Hoàng Dương Anh kiêu hãnh nói: "Chứ còn gì nữa."
Tần Vũ: "..."
Hai người nói thì cứ nói đi, mắc gì phải lôi tôi vào.
Cãi nhau giỏi là một việc vẻ vang lắm sao?
Đáng để mang ra khoe khoang thế à?
Tần Vũ khiêm tốn lắc đầu: "Không có, không có đâu, nói quá rồi, nói quá rồi."
Thím Lưu thấy cô khiêm tốn như vậy thì càng tin chắc cô là người có "bí kíp".
Thím cẩn thận quan sát xung quanh, không thấy bóng dáng của Đội trưởng đội 2 và Đại đội trưởng đâu, liền hớn hở nắm lấy tay Tần Vũ nói:
"Trí thức Tần, cô nói cho mụ già này nghe chút đi, bí quyết cãi nhau là gì vậy?"
Tần Vũ không quen bị nắm tay kéo kéo như thế, có chút không tự nhiên đáp: "Thím Lưu, chẳng có bí quyết gì đâu ạ."
"Cãi nhau thì cứ nhìn vào khí thế thôi, quan trọng nhất vẫn là phải có lý, có lý thì cãi khắp thiên hạ không đối thủ."
"Với lại, khi cãi nhau, mình không được bị cuốn theo mạch suy nghĩ của đối phương."
Hoàng Dương Anh khẳng định chắc nịch: "Đúng là như vậy, mình cứ bám chặt lấy một điểm đó mà không buông, bất kể đối phương nói gì, mình cũng phải cắn chết điểm đó."
"Đối phương vì cãi không lại mình mới lảng sang chuyện khác, nếu cô đi theo mạch của họ là cô mắc bẫy ngay, rất dễ bị rơi vào thế yếu."
"Nói chung là, đối phương không cần da mặt thì mình phải càng không cần da mặt hơn họ."
Thím Lưu nghe vô cùng chăm chú: "Hóa ra là vậy sao, mấy chục năm qua mình cãi nhau uổng phí rồi, hèn gì thỉnh thoảng tôi lại cãi không thắng. Phải tìm cơ hội thử mới được."
Hoàng Dương Anh ngượng ngùng nói: "Tôi đều là học từ chỗ Tiểu Vũ cả đấy."
"Ồ."
Thím Lưu liên tục gật đầu, lại kinh ngạc hỏi: "Trí thức Tần hay cãi nhau với nhiều người lắm à?"
Tần Vũ hơi nghẹn lời: "Cũng không hẳn vậy đâu ạ."
"Nhiều lần lắm đấy thím." Hoàng Dương Anh trực tiếp bóc mẽ.
Tần Vũ không phục: "Không đời nào."
Cái đồ ngốc này không giúp mình che giấu thì thôi, còn bóc sạch ra nữa: "Tôi dạy cô lúc nào, đừng có nói bậy."
Cô thường là động tay nhiều hơn động miệng nhé.
Hoàng Dương Anh: "Mỗi lần cô cãi nhau tôi đều đứng bên cạnh nghe kỹ lắm, còn âm thầm ghi nhớ những lời cô nói nữa."
"Ví dụ như: Cô giỏi thật đấy, người gánh phân đi ngang qua cửa nhà mình mà cô cũng cầm thìa ra nếm thử xem mặn nhạt thế nào."
"Rồi thì: Cô rảnh rỗi quá nhỉ, rảnh đến mức nách cũng chảy ra vị mặn luôn rồi đấy."
Tần Vũ: "... Thật sự không cần thiết phải như vậy đâu."
Cô đã từng thấy người ta chép sách, chứ chưa thấy ai đi chép lời người ta cãi nhau bao giờ.
Thím Lưu nghe mà vui vẻ cực kỳ: "Còn có thể cãi kiểu này nữa sao, vừa dọa được người, vừa khiến người ta phải đoán, lại còn sỉ nhục được đối phương nữa."
"Cô mau nói thêm cho tôi nghe đi, lần tới tôi cũng sẽ nói như vậy."
Hoàng Dương Anh đắc ý: "Tôi nhờ mấy chiêu này mà cãi thắng mấy lần rồi đấy."
"Mau mau mau, cô nói xem còn chiêu nào nữa không để tôi nhớ luôn." Thím Lưu hào hứng xoa xoa tay nói.
"Được, để tôi nói cho thím câu này trước, câu này ngắn hơn."
"Tốt tốt, nhớ câu ngắn trước."
Tần Vũ nhìn hai người họ mà cạn lời.
Tối qua cô thật lòng thương xót cho Hoàng Dương Anh, thế mà hôm nay vừa quay đầu cô ta đã bán đứng cô ngay được.
Tần Vũ lên tiếng nhắc nhở: "Đừng tán dóc nữa, hai người sáng giờ chưa làm được chút việc nào đâu, cẩn thận Đội trưởng đội 2 đi kiểm tra đấy."
"Hai người mà cứ thế này là bị ăn mắng chắc luôn."
Thím Lưu phẩy tay ra vẻ chẳng quan tâm: "Không sao đâu, vận may của chúng ta không kém đến thế đâu, Đội trưởng đội 2 đâu có đi tuần mỗi ngày."
"Đúng đấy, hôm qua ông ấy có tới đâu, ông ấy cũng bận kiếm điểm công mà." Có thím Lưu lên tiếng, Hoàng Dương Anh chẳng lo lắng chút nào.
Nhìn hai người "đâm đầu vào học" cách cãi nhau, khuyên bảo không lọt tai, Tần Vũ không nói thêm gì nữa.
