Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

Trên đường Trung Hoàn ở phố T.

Một chiếc xe BMW màu trắng miễn cưỡng lách qua kẽ hở nhỏ hẹp giữa dòng xe cộ. Thỉnh thoảng một cái phanh gấp cũng phải làm cho những chiếc xe ở phía sau bóp còi lên inh ỏi.

Hà Tích Phượng ngồi trong xe loay hoay, bận rộn, trước giờ chưa một lần thử lái chiếc xe yêu quý của mình một cách dã man như vậy, nếu không phải lo sợ không kịp giờ thì mình làm gì lại đến nỗi đi làm sát thủ đường phố như vậy chứ. Có điều là trình độ kỹ thuật này quả thực là có phần kém cỏi, tăng tốc hết sức rồi mà vẫn bị những chiếc xe ở phía trước bỏ qua rồi từ từ chặn lại.

"Con ranh chết tiệt, tao muốn giết chết mày!" Hà Tích Phượng oán hận nói, nàng cũng biết rằng giờ đây mình cũng chẳng có thời gian mà đi tìm nàng ta để thanh toán, nếu không phải là người phụ nữ lớn tuổi chưa chồng đó cứ quấn lấy nàng để tường thuật lại những trải nghiệm bi thảm của cô ta, thì mình làm sao có thể ngủ quên như thế được cơ chứ, đúng là trúng tà rồi, từ khi tốt nghiệp đến giờ mình chưa khi nào đi muộn cả, xem ra ngày hôm nay mình phải phá bỏ cái thói quen đó rồi, nhưng lại rơi vào ngày hôm nay, nếu thật sự sai giờ, khi đoàn khảo sát của Hidding đáp xuống sân bay mà nhân vật quan trọng như mình lại không xuất hiện thì việc hợp tác đó cũng sẽ hóa thành bọt nước hết.

Ngày trước Tích Phượng cũng không phát giác ra, nhưng hôm nay cô mới thấy giao thông của thành phố T không ngờ lại đến độ như thế, trên con đường chính, đợi hết hai lượt đèn xanh đèn đỏ rồi mà vẫn chưa được đi qua, điều này làm cho Hà Tích Phượng trong lòng vốn nóng như lửa đốt thì giờ lại càng lo lắng không yên.

Lại thêm vào từ trước đến nay cô chưa từng lái xe có tốc độ nhanh thế này bao giờ, nên lại càng lo lắng, mỗi lần xích lại gần chiếc xe ở phía trước, thì cô lại phải phanh gấp lại, cứ mỗi lần như thế lại dẫn đến hàng loạt xe ở phía sau cũng phải phanh gấp lại, cho dù cánh cửa của BMW có kín đến mấy, thì những âm thanh chói tai cùng với những tiếng thét phẫn nộ vẫn lọt được vào tai, cũng may mà Hà Tích Phượng học nhiều biết rộng, vô cùng bình tĩnh, cũng chỉ đỏ mặt xấu hổ mà thôi, cái phương thức lái xe như thế này quả thực là làm cho người ta cảm thấy có phần bực bội, khó chịu, Tích Phượng từ trước tới nay chưa một lần gặp phải tình huống bị người ta thúc dục mà lại bất đắc dĩ như thế này.

Suốt dọc đường cũng coi là vô cùng may mắn, không hề xảy ra một lần va chạm nào cả, điều này cũng tránh được rất nhiều phiền phức. Trong lúc thầm tự thấy mình may mắn, Hà Tích Phượng vẫn không ngừng xem đồng hồ trên cổ tay mình, cuối cùng thì cũng đến được Hương Tạ Hiên vào lúc tám giờ ba mươi phút.

Vừa rồi cô cũng đã gọi điện thoại để bảo những nhân viên đi theo cùng đã định sẵn từ ngày hôm qua tập trung đợi ở cổng, từ xa đã có thể nhìn thấy một đám người đang lo lắng chờ đợi bên vài cỗ xe thương vụ. Tích Phượng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều đã muộn mất nửa tiếng đồng hồ, lái xe nhanh hơn một chút thì có khi vẫn kịp đến sân bay trước lúc máy bay đáp xuống.

Từ từ hạ thấp cánh cửa ô tô xuống, cao giọng dặn dò: "Tất cả nhân viên lên xe đi thôi!" Vốn còn có một cuộc họp nữa để nhắc nhở thêm những hạng mục cần chú ý, nhưng bây giờ cũng không cần thiết nữa rồi.

