Đáng Thương Vi Sư Chết Quá Sớm

Lượt đọc: 2641 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »
Chương 90
đuổi bắt

❊ ❊ ❊

.”

Đạm Đài Mộng bật cười một tiếng: “Đêm qua tiền bối không ăn uống gì, lại lên đường suốt đêm, quả thật nên ăn chút gì đó.”

Tạ Tri Vi đỡ trán: “Đợi chút nữa sẽ mua cho đệ.”

Tinh thần Sở Tri Thị lập tức phấn chấn, ngay cả lan can cũng không thèm vịn, sải bước đi tới phía trước: “Thứ này vừa chiên xong ăn mới ngon, nhanh lên.”

Trong chớp mắt, hắn đã đi tới giữa cầu, Tạ Tri Vi theo sát phía sau, bất đắc dĩ nói: “Vừa nhắc đến ăn, thật giống như được uống linh tuyền.”

Đạm Đài Mộng che miệng cười: “Sở tiền bối không câu nệ tiểu tiết, ta cảm thấy rất tốt.” Nàng vừa dứt lời, giống như sực nhớ ra cái gì, liền bước tới gần Tạ Tri Vi: “Ân công, ta cảm thấy tầng ánh sáng vừa rồi có chút không đúng lắm.”

“Có gì không đúng?”

Đạm Đài Mộng nói: “Sở tiền bối không muốn nghe tên của thế tử, ta lại cố kỵ những truy binh kia, cho nên lúc ấy không nói…… Ân công, tình trạng của thế tử có phải không được tốt lắm, có đúng không?”

Thần sắc Tạ Tri Vi biến đổi: “Cớ gì nói ra lời ấy?”

“Bạch quang kia ta đã thấy hai lần, lần đầu tiên là ở bên ngoài tiểu viện, lần thứ hai là đêm qua ở vương phủ.” Đạm Đài Mộng hạ giọng nói: “Loại kết giới này, cho dù là thế tử tiện tay kết ra, ta muốn phá giải cũng phải dốc hết toàn lực. Mà kết giới vừa rồi, ta giải quyết vô cùng nhẹ nhàng…… Nếu không phải thế tử cố ý thả chúng ta đi, chính là hắn không có năng lực kết ra kết giới lớn như vậy.”

Tạ Tri Vi trầm ngâm không nói.

Đạm Đài Mộng liếc nhìn Sở Tri Thị đang miệt mài đi ở phía trước, hạ thấp giọng hơn nữa: “Ân công, đêm qua ta cách khe cửa nhìn vào, thấy trên giường trong phòng có một người đang nằm, lúc ấy không kịp hỏi, bây giờ nghĩ đến, người kia chắc là thế tử đi?”

Tạ Tri Vi vội dừng bước: “Hắn……”

Đầu cầu phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi: “Vị đạo trưởng phía trước, xin đợi một lát.”

Ba người đồng loạt xoay người, chỉ thấy đó là một ông lão đầu bạc lưng còng, trên vai ông ta quải một cái túi, chống gậy run rẩy lên cầu.

Đạm Đài Mộng hỏi: “Lão nhân gia có chuyện gì?”

Sở Tri Thị nhìn thị trấn gần ngay trước mắt, lại quay đầu nhìn ông lão, không kiên nhẫn nhíu mày lại.

Ông lão gắng sức đuổi theo tới nơi, mệt thở không ra hơi: “Vừa rồi nghe thấy ngài nói bánh ngọt chiên, có phải là đói rồi không?

Sở Tri Thị sửng sốt, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Có liên quan gì tới ngươi?”

“Đạo trưởng.” Ông lão tha thiết giơ cái túi lên, “Nếm thử bánh của lão làm đi.”

Đạm Đài Mộng nhìn động tác của ông ta, hỏi: “Ngài cũng làm bánh ngọt? Cũng tới trấn trên bán sao?”

“Đúng vậy, buôn bán nhỏ kiếm sống, thật không dễ dàng,” Ông lão nói xong đã sáp lại gần nàng, “Cho hai đồng tiền là được.”

Tạ Tri Vi tiến lên một bước: “Đắt.”

Sở Tri Thị nhíu mày càng sâu hơn: “Nhị sư huynh, đắt cũng không sao, chỉ sợ không được mới.”

Chữ cuối cùng vừa rơi xuống đất, cùng lúc đó, Tạ Tri Vi đột nhiên đẩy Đạm Đài Mộng ra, trở tay đánh ra một chưởng, chưởng phong mạnh mẽ đánh úp về phía ông lão kia.

Ông lão phát ra tiếng cười quái dị, liên tiếp lui về phía sau, theo sát đó là một đạo kiếm khí nghiêng lệch đánh vào lan can cầu, nửa bên lan can vỡ thành vụn gỗ, rào rào rơi xuống mặt sông.

Một kiếm này vốn dĩ sẽ rơi trên đầu Đạm Đài Mộng.

*Fm: Bánh ngọt chiên nguyên văn 炸酥饼 Tạc tô bính, tra gg hình ảnh thì cho ra loại bánh này đây ạ:v

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Tiến »