Đặng Thanh Thanh: "Cô tự nghe đi, những lời cô nói có đứng vững được không hả?"
Hoàng Dương Anh: "Sao lại không đứng vững? Có lý thì đứng vững được hết."
"Chính cô không có lý mà còn ở đây bíp bíp nửa ngày, gây đáng ghét hết sức."
Hoàng Dương Anh nghiêng người hỏi các nữ trí thức khác: "Còn các cô thì sao? Cũng muốn tôi và Tiểu Vũ phải bồi thường à?"
Mã Diễm Mai giật nảy mình, cơ thể vẫn còn cảm giác đau âm ỉ, vội vàng xua tay nói: "Không cần, không cần, tôi có nói gì đâu."
Cô ta chỉ sợ nói chậm một chút là Hoàng Dương Anh sẽ mách lại với Tần Vũ, rồi lại tặng cho cô ta thêm một cú vật qua vai nữa thì khổ.
La Ái Huệ thì dứt khoát hơn: "Là chúng tôi chủ động can ngăn, không liên quan đến cô.
Với lại cô cũng đâu có động tay với tôi, mấy vết cấu trên người tôi là do người khác làm đấy chứ."
Cô nhìn rất rõ, Hoàng Dương Anh từ đầu đến cuối chỉ nhắm vào một mình Đặng Thanh Thanh, đối với những người khác đến can ngăn.
Hoàng Dương Anh chỉ nỗ lực vùng thoát chứ không hề ra tay với họ.
Trừ khi có kẻ cố ý mượn danh nghĩa can ngăn để hạ thủ với Hoàng Dương Anh, thì cô mới đánh trả lại.
La Ái Huệ lén liếc nhìn Đặng Thanh Thanh, bĩu môi khinh bỉ.
Không giống cái cô Đặng Thanh Thanh này, chẳng cần biết ba bảy mươi mốt là gì, cứ hễ ai cản đường hay ngăn cô ta đánh người là cô ta cấu xé, đạp chân, giật tóc, kéo áo, ra sức dẫm lên chân người ta.
Bây giờ ngón chân cái của cô vẫn còn hơi đau đây này, ngày mai chắc chắn là tím bầm lên cho xem.
Thật không ngờ Đặng Thanh Thanh lại là hạng người như vậy, biết thế cô đã không can ngăn, cứ để Hoàng Dương Anh cho cô ta một trận ra trò.
La Ái Huệ không trách Hoàng Dương Anh, cũng không trách những người khác lỡ tay, cô chỉ hận chuyện Đặng Thanh Thanh cố tình hạ thủ với mình.
Vì Đặng Thanh Thanh là cố ý, đánh không lại Hoàng Dương Anh nên đem những người giúp đỡ ra trút giận.
Sau Phương Noãn Tâm, Đặng Thanh Thanh chính thức trở thành người bị La Ái Huệ ghét thứ hai.
Có một hai người mở lời, những người khác cũng nhao nhao lên tiếng: "Tôi cũng không cần."
"Tôi cũng không cần bồi thường, tôi có bị thương đâu, chỉ là tóc hơi rối chút thôi."
"Đúng đấy, không cần bồi thường, chút chuyện nhỏ này mà đòi tiền nong gì, cô dám đưa chứ chúng tôi chẳng dám nhận."
"Phải đó, vạn nhất nhận tiền xong lại bày ra trò liên hoan như lần trước thì chúng tôi lỗ nặng!"
"Nói đúng lắm, cứ bắt Tần Vũ và Hoàng Dương Anh bồi thường tiền thì sau này lấy đâu ra người kiếm thêm vật tư về cho nữa."
"Haiz, đổi lại là tôi, nếu bị làm cho ra nông nỗi này thì liên hoan gì đó tôi cũng chẳng thèm đến, tức cũng đủ no rồi." ...
Sắc mặt Đặng Thanh Thanh thay đổi xoạch xoạch qua từng lời của các nữ trí thức.
Trong lòng cô ta vừa uất ức vừa phẫn nộ, có tiền không lấy là đồ ngốc à?
Người ta chỉ thấy người vơ tiền vào, chứ chưa thấy ai lại đẩy tiền ra bao giờ.
Đặng Thanh Thanh nhìn các nữ trí thức, bất mãn nói: "Hoàng Dương Anh và Tần Vũ đánh người bị thương thì bồi thường tiền chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"
"Tôi giúp các cô đòi bồi thường mà các cô lại không biết điều."
La Ái Huệ nhanh mồm nhanh miệng cướp lời Hoàng Dương Anh: "Tốt hay không là do chúng tôi cảm thấy, chứ không phải một mình cô cảm thấy."
"Nếu thực sự tốt thì tại sao Vương Di Tĩnh lại không thèm nể mặt cô?"
"Người ta còn chẳng buồn đếm xỉa đến cô rồi, cô vẫn không hiểu sao?"