Mòn mỏi trông ngóng, cuối cùng thì cũng chờ được đến lúc tổng giám đốc đến, mọi người cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhanh chóng chui vào xe thương vụ theo đúng như kế hoạch đã đặt ra.

Hà Tích Phượng gật gật đầu thỏa mãn, mặc dù không đến mức được xem như huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng tốc độ của lớp thuộc hạ này cũng không tồi chút nào.

Bỗng nhiên cô liếc mắt về phía Diệp Phong ở cuối của đám người đang chuẩn bị lên xe, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, lập tức hô lên một tiếng: "Diệp Phong, cậu lái xe giúp tôi đi, tôi cảm thấy trong người có phần khó chịu." Gần nửa tiếng "Đua xe" vừa rồi, trải nghiệm đó quả thực đã làm cho Tích Phượng toàn thân toát mồ hôi lạnh, lúc này nhìn thời gian vẫn còn, sau khi trái tim lơ lửng thấp thỏm lo âu của Hà Tích Phượng mới hạ xuống, cô cảm thấy mình không còn chút sức lực nào vậy, có muốn lái xe cũng không thể lái được nữa rồi.

Diệp Phong vừa mới bước một chân lên xe thì nghe thấy tiếng gọi đó của Hà Tích Phượng, thì ngay lập tức bước nhanh đến bên chiếc BMW cách đó không xa, thời gian gấp rút, nên cũng không có những lễ nghi phiền phức, hắn giơ tay ra mở cửa rồi bảo Hà Tích Phượng chuyển sang vị trí phụ lái, còn mình thì nhẹ nhàng, thuần thục ngồi vào vị trí người lái, lùi mạnh lại một cái, quay một vòng vô lăng bèn đổi luôn phương hướng, chân đạp nhẹ chân ga, đầu xe chồm lên một cái rồi vút bay đi, chỉ một lát đã vượt mặt cả một đội xe thương vụ, đứng ở vị trí đầu tiên.

Hà Tích Phượng còn chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng như vậy, dây an toàn còn chưa thắt mà xe đã phi thẳng về phía trước rồi, người chỉ nghiêng một cái mà rất nhanh đã yên lặng trở lại rồi.

Đập vào mắt là một loạt động tác thuần thục của người đàn ông ngồi ngay bên cạnh, Hà Tích Phượng phút chốc cảm thấy thật là kỳ diệu, nếu vừa rồi Diệp Phong lái xe thì mình cũng không phải gấp gáp vội vàng đến thế, lại càng không phải mất nhiều thời gian đến vậy mới đến được câu lạc bộ, suýt nữa thì hỏng cả việc.

"Diệp Phong, không ngờ người quen lái xe gắn máy như cậu mà lại lái thành thạo ô tô như vậy, thật sự khiến tôi phải kinh ngạc." Hà Tích Phượng khẽ đặt tay đập nhẹ lên ngực mình mấy cái, đợi đến khi bình tĩnh trở lại rồi mới cười nói. Lúc này đã không cần phải lo lắng về vấn đề thời gian nữa rồi.

Diệp Phong lái chiếc xe BMW máu trắng này chẳng khác gì một viên tướng tiên phong đánh vào trận địa của địch, mấy cỗ xe thương vụ theo sát ngay sau không tốn chút sức lực nào, nhìn đoàn xe giống như một con rắn vậy, ngoằn nghèo, uốn lượn mà không gặp phải một chút trở ngại nào, tiến nhanh một cách khác thường về phía trước, bỏ lại sau lưng hết chiếc xe này lại đến chiếc xe khác.

Diệp Phong chỉ mỉm cười trước sự cảm khái của người phụ nữ ngồi bên cạnh: "Lái ô tô mới là sở trường của tôi, xe máy cũng chỉ là niềm đam mê riêng mà thôi." Mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, chọn thời cơ thỏa đáng thì sẽ lách qua những khe hở thỉnh thoảng mới xuất hiện kia.

Giọng điệu trêu đùa làm tiêu tan đi sự lo lắng vốn có, mặc dù chiếc BMW thỉnh thoảng cũng ngoặt gấp, hoặc chấn động, nhưng những lo lắng ban đầu của Hà Tích Phượng cũng không còn nữa, ở đằng sau một người có kỹ thuật tuyệt vời thì phải có một lòng tin tuyệt đối.

