Tần Vũ hiểu rất rõ, cô có thể thỉnh thoảng giúp họ làm một ít, nhưng không thể lần nào mình vừa làm xong việc của mình là lại tiến lên giúp ngay.
Thời gian dài trôi qua, ngộ nhầm có lần nào đó không giúp, mâu thuẫn sẽ nảy sinh ngay.
Cũng giống như cái đạo lý "cho bát cơm là ơn, cho đấu gạo là thù" vậy.
Thế nên Tần Vũ cũng chỉ thỉnh thoảng mới giúp một tay, chủ yếu vẫn là tùy vào tâm trạng của cô.
Hoàng Dương Anh vội vội vàng vàng về nấu cơm, chỉ muốn ăn xong là được nghỉ ngơi thật tốt.
Tần Vũ cảm thấy hơi buồn chán, nhìn đống củi có vẻ đã ít đi, cô liền đeo gùi, cầm theo dao đi lên núi.
Quan sát thấy xung quanh không có người, cô vừa đi vừa thu củi vào không gian.
Dù bản thân lực lượng lớn nhưng Tần Vũ cũng chẳng muốn phải vác củi làm gì cho mệt.
Gặp cây khô thì chặt, gặp cành cây bị gió thổi gãy thì thu vào.
Cứ thế vừa đi vừa thu, trong không gian đã chất lên không ít.
Tần Vũ nhìn về phía rừng sâu xa xa, cảm thấy hơi ngứa nghề!
Không được, không được, thời gian không còn sớm nữa, không thể đi, phải về nấu cơm thôi.
Haizz~ Trong nhà có trẻ con đúng là không tốt ở điểm này, không có thời gian tự do, cứ đến giờ là phải nấu cơm.
Vẫn là sống độc thân một mình tốt hơn, thích về nhà lúc nào thì về.
Muốn đi đâu thì đi.
Tần Vũ vừa lầm bầm than vãn trong lòng vừa đi về.
Về đến nhà, cô bỏ một nửa số củi nhặt được hôm nay ra ngoài, số còn lại vẫn để trong không gian.
Chủ yếu là vì lán củi không còn chỗ chứa nữa.
Tối nay làm món thịt thỏ kho tàu, canh trứng, thêm một món rau xanh nữa, ba món là đủ rồi.
Tần Vũ canh thời gian để làm, lúc Tiểu Thần về thì con thỏ vừa mới được cô xử lý sạch sẽ.
Tiểu Thần hăm hở định vào giúp thì bị bọn Đại Oa gọi đi cắt cỏ lợn.
Tần Vũ thuận thế khước từ sự giúp đỡ của Tiểu Thần, một mình thong thả làm ở nhà.
Tối nay không nấu cơm trắng nữa, cô trực tiếp lấy từ không gian ra mấy cái màn thầu gạo đen làm từ lần trước chưa ăn hết.
Thực ra chỉ là cho thêm một chút bột gạo đen, còn lại toàn là bột mì trắng.
So với màn thầu toàn bột mì trắng, Tần Vũ thích loại màn thầu có thêm chút ngũ cốc thô này hơn.
Ngũ cốc thô không cần cho nhiều, chỉ cần có chút vị là được.
Tần Vũ cảm thấy màn thầu như vậy ăn mới thơm, bột ngũ cốc trong không gian được xay rất mịn, ăn vào không hề bị xót cổ họng.
Ước chừng Tiểu Thần sắp về, Tần Vũ mới lấy màn thầu gạo đen từ không gian ra, màn thầu vẫn còn bốc hơi nóng hổi.
Y hệt như độ nóng lúc mới bỏ vào vậy.
Tần Vũ khá lười, làm bánh bao, màn thầu hay sủi cảo đều làm một mớ lớn, để lần sau ăn chỉ việc lấy ra cho tiện.
Không cần tốn công sức làm lại lần nữa.
Nhưng việc này cũng chỉ giới hạn khi trong nhà chỉ có Tiểu Thần, mà cậu bé lại thường xuyên không có nhà, trong nhà có những gì cậu cũng không rõ lắm.
Chứ cái hồi Tết thì không xong rồi, Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh ngày nào cũng tới nhà ăn chực, Tần Vũ chẳng dám giở trò nhỏ nào.
Trò nhỏ duy nhất là lén đổi nước trong nhà thành nước linh tuyền.
Tiểu Thần ngửi thấy mùi thơm đi về, hôm nay chỉ làm một con thỏ nên cô cũng không định mang tới chuồng bò.
Hai chị em vừa vặn ăn hết hai món mặn một món canh.
Thực ra hôm nay Tần Vũ hơi lười, cộng thêm thời gian không có nhiều nên chỉ làm một con thỏ.
Chủ yếu là do bọn ông nội Tần cứ kêu gào đòi giảm cân, cô là một đứa trẻ hiếu thảo, đương nhiên phải ủng hộ họ rồi.
Mấy người ở chuồng bò: ... Cô hiếu thảo thật đấy, không cho họ ăn thịt, mình thì ăn mảnh.
Tiểu Thần hoàn toàn nghe lời chị gái, chị nói sao thì là vậy.
Chị không gửi thịt tới chuồng bò, cậu cũng ủng hộ.
Nhược điểm duy nhất là không đi gửi thịt thì không được thấy bé Tần An bụ bẫm rồi.
