Lư Đồng Thiện trong lòng không mấy lạc quan, Đặng Thanh Thanh chưa chắc đã chịu nghe lời Mạc Vinh Hoa.
Chuyện ngày hôm nay dường như không còn là vấn đề lòng dạ mềm yếu của Đặng Thanh Thanh nữa rồi.
Mà là cô ta đã nảy sinh những tâm tư khác, muốn mượn cớ "mềm lòng" để ép mọi người gạt Tần Vũ ra khỏi phạm vi của điểm trí thức.
Nhưng mục đích là gì thì anh không rõ.
Lúc điểm trí thức chỉ có vài người bọn họ, Đặng Thanh Thanh quả thực lúc nào cũng nghĩ cho tập thể.
Nhưng giờ thì chưa biết chừng, cô ta đã bắt đầu có tính toán riêng.
Vương Kim Sơn liếc nhìn Mạc Vinh Hoa một cái rồi tiếp lời: "Dù sao đi nữa, người đầu tiên chúng ta nên bảo vệ phải là Thanh Thanh, người đã cùng chúng ta đồng cam cộng khổ."
"Các cậu thấy Thanh Thanh bị mắng thê thảm như vậy mà vẫn đứng nhìn lạnh lùng, thật sự là không nên!"
Sau khi nói xong, ánh mắt Vương Kim Sơn nhìn mọi người tràn đầy vẻ bất mãn.
Tô Văn Bân có chút chột dạ: "Nhưng các nữ trí thức cãi nhau, tôi là nam trí thức xen vào thì không hay lắm đúng không?"
"Thế sao bọn Vương Chí Thành và Diệp Vi Sinh vẫn cãi nhau với Vương Di Tĩnh đấy thôi, họ có thấy không hay đâu!" Vương Kim Sơn vặn lại.
Lư Đồng Thiện lẳng lặng nói: "Bọn Vương Chí Thành là nói đỡ cho Phan Vĩnh Thịnh, chứ không phải giúp các nữ trí thức."
Người ta là giúp anh em mà!
Mạc Vinh Hoa nhíu mày bảo: "Không đúng, họ còn giúp cả Hoàng Dương Anh nữa."
Thế nên Thanh Thanh mới bị ức hiếp đến mức suýt ngất xỉu.
Vương Kim Sơn hồi tưởng lại một lát rồi phụ họa: "Đúng thế."
Tô Văn Bân gượng gạo lên tiếng: "Các anh cũng phải xem cái miệng của Hoàng Dương Anh lợi hại thế nào chứ, tôi mà nói một câu, cô ấy có thể vặn lại mười câu."
Trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, quả thực là như vậy.
Tô Văn Bân bĩu môi, lắp bắp nói: "Tôi và... Hoàng Dương Anh... quan hệ cũng khá tốt."
"Cô ấy có đồ gì ngon, thấy tôi là cũng chia cho tôi ăn nữa."
"Nếu tôi vì Thanh Thanh mà ra mặt cãi nhau với cô ấy thì không tốt lắm nhỉ!"
"Tục ngữ có câu ăn của người ta thì miệng mềm, nhận của người ta thì tay ngắn. Chuyện này..." Càng nói, Tô Văn Bân càng cúi thấp đầu.
Vương Kim Sơn im lặng một chút rồi lên tiếng: "Không sao, Hoàng Dương Anh không phải hạng người thù dai đâu. Qua hai ngày là cô ấy quên ngay ấy mà."
"Đúng đấy, lần trước chẳng phải cậu lấy con rắn mòng trêu cô ấy, làm cô ấy suýt phát khóc là gì." Mạc Vinh Hoa nhớ lại tình hình chung sống với Hoàng Dương Anh.
"Qua vài ngày sau cậu còn chưa kịp xin lỗi, cô ấy đã tự tha thứ cho cậu rồi."
Tô Văn Bân gật đầu lia lịa: "Phải, lần trước tôi còn định xin lỗi, kết quả chính tôi lại quên béng mất chuyện đó."
Hoàng Dương Anh: ...Hố hố!
Không phải là quên đâu, mà vì món rắn mòng tối đó ngon quá nên tôi mới tha thứ cho anh đấy!
Ăn thịt rắn anh bắt mà không tha thứ thì nói chẳng thông chút nào!
Chứ cái kiểu dọa người ta phát khóc như thế mà đòi tôi quên rồi tự nguyện tha thứ á, mơ đi nhé!
Vương Kim Sơn bắt đầu phân tích về Hoàng Dương Anh cho mọi người nghe: "Tôi cũng thường xuyên cãi nhau đấu mồm với cô ấy, có làm sao đâu."
"Tính cách của Hoàng Dương Anh là kiểu người sẵn sàng vì bạn bè mà xả thân, nghe thấy ai nói xấu bạn mình, cô ấy đương nhiên sẽ nhảy dựng lên cãi cọ."
"Nhưng mà, cô ấy là người vô tư, hay quên, không để bụng, lòng dạ rộng rãi."
"Phụt... ha ha ha..."
Tô Văn Bân không biết nghĩ đến chuyện gì mà bật cười thành tiếng.
Mọi người kinh ngạc nhìn Tô Văn Bân đang cười đến mức suýt ngã lăn ra giường, Lư Đồng Thiện và Vi Lực ngồi bên cạnh vội vã tránh xa anh ta ra.