Hiển nhiên lúc này không đơn giản sự khâm phục nữa rồi, mà là sùng bái, sự khó chịu khi bị thúc giục của những chiếc xe ở đằng sau khi nãy cũng bị tan biến đi đâu hết, thay vào đó là khoái cảm cảm nhận sự siêu việt, thở phù ra một hơi thoải mái rồi mới nhớ tới việc chính.

"Diệp Phong, cậu nghĩ gì về cô ả Gulina đó?" Hà Tích Phượng rút ra chiếc khăn giấy, lau đi những giọt mồ hôi trên cằm của mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nghe nói người phụ nữ đó không đơn giản chút nào, chỉ làm ở Hidding chưa đến một tháng mà đã được ủy thác trọng trách rồi, cũng có phần giống với cậu đó."

"Ồ, ghê ghớm vậy sao..." Diệp Phong hơi sững người, có chút gì bất đắc dĩ ánh lên trong mắt, khó xử nói: "Tôi cũng muốn nói một số ý kiến của mình về cô ta, chỉ có điều phần giới thiệu về cô ta ít quá, thậm chí đến cả ảnh cũng không có, nên rất khó để mà kết luận về cô ấy, trước mắt chỉ có thể nói là Gulina không phải là một nhân vật dễ dàng đối phó chút nào."

Bản thân mình cũng đã phân tích kỹ càng phần giới thiệu chỉ vỏn vẹn mấy trăm chữ đó, nhưng cũng chẳng có phát hiện gì lớn cả, trước khi gặp và tiếp xúc được với người thật thì chỗ tư liệu đó cũng chỉ là để hỗ trợ mà thôi, không thể hoàn toàn tin tưởng vào nó được.

"Ừm, tôi cũng nghĩ như thế đấy." Hà Tích Phượng khẽ gật đầu, sắc mặt cũng có phần nặng nề, nhưng lập tức quay ra hỏi: "Diệp Phong, tôi nhớ là khi trước cậu có ở nước G, những lời nói chào hỏi lát nữa không vấn đề gì chứ? Có điều, tôi cũng đã lo phiên dịch hết rồi."

Diệp Phong chớp chớp mắt, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, nói đến ngôn ngữ, hắn tự cho mình là người có khả năng trời phú, lại thêm vào những nỗ lực bản thân, nên hầu hết mọi thứ tiếng của đa số các quốc gia hắn đều biết đôi chút, còn về phần những thứ tiếng của các nước lớn như nước G, thì có thể dùng từ tinh thông để miêu tả, ngoài đọc chuẩn âm ra, hắn còn có thể mô phỏng khẩu âm của bọn họ, chẳng khác nào tiếng mẹ đẻ cả.

Liếc nhìn người phụ nữ ở bên cạnh một cái, nói với giọng hiên ngang, khí phách: "Không biết chị Phượng muốn tôi dùng giọng thủ đô nước G hay dùng khẩu âm miền bắc để nói đây?"

Trên đường Trung Hoàn ở phố T.

Một chiếc xe BMW màu trắng miễn cưỡng lách qua kẽ hở nhỏ hẹp giữa dòng xe cộ. Thỉnh thoảng một cái phanh gấp cũng phải làm cho những chiếc xe ở phía sau bóp còi lên inh ỏi.

Hà Tích Phượng ngồi trong xe loay hoay, bận rộn, trước giờ chưa một lần thử lái chiếc xe yêu quý của mình một cách dã man như vậy, nếu không phải lo sợ không kịp giờ thì mình làm gì lại đến nỗi đi làm sát thủ đường phố như vậy chứ. Có điều là trình độ kỹ thuật này quả thực là có phần kém cỏi, tăng tốc hết sức rồi mà vẫn bị những chiếc xe ở phía trước bỏ qua rồi từ từ chặn lại.