"À, nếu nói vậy thì Hoàng Dương Anh phải bồi thường cho tôi, vậy cô có phải bồi thường cho tôi luôn không?"
La Ái Huệ chỉ vào chân phải của mình nói: "Cô dẫm lên chân tôi mấy phát liền, trên này vẫn còn hằn dấu giày của cô đây này."
"Tôi không có dẫm vào chân cô, cô đừng có ngậm máu phun người." Lời của La Ái Huệ vừa dứt, Đặng Thanh Thanh đã vội vàng phản bác.
"Cô có bằng chứng gì chứng minh là tôi dẫm không? Vạn nhất là Hoàng Dương Anh dẫm thì sao."
"Chẳng lẽ cô đứng về phía Hoàng Dương Anh nên cố ý nói vậy hả?" Đặng Thanh Thanh nheo mắt, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Dù sao đều là giày vải, hoa văn đế giày đều giống nhau, lấy gì mà chứng minh là cô làm.
La Ái Huệ tức đến mức xắn tay áo lên, hạng người này đã không nhận lỗi lại còn quay ra cắn ngược lại mình.
"Mắt mù à? Không thấy dấu giày to đùng thế này sao?"
Đặng Thanh Thanh thản nhiên: "Thấy rồi, dấu giày to thật đấy, bàn chân cái người này to thật, chẳng khác gì chân nam giới."
"Loại chân này mà đặt vào thời xưa là không gả đi đâu được đâu." Đặng Thanh Thanh nói đầy ẩn ý.
Cùng ở điểm trí thức lâu như vậy, ai chân to chân nhỏ mọi người đều ít nhiều biết được.
Trong đám nữ trí thức, bàn chân của Hoàng Dương Anh là to nhất, chắc là do chân to mới gánh được thân hình cao ráo.
Cô đi giày size 40 dù chân cỡ 39.
Tại sao lại đi rộng hơn một size?
Chủ yếu là vì xuống ruộng làm việc lâu, bàn chân sẽ bị sưng và nóng lên.
Bình thường đi đúng size thì vừa vặn, nhưng làm việc lâu sẽ bị kích chân, đau nhức ngón cái.
Thế nên đi làm ruộng cô đi size 40, còn lúc lên núi hay ra công xã thì đi size 39.
Lâu dần thành thói quen, cô toàn mua size 40.
Có một lần giặt giày, đôi giày size 40 của cô đặt cạnh đôi size 35 của Lý Tân Tân tạo nên sự tương phản rõ rệt, mọi người đều trêu Hoàng Dương Anh có đôi chân hộ pháp.
Lúc đó Hoàng Dương Anh chỉ cười hì hì không giải thích, nên mọi người mặc định chân cô là size 40.
Nhưng so với nam trí thức thì vẫn chưa là gì, giày nam thường từ 42 đến 43.
Chân 39 của cô to so với nữ nhưng vẫn bình thường so với nam.
Hoàng Dương Anh nghe thấy nhắc đến "dấu chân to" là lập tức không vui, cô nói với Đặng Thanh Thanh: "Nói chuyện thì cứ nói thẳng, việc gì phải úp úp mở mở thế?"
"Cô thà cứ nói thẳng là tôi dẫm đi. Cứ nói bóng gió như vậy, không sợ mọi người nghe không hiểu à."
Đặng Thanh Thanh sượng mặt: "Hừ, tôi chỉ là muốn giữ chút thể diện cho cô, để cô tự mình thừa nhận."
"Sợ tôi vạch trần trực tiếp làm cô mất mặt. Đúng là làm ơn mắc oán."
Hoàng Dương Anh cười hẩy một tiếng: "Thế chẳng lẽ tôi còn phải cảm ơn cái ơn huệ nghĩ cho tôi của cô à?"
"Đâu có, tiện tay thôi, không đáng nhắc tới." Đặng Thanh Thanh nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Hoàng Dương Anh: "Hố hố! Khen cô béo cô còn thở hồng hộc thật đấy à."
"Một con sói xám mà lại bày đặt giả làm thỏ trắng ở đây sao?
Da sói vẫn còn khoác trên người chưa cởi ra kìa, cô tưởng chúng tôi mắt mù hay mắt lé chắc."
"Lông màu xám hay màu trắng, chúng tôi nhìn không ra sao?"
"Chỉ giỏi nói móc người khác, đến lúc người ta nói móc lại thì lại vờ như không hiểu. Cứ ngây ngô nhận vơ lấy, cô dám nhận chứ tôi chẳng dám nói nữa."
"Nếu không phải lời nói ra như bát nước hất đi, kiểu gì tôi cũng phải lấy cái xẻng lớn mà xúc nó về."
Đặng Thanh Thanh giận dữ quát: "Hoàng Dương Anh, cô ăn nói kiểu gì thế? Không nhận lòng tốt của tôi thì thôi, ngậm cái miệng lại không được à?"