Nhưng mà... chị gái quan trọng hơn! Hì hì hì...
Bên phía Hoàng Dương Anh, sau khi nấu cơm xong, cô thuận tay rửa luôn cái nồi lớn rồi đun một nồi nước nóng.
Lý do là vì cô muốn tắm sớm để về giường nằm.
Hoàng Dương Anh cảm thấy cái eo không còn là của mình nữa, cánh tay cũng không còn là của mình luôn.
Thái rau mà tay còn run cầm cập.
Thế nên, cô phải mau chóng nghỉ ngơi, nghỉ ngơi khỏe lại là không sao nữa.
Hoàng Dương Anh ngồi trước bàn ăn, tay cầm một cuốn thoại bản đợi các thanh niên trí thức về.
Lúc các thanh niên trí thức bước vào, họ thấy Hoàng Dương Anh đang thong dong đọc thoại bản, trước mặt đã bày sẵn mấy đĩa thức ăn.
Mọi người sững sờ, Vệ Huân Soái vừa bước vào vừa cười nói: "Hoàng Dương Anh, cơm nước làm xong cả rồi à. Xem ra tan làm sớm gớm nhỉ!"
"Cũng tạm."
Hoàng Dương Anh ngẩng đầu nhìn Vệ Huân Soái một cái, giọng điệu vẫn nhàn nhạt đáp lời.
Sau đó cô lại cúi đầu, tiếp tục đọc cuốn thoại bản trong tay.
Các nữ trí thức nhìn mà ngưỡng mộ cực kỳ, nhưng cũng chỉ được một lúc thôi.
Bụng dạ đã sớm sôi lên sùng sục, các thanh niên trí thức rửa tay rồi đi xới cháo.
Hoàng Dương Anh thấy có vài người đã ngồi xuống, cô cất thoại bản ra sau, bưng bát cầm đũa bắt đầu ăn cơm.
Hoàng Dương Anh ăn trước, ăn cũng khá nhanh, có người mới ăn được một nửa thì cô đã ăn xong rồi.
Rửa sạch bát đũa của mình, Hoàng Dương Anh liền về phòng.
Cô đã nấu cơm rồi nên xoong nồi bát đĩa chung không cần cô phải rửa.
Vào đến phòng, Hoàng Dương Anh rất nhanh lại bưng chậu, thùng nước của mình ra.
Chu Ái Huệ miệng còn đang ngậm cái màn thầu hai tầng, kinh ngạc hỏi: "Cô tắm bây giờ luôn á?"
Những người khác cũng ngạc nhiên không kém.
Theo thói quen trước đây, khi chưa đến mùa tắm nước lạnh, Hoàng Dương Anh toàn là người tắm muộn nhất.
Bởi vì ăn cơm xong, cô không đọc thoại bản thì cũng ra ngoài chơi.
Nếu trời nóng, Hoàng Dương Anh về sớm thì mới tắm trước.
Nhưng mùa này vẫn chưa đến lúc tắm nước lạnh được.
Hành động này của Hoàng Dương Anh làm không ít người giật mình.
Hoàng Dương Anh: "Ừ, hôm nay ra nhiều mồ hôi quá, muốn tắm cho thoải mái."
"Tôi cũng nóng toát cả mồ hôi đây, tôi phải ăn nhanh mới được."
Nói xong, La Ái Huệ chẳng màng giữ kẽ, ngoạm những miếng màn thầu thật lớn, thỉnh thoảng húp một ngụm cháo ngô cho đỡ nghẹn.
Vương Kim Sơn gặm màn thầu, nhìn cái bóng của Hoàng Dương Anh đi ra đi vào, nghĩ tới việc hôm nay chưa nói được câu nào, chưa đấu khẩu được vài câu, trong lòng thấy khó chịu cực kỳ.
Tô Văn Bân cũng thấy hôm nay có một bụng lời muốn nói, ngặt nỗi ai nấy đều không mở miệng, cứ tự mình bận rộn việc của mình.
Đến cả cái bộ đôi "ngủ ngáy" hay sang phòng họ chơi, hai ngày nay cũng không tới nữa, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh.
Bận rộn xong là chui tót vào phòng đọc thoại bản, còn đóng chặt cửa lại.
Anh và Vương Kim Sơn sang tìm họ nói chuyện, họ cứ cầm cuốn thoại bản, trả lời kiểu tâm hồn treo ngược cành cây.
Làm anh thấy thật mất hứng.
Hoàng Dương Anh cũng vậy, hai ngày nay cứ ru rú trong phòng, không ra ngoài tán gẫu với họ, cũng chẳng chia sẻ về những cuốn thoại bản mới xem gần đây.
Đợi Hoàng Dương Anh tắm xong đi ra, các thanh niên trí thức ăn cơm đều đã tản đi, không mấy người ngồi ở sân.
Chỉ có Vương Kim Sơn, Tô Văn Bân và Mạc Vinh Hoa.
Ba người ngồi giữa sân nói chuyện.
Có vài người thì vây quanh giếng nước rửa ráy.
Hoàng Dương Anh liếc nhìn về phía họ một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Cô đi thẳng qua chỗ họ, đến bên giếng nước giặt quần áo.
Vệ Huân Soái ngồi trong nhà có thể quan sát được tình hình ngoài sân.