"Con ranh chết tiệt, tao muốn giết chết mày!" Hà Tích Phượng oán hận nói, nàng cũng biết rằng giờ đây mình cũng chẳng có thời gian mà đi tìm nàng ta để thanh toán, nếu không phải là người phụ nữ lớn tuổi chưa chồng đó cứ quấn lấy nàng để tường thuật lại những trải nghiệm bi thảm của cô ta, thì mình làm sao có thể ngủ quên như thế được cơ chứ, đúng là trúng tà rồi, từ khi tốt nghiệp đến giờ mình chưa khi nào đi muộn cả, xem ra ngày hôm nay mình phải phá bỏ cái thói quen đó rồi, nhưng lại rơi vào ngày hôm nay, nếu thật sự sai giờ, khi đoàn khảo sát của Hidding đáp xuống sân bay mà nhân vật quan trọng như mình lại không xuất hiện thì việc hợp tác đó cũng sẽ hóa thành bọt nước hết.

Ngày trước Tích Phượng cũng không phát giác ra, nhưng hôm nay cô mới thấy giao thông của thành phố T không ngờ lại đến độ như thế, trên con đường chính, đợi hết hai lượt đèn xanh đèn đỏ rồi mà vẫn chưa được đi qua, điều này làm cho Hà Tích Phượng trong lòng vốn nóng như lửa đốt thì giờ lại càng lo lắng không yên.

Lại thêm vào từ trước đến nay cô chưa từng lái xe có tốc độ nhanh thế này bao giờ, nên lại càng lo lắng, mỗi lần xích lại gần chiếc xe ở phía trước, thì cô lại phải phanh gấp lại, cứ mỗi lần như thế lại dẫn đến hàng loạt xe ở phía sau cũng phải phanh gấp lại, cho dù cánh cửa của BMW có kín đến mấy, thì những âm thanh chói tai cùng với những tiếng thét phẫn nộ vẫn lọt được vào tai, cũng may mà Hà Tích Phượng học nhiều biết rộng, vô cùng bình tĩnh, cũng chỉ đỏ mặt xấu hổ mà thôi, cái phương thức lái xe như thế này quả thực là làm cho người ta cảm thấy có phần bực bội, khó chịu, Tích Phượng từ trước tới nay chưa một lần gặp phải tình huống bị người ta thúc dục mà lại bất đắc dĩ như thế này.

Suốt dọc đường cũng coi là vô cùng may mắn, không hề xảy ra một lần va chạm nào cả, điều này cũng tránh được rất nhiều phiền phức. Trong lúc thầm tự thấy mình may mắn, Hà Tích Phượng vẫn không ngừng xem đồng hồ trên cổ tay mình, cuối cùng thì cũng đến được Hương Tạ Hiên vào lúc tám giờ ba mươi phút.

Vừa rồi cô cũng đã gọi điện thoại để bảo những nhân viên đi theo cùng đã định sẵn từ ngày hôm qua tập trung đợi ở cổng, từ xa đã có thể nhìn thấy một đám người đang lo lắng chờ đợi bên vài cỗ xe thương vụ. Tích Phượng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều đã muộn mất nửa tiếng đồng hồ, lái xe nhanh hơn một chút thì có khi vẫn kịp đến sân bay trước lúc máy bay đáp xuống.

Từ từ hạ thấp cánh cửa ô tô xuống, cao giọng dặn dò: "Tất cả nhân viên lên xe đi thôi!" Vốn còn có một cuộc họp nữa để nhắc nhở thêm những hạng mục cần chú ý, nhưng bây giờ cũng không cần thiết nữa rồi.

Mòn mỏi trông ngóng, cuối cùng thì cũng chờ được đến lúc tổng giám đốc đến, mọi người cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhanh chóng chui vào xe thương vụ theo đúng như kế hoạch đã đặt ra.

Hà Tích Phượng gật gật đầu thỏa mãn, mặc dù không đến mức được xem như huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng tốc độ của lớp thuộc hạ này cũng không tồi chút nào.

Bỗng nhiên cô liếc mắt về phía Diệp Phong ở cuối của đám người đang chuẩn bị lên xe, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, lập tức hô lên một tiếng: "Diệp Phong, cậu lái xe giúp tôi đi, tôi cảm thấy trong người có phần khó chịu." Gần nửa tiếng "Đua xe" vừa rồi, trải nghiệm đó quả thực đã làm cho Tích Phượng toàn thân toát mồ hôi lạnh, lúc này nhìn thời gian vẫn còn, sau khi trái tim lơ lửng thấp thỏm lo âu của Hà Tích Phượng mới hạ xuống, cô cảm thấy mình không còn chút sức lực nào vậy, có muốn lái xe cũng không thể lái được nữa rồi.

