……
Tạ Tri Vi nhìn dưới chân vừa thấy, tức khắc hít một ngụm khí lạnh, sau đó lại bị mùi hôi thối xông cho sặc cuồng ho không ngừng.
Hắn lấy tay áo đè kín miệng mũi, ở trong lòng điên cuồng gào thét: Đậu xanh đậu xanh đậu xanh! Tại sao lại để ta nhìn thấy thi thể ê này! Gương mặt nát thành như vậy hệ thống cũng không cho cái mosaic**!!!
Tạ Tri Vi cưỡng ép giả bộ trấn định, dịch một bước sang bên cạnh.
Thi thể trên mặt đất ăn mặc nửa cái tay áo, nửa cái quần, làn da trắng bệch, mái tóc màu đỏ, bị vuốt mèo xé rách trong miệng lộ ra mấy cái răng nanh.
Vẻ ngoài kỳ ba như vậy, là người của Ma Tông không có sai.
Bởi vì thời tiết đang ấm dần, mấy ngày nay thi thể đã hư thối nghiêm trọng, đại khái chẳng bao lâu nữa sẽ xuất hiện dòi.
Cũng không biết ma nhân này tới đây làm gì, cách thức xuống sân khấu cũng quá thê thảm rồi.
Tạ Tri Vi nhìn “Cẩu” đang cuộn tròn trong lòng ngực của Mục Hạc, không tự chủ lại xê dịch sang một bên.
Mục Hạc biết lai lịch của “Cẩu”, bởi vậy không phải rất kinh ngạc, hỏi Tạ Tri Vi: “Sư tôn, người này là Ma Tông sao?”
Tạ Tri Vi vừa định gật đầu, bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến một giọng nữ kiều mị: “Tiểu ca ca nhãn lực không tồi, xem ra Ma Tông ta có ảnh hưởng rất lớn tới quý phái nha.”
Mục Hạc biến sắc, xoay người nhìn người vừa mới tới: “Ngươi là ai!”
Đối phương một thân váy đỏ, đứng nghiêng nghiêng dựa vào cạnh cửa, vòng eo mềm mại, không cần cố tình bày tư thế cũng đã phong tình vạn chủng.
Nàng ta không đáp lời, chỉ cười tủm tỉm nhìn Mục Hạc, sau đó ánh mắt vòng qua, dừng trên người Tạ Tri Vi.
Viên bảo thạch đỏ giữa trán hình dáng cánh sen kia hơi hơi lay động, càng tăng thêm mấy phần xinh đẹp.
Vẻ mặt Tạ Tri Vi đầy cảnh giác, từng câu từng chữ trả lời cho nghi hoặc của Mục Hạc: “Ma Tông Thánh Nữ, Thu Trọng Vân.”
Hắn yên lặng gạch bớt tám chữ —— cô gái này cũng là bà xã ngươi.
—-
FM: * Mosaic: chính là cái hiệu ứng dùng ô vuông che mờ hình ảnh nhạy cảm như thế này
** Tư thế kinh điển trong phim Titanic, là đây ạ:v