Kinh nghiệm cho cô biết, thường thì càng thấy không có chuyện gì thì thực tế sẽ bị "vả mặt" rất nhanh.
Tần Vũ hì hục trút hết nỗi bực dọc vào mấy tảng đất, dùng sức cuốc đất thật mạnh.
Cô liếc thấy Đội trưởng đội 2 từ đằng xa đang đi tới, nhìn lại hai người vẫn đang hào hứng buôn chuyện, trong khi phần việc của họ thì chẳng nhúc nhích được phân nào.
Tần Vũ giả vờ như không thấy Đội trưởng đội 2, ra sức cuốc đất cho tơi ra, kéo giãn khoảng cách giữa mình và hai người kia.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Đội trưởng đội 2 từ đằng xa đã thấy hai bóng dáng đang dính chặt vào nhau.
Một người cao ráo, một người nhỏ nhắn.
Nếu không phải thấy cả hai đều để tóc dài, nhìn từ xa trông cứ như một đôi tình nhân đang ôm nhau vậy.
Nhìn vóc dáng, Đội trưởng đội 2 đã có thể đoán ra hai người đó là ai.
Chính vì biết là ai nên ông mới bực mình, không lên tiếng mà mặt hằm hằm lén lút tiến lại gần.
Tần Vũ như đang xem kịch hay, quan sát bọn họ.
Đội trưởng đội 2 vòng ra sau lưng hai người, ghé sát tai nghe một cái, thế là bị làm cho buồn nôn luôn.
"Ha ha, còn nữa còn nữa: Cô giỏi chùi đít thật đấy, để lọt ra một tay phân ngon lành luôn."
"Ha ha ha, câu này hay, câu này hay, chỉ là hơi kinh tởm chút."
Đội trưởng đội 2 nhỏ giọng nói: "Vui lắm hả?"
"Tất nhiên là vui rồi, ha ha ha..."
Thím Lưu thuận miệng đáp lời, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Tiếng cười im bặt.
Thím Lưu và Hoàng Dương Anh nhìn nhau, hai cái đầu từ từ quay lại nhìn phía sau thì thấy một khuôn mặt to đùng.
Thím Lưu sợ tới mức lùi lại liên tục, còn Hoàng Dương Anh theo phản xạ vung một cú đấm tới. Đội trưởng đội 2 hoảng sợ vội vàng ngồi thụp xuống.
Cả ba người hóa đá tại chỗ. Hoàng Dương Anh giữ nguyên tư thế đấm, thím Lưu giữ tư thế lùi lại bịt miệng, Đội trưởng đội 2 giữ tư thế ôm đầu ngồi xổm.
Ba người trân trối nhìn nhau.
Tần Vũ giảm tốc độ cuốc đất, lén nhìn ba người đang đứng hình tại chỗ.
Cô cứ thế im lặng quan sát, tránh lên tiếng lúc này kẻo rước họa vào thân.
Hoàng Dương Anh mỏi tay quá nên cử động một chút, thu tay về. Chính cử động này đã phá vỡ thế bế tắc.
Thím Lưu nhanh trí đi trước một bước đỡ Đội trưởng đội 2 dậy: "Ôi trời, Đội trưởng của chúng tôi ơi, ông trốn sau lưng chúng tôi làm gì thế?"
"Cứ tưởng là hổ dữ, suýt chút nữa là đánh ông bị thương rồi."
Nhận được ánh mắt của thím Lưu, Hoàng Dương Anh liền khiêm tốn xin lỗi: "Đội trưởng đội 2, thật xin lỗi chú quá. Tôi thực sự không cố ý đâu."
"Tôi cứ tưởng bị ai đó tập kích nên theo phản xạ đánh tới, cũng may chú nhanh nhẹn tránh được."
"Hèn gì chú làm được Đội trưởng đội 2, lợi hại, lợi hại thật, tôi khâm phục vô cùng." Hoàng Dương Anh giơ ngón tay cái lên khen lấy khen để.
Thím Lưu vẻ mặt tự hào tiếp lời: "Chứ còn gì nữa, Đội trưởng đội 2 của chúng ta ngày trước từng đánh nhau với lợn rừng đấy."
"Cái tư thế oai hùng đó, cái thân thủ nhanh nhẹn đó, cái đầu linh hoạt đó..."
"Chẳng qua cô chưa xuống nông thôn lúc đó nên không biết sự lợi hại của Đội trưởng chúng tôi thôi."
Hoàng Dương Anh tung hứng theo: "Oa, lợi hại quá! Lại còn từng đánh nhau với lợn rừng nữa."
"Chúng tôi lên núi nghe tiếng gà rừng kêu đã sợ rồi, nói gì đến lợn rừng."
Đội trưởng đội 2 gãi đầu, để lộ vẻ thật thà: "Cũng không đến mức lợi hại như thím Lưu nói đâu."
"Đúng là có đánh nhau với lợn rừng một trận thật, cũng không đáng nhắc tới, ha ha..."
Nói thì nói vậy, nhưng nụ cười trên mặt ông không cách nào giấu nổi.
Thím Lưu nhìn ông với vẻ mặt đầy sùng bái: "Lợi hại thế còn gì, sao lại không đáng nhắc tới."
"Đội trưởng đội 2 của chúng ta đúng là người tốt, giỏi giang mà lại cực kỳ khiêm tốn."
"Thay vào người khác, à thôi chẳng nói người khác làm gì, chính tôi đây này. Nếu tôi mà đánh nhau với lợn rừng mà còn đánh chết được nó á, tôi đi ra đường khoe mỗi ngày luôn."