Diệp Phong vừa mới bước một chân lên xe thì nghe thấy tiếng gọi đó của Hà Tích Phượng, thì ngay lập tức bước nhanh đến bên chiếc BMW cách đó không xa, thời gian gấp rút, nên cũng không có những lễ nghi phiền phức, hắn giơ tay ra mở cửa rồi bảo Hà Tích Phượng chuyển sang vị trí phụ lái, còn mình thì nhẹ nhàng, thuần thục ngồi vào vị trí người lái, lùi mạnh lại một cái, quay một vòng vô lăng bèn đổi luôn phương hướng, chân đạp nhẹ chân ga, đầu xe chồm lên một cái rồi vút bay đi, chỉ một lát đã vượt mặt cả một đội xe thương vụ, đứng ở vị trí đầu tiên.

Hà Tích Phượng còn chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng như vậy, dây an toàn còn chưa thắt mà xe đã phi thẳng về phía trước rồi, người chỉ nghiêng một cái mà rất nhanh đã yên lặng trở lại rồi.

Đập vào mắt là một loạt động tác thuần thục của người đàn ông ngồi ngay bên cạnh, Hà Tích Phượng phút chốc cảm thấy thật là kỳ diệu, nếu vừa rồi Diệp Phong lái xe thì mình cũng không phải gấp gáp vội vàng đến thế, lại càng không phải mất nhiều thời gian đến vậy mới đến được câu lạc bộ, suýt nữa thì hỏng cả việc.

"Diệp Phong, không ngờ người quen lái xe gắn máy như cậu mà lại lái thành thạo ô tô như vậy, thật sự khiến tôi phải kinh ngạc." Hà Tích Phượng khẽ đặt tay đập nhẹ lên ngực mình mấy cái, đợi đến khi bình tĩnh trở lại rồi mới cười nói. Lúc này đã không cần phải lo lắng về vấn đề thời gian nữa rồi.

Diệp Phong lái chiếc xe BMW máu trắng này chẳng khác gì một viên tướng tiên phong đánh vào trận địa của địch, mấy cỗ xe thương vụ theo sát ngay sau không tốn chút sức lực nào, nhìn đoàn xe giống như một con rắn vậy, ngoằn nghèo, uốn lượn mà không gặp phải một chút trở ngại nào, tiến nhanh một cách khác thường về phía trước, bỏ lại sau lưng hết chiếc xe này lại đến chiếc xe khác.

Diệp Phong chỉ mỉm cười trước sự cảm khái của người phụ nữ ngồi bên cạnh: "Lái ô tô mới là sở trường của tôi, xe máy cũng chỉ là niềm đam mê riêng mà thôi." Mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, chọn thời cơ thỏa đáng thì sẽ lách qua những khe hở thỉnh thoảng mới xuất hiện kia.

Giọng điệu trêu đùa làm tiêu tan đi sự lo lắng vốn có, mặc dù chiếc BMW thỉnh thoảng cũng ngoặt gấp, hoặc chấn động, nhưng những lo lắng ban đầu của Hà Tích Phượng cũng không còn nữa, ở đằng sau một người có kỹ thuật tuyệt vời thì phải có một lòng tin tuyệt đối.

Hiển nhiên lúc này không đơn giản sự khâm phục nữa rồi, mà là sùng bái, sự khó chịu khi bị thúc giục của những chiếc xe ở đằng sau khi nãy cũng bị tan biến đi đâu hết, thay vào đó là khoái cảm cảm nhận sự siêu việt, thở phù ra một hơi thoải mái rồi mới nhớ tới việc chính.

"Diệp Phong, cậu nghĩ gì về cô ả Gulina đó?" Hà Tích Phượng rút ra chiếc khăn giấy, lau đi những giọt mồ hôi trên cằm của mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nghe nói người phụ nữ đó không đơn giản chút nào, chỉ làm ở Hidding chưa đến một tháng mà đã được ủy thác trọng trách rồi, cũng có phần giống với cậu đó."

"Ồ, ghê ghớm vậy sao..." Diệp Phong hơi sững người, có chút gì bất đắc dĩ ánh lên trong mắt, khó xử nói: "Tôi cũng muốn nói một số ý kiến của mình về cô ta, chỉ có điều phần giới thiệu về cô ta ít quá, thậm chí đến cả ảnh cũng không có, nên rất khó để mà kết luận về cô ấy, trước mắt chỉ có thể nói là Gulina không phải là một nhân vật dễ dàng đối phó chút nào."