Vương Kim Sơn gãi đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi: "Văn Bân, tôi nói sai chỗ nào mà cậu cười như nắc nẻ thế?"
Tô Văn Bân ôm bụng cười đến mức giọng khản cả đi: "Khà khà... chính là chỗ anh bảo Hoàng Dương Anh trí nhớ không tốt ấy... khà khà..."
Vương Kim Sơn: "Đúng mà! Rồi sao? Có vấn đề gì à?"
Anh ta thấy mình đâu có nói sai.
Mãi mới nhịn được cười, Tô Văn Bân chậm rãi mở lời, sợ lại tự làm mình buồn cười tiếp: "Các anh xem đi, trong số các nữ trí thức, vóc dáng của Hoàng Dương Anh là cao nhất, cũng là vạm vỡ nhất."
Vương Kim Sơn gật đầu: "Đúng thế, có vấn đề gì à? Ai có mắt chẳng nhìn ra."
Lư Đồng Thiện lên tiếng ngăn lại: "Cái đó... thảo luận về thân hình con gái là không tốt đâu."
"Ui dào không sao, chúng ta nói chuyện trong phòng thôi, có truyền ra ngoài đâu." Tô Văn Bân vỗ vai Lư Đồng Thiện một cái.
Lư Đồng Thiện vẫn muốn khuyên: "Nhưng mà..."
"Đừng có nhưng nhị gì nữa, chúng tôi cũng có nói gì quá đáng đâu." Vương Kim Sơn gạt đi.
Tô Văn Bân nhịn cười nói tiếp: "Nghe người ta bảo, người cao to quá thì đầu óc thường không được linh hoạt cho lắm, cô ấy lớn thế kia, có khi chất dinh dưỡng đều dồn hết vào phát triển chiều cao rồi?"
"Cho nên cô ấy không phải là hay quên, mà là trí nhớ kém, nên mới không nhớ được chuyện gì."
"Cô ấy không phải không muốn tính toán với chúng ta, mà là do cái trí nhớ kém nó kìm hãm cái não rồi, ha ha ha..."
"Ha ha ha..."
Vương Kim Sơn cũng cười hì hì nói: "Dù sao được cái này thì phải mất cái kia mà."
"Cao lớn, lực khỏe, nhưng trí nhớ kém."
Tô Văn Bân nghe vậy lập tức nói: "Thế tôi thà chọn trí nhớ tốt còn hơn. Chứ không để như cô ấy, tay đang cầm cái bát của mình mà còn đi hỏi bọn tôi: Bát cơm của tôi đâu rồi? Có ai thấy không?"
"Nhưng mà... ha ha ha, cái bát rõ ràng đang ở trên tay cô ấy mà! Thế mà còn phải hỏi bọn tôi mới chịu cơ, hô hố hố..."
Mạc Vinh Hoa cười ha hả nói: "Các cậu đừng nói vậy, các bà các thím trong đại đội quý cô ấy lắm đấy."
"Nói cô ấy dáng cao, khuôn mặt tròn trịa đầy đặn, có phúc khí.
Nếu không phải do Hoàng Dương Anh không muốn lấy chồng, thì bà mối đã đạp nát bậc cửa nhà rồi."
Vương Kim Sơn bĩu môi: "Người ở đây thích kiểu vạm vỡ, nhưng nếu ở trên thành phố, kiểu như Hoàng Dương Anh là khó gả đi lắm."
"Vừa vạm vỡ, vừa cao, lại còn bô bô cái miệng, đàn ông ai mà thích kiểu đó."
Tô Văn Bân mím môi bảo: "Nói thật lòng nhé, các anh đừng có đánh tôi. Hoàng Dương Anh làm bạn thì được, chứ bảo tôi cưới về nhà thì tôi chịu chết."
"Làm bạn là được rồi." Vương Kim Sơn phụ họa.
Tô Văn Bân bày tỏ ý kiến cá nhân: "Nếu có thể, tôi vẫn thích kiểu như Lý Tân Tân hơn, nhưng tính cách phải sửa lại chút."
"Kiểu như Thanh Thanh là ổn nhất, mỗi tội Thanh Thanh hơi gầy một chút." Vương Kim Sơn cũng nêu quan điểm.
Tô Văn Bân lập tức mắt sáng rực, tán đồng nói: "Ái chà, nói đúng quá rồi! Đem tính cách của Lý Tân Tân đổi thành của Thanh Thanh thì quá là hoàn mỹ."
"Mơ hão à, chuyện đó sao có thể xảy ra." Mạc Vinh Hoa lên tiếng tạt nước lạnh.
Tô Văn Bân hỏi vặn lại: "Thế anh có thích kiểu như Hoàng Dương Anh không?"
Mạc Vinh Hoa nghẹn lời, dứt khoát im lặng luôn.
Tô Văn Bân đắc ý nói: "Không nói được chứ gì! Đàn ông vẫn là hiểu đàn ông nhất." Nói rồi vươn tay vỗ vỗ vai Mạc Vinh Hoa.
Mạc Vinh Hoa lườm anh ta một cái, Tô Văn Bân và Vương Kim Sơn lập tức ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha..."
Lư Đồng Thiện và Vi Lực nghe họ nói vậy thì cảm thấy vô cùng không thoải mái, nhìn hai người đang cười ha hả, họ cảm thấy cực kỳ ái ngại.