.”
Đạm Đài Mộng bật cười một tiếng: “Đêm qua tiền bối không ăn uống gì, lại lên đường suốt đêm, quả thật nên ăn chút gì đó.”
Tạ Tri Vi đỡ trán: “Đợi chút nữa sẽ mua cho đệ.”
Tinh thần Sở Tri Thị lập tức phấn chấn, ngay cả lan can cũng không thèm vịn, sải bước đi tới phía trước: “Thứ này vừa chiên xong ăn mới ngon, nhanh lên.”
Trong chớp mắt, hắn đã đi tới giữa cầu, Tạ Tri Vi theo sát phía sau, bất đắc dĩ nói: “Vừa nhắc đến ăn, thật giống như được uống linh tuyền.”
Đạm Đài Mộng che miệng cười: “Sở tiền bối không câu nệ tiểu tiết, ta cảm thấy rất tốt.” Nàng vừa dứt lời, giống như sực nhớ ra cái gì, liền bước tới gần Tạ Tri Vi: “Ân công, ta cảm thấy tầng ánh sáng vừa rồi có chút không đúng lắm.”
“Có gì không đúng?”
Đạm Đài Mộng nói: “Sở tiền bối không muốn nghe tên của thế tử, ta lại cố kỵ những truy binh kia, cho nên lúc ấy không nói…… Ân công, tình trạng của thế tử có phải không được tốt lắm, có đúng không?”
Thần sắc Tạ Tri Vi biến đổi: “Cớ gì nói ra lời ấy?”
“Bạch quang kia ta đã thấy hai lần, lần đầu tiên là ở bên ngoài tiểu viện, lần thứ hai là đêm qua ở vương phủ.” Đạm Đài Mộng hạ giọng nói: “Loại kết giới này, cho dù là thế tử tiện tay kết ra, ta muốn phá giải cũng phải dốc hết toàn lực. Mà kết giới vừa rồi, ta giải quyết vô cùng nhẹ nhàng…… Nếu không phải thế tử cố ý thả chúng ta đi, chính là hắn không có năng lực kết ra kết giới lớn như vậy.”
Tạ Tri Vi trầm ngâm không nói.
Đạm Đài Mộng liếc nhìn Sở Tri Thị đang miệt mài đi ở phía trước, hạ thấp giọng hơn nữa: “Ân công, đêm qua ta cách khe cửa nhìn vào, thấy trên giường trong phòng có một người đang nằm, lúc ấy không kịp hỏi, bây giờ nghĩ đến, người kia chắc là thế tử đi?”
Tạ Tri Vi vội dừng bước: “Hắn……”
Đầu cầu phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi: “Vị đạo trưởng phía trước, xin đợi một lát.”
Ba người đồng loạt xoay người, chỉ thấy đó là một ông lão đầu bạc lưng còng, trên vai ông ta quải một cái túi, chống gậy run rẩy lên cầu.
Đạm Đài Mộng hỏi: “Lão nhân gia có chuyện gì?”
Sở Tri Thị nhìn thị trấn gần ngay trước mắt, lại quay đầu nhìn ông lão, không kiên nhẫn nhíu mày lại.
Ông lão gắng sức đuổi theo tới nơi, mệt thở không ra hơi: “Vừa rồi nghe thấy ngài nói bánh ngọt chiên, có phải là đói rồi không?
Sở Tri Thị sửng sốt, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Có liên quan gì tới ngươi?”
“Đạo trưởng.” Ông lão tha thiết giơ cái túi lên, “Nếm thử bánh của lão làm đi.”
Đạm Đài Mộng nhìn động tác của ông ta, hỏi: “Ngài cũng làm bánh ngọt? Cũng tới trấn trên bán sao?”
“Đúng vậy, buôn bán nhỏ kiếm sống, thật không dễ dàng,” Ông lão nói xong đã sáp lại gần nàng, “Cho hai đồng tiền là được.”
Tạ Tri Vi tiến lên một bước: “Đắt.”
Sở Tri Thị nhíu mày càng sâu hơn: “Nhị sư huynh, đắt cũng không sao, chỉ sợ không được mới.”
Chữ cuối cùng vừa rơi xuống đất, cùng lúc đó, Tạ Tri Vi đột nhiên đẩy Đạm Đài Mộng ra, trở tay đánh ra một chưởng, chưởng phong mạnh mẽ đánh úp về phía ông lão kia.
Ông lão phát ra tiếng cười quái dị, liên tiếp lui về phía sau, theo sát đó là một đạo kiếm khí nghiêng lệch đánh vào lan can cầu, nửa bên lan can vỡ thành vụn gỗ, rào rào rơi xuống mặt sông.
Một kiếm này vốn dĩ sẽ rơi trên đầu Đạm Đài Mộng.
—
*Fm: Bánh ngọt chiên nguyên văn 炸酥饼 Tạc tô bính, tra gg hình ảnh thì cho ra loại bánh này đây ạ:v