Bản thân mình cũng đã phân tích kỹ càng phần giới thiệu chỉ vỏn vẹn mấy trăm chữ đó, nhưng cũng chẳng có phát hiện gì lớn cả, trước khi gặp và tiếp xúc được với người thật thì chỗ tư liệu đó cũng chỉ là để hỗ trợ mà thôi, không thể hoàn toàn tin tưởng vào nó được.

"Ừm, tôi cũng nghĩ như thế đấy." Hà Tích Phượng khẽ gật đầu, sắc mặt cũng có phần nặng nề, nhưng lập tức quay ra hỏi: "Diệp Phong, tôi nhớ là khi trước cậu có ở nước G, những lời nói chào hỏi lát nữa không vấn đề gì chứ? Có điều, tôi cũng đã lo phiên dịch hết rồi."

Diệp Phong chớp chớp mắt, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, nói đến ngôn ngữ, hắn tự cho mình là người có khả năng trời phú, lại thêm vào những nỗ lực bản thân, nên hầu hết mọi thứ tiếng của đa số các quốc gia hắn đều biết đôi chút, còn về phần những thứ tiếng của các nước lớn như nước G, thì có thể dùng từ tinh thông để miêu tả, ngoài đọc chuẩn âm ra, hắn còn có thể mô phỏng khẩu âm của bọn họ, chẳng khác nào tiếng mẹ đẻ cả.

Liếc nhìn người phụ nữ ở bên cạnh một cái, nói với giọng hiên ngang, khí phách: "Không biết chị Phượng muốn tôi dùng giọng thủ đô nước G hay dùng khẩu âm miền bắc để nói đây?"

Trên đường Trung Hoàn ở phố T.

Một chiếc xe BMW màu trắng miễn cưỡng lách qua kẽ hở nhỏ hẹp giữa dòng xe cộ. Thỉnh thoảng một cái phanh gấp cũng phải làm cho những chiếc xe ở phía sau bóp còi lên inh ỏi.

Hà Tích Phượng ngồi trong xe loay hoay, bận rộn, trước giờ chưa một lần thử lái chiếc xe yêu quý của mình một cách dã man như vậy, nếu không phải lo sợ không kịp giờ thì mình làm gì lại đến nỗi đi làm sát thủ đường phố như vậy chứ. Có điều là trình độ kỹ thuật này quả thực là có phần kém cỏi, tăng tốc hết sức rồi mà vẫn bị những chiếc xe ở phía trước bỏ qua rồi từ từ chặn lại.

"Con ranh chết tiệt, tao muốn giết chết mày!" Hà Tích Phượng oán hận nói, nàng cũng biết rằng giờ đây mình cũng chẳng có thời gian mà đi tìm nàng ta để thanh toán, nếu không phải là người phụ nữ lớn tuổi chưa chồng đó cứ quấn lấy nàng để tường thuật lại những trải nghiệm bi thảm của cô ta, thì mình làm sao có thể ngủ quên như thế được cơ chứ, đúng là trúng tà rồi, từ khi tốt nghiệp đến giờ mình chưa khi nào đi muộn cả, xem ra ngày hôm nay mình phải phá bỏ cái thói quen đó rồi, nhưng lại rơi vào ngày hôm nay, nếu thật sự sai giờ, khi đoàn khảo sát của Hidding đáp xuống sân bay mà nhân vật quan trọng như mình lại không xuất hiện thì việc hợp tác đó cũng sẽ hóa thành bọt nước hết.

Ngày trước Tích Phượng cũng không phát giác ra, nhưng hôm nay cô mới thấy giao thông của thành phố T không ngờ lại đến độ như thế, trên con đường chính, đợi hết hai lượt đèn xanh đèn đỏ rồi mà vẫn chưa được đi qua, điều này làm cho Hà Tích Phượng trong lòng vốn nóng như lửa đốt thì giờ lại càng lo lắng không yên.

Lại thêm vào từ trước đến nay cô chưa từng lái xe có tốc độ nhanh thế này bao giờ, nên lại càng lo lắng, mỗi lần xích lại gần chiếc xe ở phía trước, thì cô lại phải phanh gấp lại, cứ mỗi lần như thế lại dẫn đến hàng loạt xe ở phía sau cũng phải phanh gấp lại, cho dù cánh cửa của BMW có kín đến mấy, thì những âm thanh chói tai cùng với những tiếng thét phẫn nộ vẫn lọt được vào tai, cũng may mà Hà Tích Phượng học nhiều biết rộng, vô cùng bình tĩnh, cũng chỉ đỏ mặt xấu hổ mà thôi, cái phương thức lái xe như thế này quả thực là làm cho người ta cảm thấy có phần bực bội, khó chịu, Tích Phượng từ trước tới nay chưa một lần gặp phải tình huống bị người ta thúc dục mà lại bất đắc dĩ như thế này.

Suốt dọc đường cũng coi là vô cùng may mắn, không hề xảy ra một lần va chạm nào cả, điều này cũng tránh được rất nhiều phiền phức. Trong lúc thầm tự thấy mình may mắn, Hà Tích Phượng vẫn không ngừng xem đồng hồ trên cổ tay mình, cuối cùng thì cũng đến được Hương Tạ Hiên vào lúc tám giờ ba mươi phút.

Vừa rồi cô cũng đã gọi điện thoại để bảo những nhân viên đi theo cùng đã định sẵn từ ngày hôm qua tập trung đợi ở cổng, từ xa đã có thể nhìn thấy một đám người đang lo lắng chờ đợi bên vài cỗ xe thương vụ. Tích Phượng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều đã muộn mất nửa tiếng đồng hồ, lái xe nhanh hơn một chút thì có khi vẫn kịp đến sân bay trước lúc máy bay đáp xuống.

Từ từ hạ thấp cánh cửa ô tô xuống, cao giọng dặn dò: "Tất cả nhân viên lên xe đi thôi!" Vốn còn có một cuộc họp nữa để nhắc nhở thêm những hạng mục cần chú ý, nhưng bây giờ cũng không cần thiết nữa rồi.

Mòn mỏi trông ngóng, cuối cùng thì cũng chờ được đến lúc tổng giám đốc đến, mọi người cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhanh chóng chui vào xe thương vụ theo đúng như kế hoạch đã đặt ra.

Hà Tích Phượng gật gật đầu thỏa mãn, mặc dù không đến mức được xem như huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng tốc độ của lớp thuộc hạ này cũng không tồi chút nào.

Bỗng nhiên cô liếc mắt về phía Diệp Phong ở cuối của đám người đang chuẩn bị lên xe, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, lập tức hô lên một tiếng: "Diệp Phong, cậu lái xe giúp tôi đi, tôi cảm thấy trong người có phần khó chịu." Gần nửa tiếng "Đua xe" vừa rồi, trải nghiệm đó quả thực đã làm cho Tích Phượng toàn thân toát mồ hôi lạnh, lúc này nhìn thời gian vẫn còn, sau khi trái tim lơ lửng thấp thỏm lo âu của Hà Tích Phượng mới hạ xuống, cô cảm thấy mình không còn chút sức lực nào vậy, có muốn lái xe cũng không thể lái được nữa rồi.

Diệp Phong vừa mới bước một chân lên xe thì nghe thấy tiếng gọi đó của Hà Tích Phượng, thì ngay lập tức bước nhanh đến bên chiếc BMW cách đó không xa, thời gian gấp rút, nên cũng không có những lễ nghi phiền phức, hắn giơ tay ra mở cửa rồi bảo Hà Tích Phượng chuyển sang vị trí phụ lái, còn mình thì nhẹ nhàng, thuần thục ngồi vào vị trí người lái, lùi mạnh lại một cái, quay một vòng vô lăng bèn đổi luôn phương hướng, chân đạp nhẹ chân ga, đầu xe chồm lên một cái rồi vút bay đi, chỉ một lát đã vượt mặt cả một đội xe thương vụ, đứng ở vị trí đầu tiên.

Hà Tích Phượng còn chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng như vậy, dây an toàn còn chưa thắt mà xe đã phi thẳng về phía trước rồi, người chỉ nghiêng một cái mà rất nhanh đã yên lặng trở lại rồi.

Đập vào mắt là một loạt động tác thuần thục của người đàn ông ngồi ngay bên cạnh, Hà Tích Phượng phút chốc cảm thấy thật là kỳ diệu, nếu vừa rồi Diệp Phong lái xe thì mình cũng không phải gấp gáp vội vàng đến thế, lại càng không phải mất nhiều thời gian đến vậy mới đến được câu lạc bộ, suýt nữa thì hỏng cả việc.

"Diệp Phong, không ngờ người quen lái xe gắn máy như cậu mà lại lái thành thạo ô tô như vậy, thật sự khiến tôi phải kinh ngạc." Hà Tích Phượng khẽ đặt tay đập nhẹ lên ngực mình mấy cái, đợi đến khi bình tĩnh trở lại rồi mới cười nói. Lúc này đã không cần phải lo lắng về vấn đề thời gian nữa rồi.

Diệp Phong lái chiếc xe BMW máu trắng này chẳng khác gì một viên tướng tiên phong đánh vào trận địa của địch, mấy cỗ xe thương vụ theo sát ngay sau không tốn chút sức lực nào, nhìn đoàn xe giống như một con rắn vậy, ngoằn nghèo, uốn lượn mà không gặp phải một chút trở ngại nào, tiến nhanh một cách khác thường về phía trước, bỏ lại sau lưng hết chiếc xe này lại đến chiếc xe khác.

Diệp Phong chỉ mỉm cười trước sự cảm khái của người phụ nữ ngồi bên cạnh: "Lái ô tô mới là sở trường của tôi, xe máy cũng chỉ là niềm đam mê riêng mà thôi." Mắt hắn nhìn thẳng về phía trước, chọn thời cơ thỏa đáng thì sẽ lách qua những khe hở thỉnh thoảng mới xuất hiện kia.

Giọng điệu trêu đùa làm tiêu tan đi sự lo lắng vốn có, mặc dù chiếc BMW thỉnh thoảng cũng ngoặt gấp, hoặc chấn động, nhưng những lo lắng ban đầu của Hà Tích Phượng cũng không còn nữa, ở đằng sau một người có kỹ thuật tuyệt vời thì phải có một lòng tin tuyệt đối.

Hiển nhiên lúc này không đơn giản sự khâm phục nữa rồi, mà là sùng bái, sự khó chịu khi bị thúc giục của những chiếc xe ở đằng sau khi nãy cũng bị tan biến đi đâu hết, thay vào đó là khoái cảm cảm nhận sự siêu việt, thở phù ra một hơi thoải mái rồi mới nhớ tới việc chính.

"Diệp Phong, cậu nghĩ gì về cô ả Gulina đó?" Hà Tích Phượng rút ra chiếc khăn giấy, lau đi những giọt mồ hôi trên cằm của mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nghe nói người phụ nữ đó không đơn giản chút nào, chỉ làm ở Hidding chưa đến một tháng mà đã được ủy thác trọng trách rồi, cũng có phần giống với cậu đó."

"Ồ, ghê ghớm vậy sao..." Diệp Phong hơi sững người, có chút gì bất đắc dĩ ánh lên trong mắt, khó xử nói: "Tôi cũng muốn nói một số ý kiến của mình về cô ta, chỉ có điều phần giới thiệu về cô ta ít quá, thậm chí đến cả ảnh cũng không có, nên rất khó để mà kết luận về cô ấy, trước mắt chỉ có thể nói là Gulina không phải là một nhân vật dễ dàng đối phó chút nào."

Bản thân mình cũng đã phân tích kỹ càng phần giới thiệu chỉ vỏn vẹn mấy trăm chữ đó, nhưng cũng chẳng có phát hiện gì lớn cả, trước khi gặp và tiếp xúc được với người thật thì chỗ tư liệu đó cũng chỉ là để hỗ trợ mà thôi, không thể hoàn toàn tin tưởng vào nó được.

"Ừm, tôi cũng nghĩ như thế đấy." Hà Tích Phượng khẽ gật đầu, sắc mặt cũng có phần nặng nề, nhưng lập tức quay ra hỏi: "Diệp Phong, tôi nhớ là khi trước cậu có ở nước G, những lời nói chào hỏi lát nữa không vấn đề gì chứ? Có điều, tôi cũng đã lo phiên dịch hết rồi."

Diệp Phong chớp chớp mắt, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, nói đến ngôn ngữ, hắn tự cho mình là người có khả năng trời phú, lại thêm vào những nỗ lực bản thân, nên hầu hết mọi thứ tiếng của đa số các quốc gia hắn đều biết đôi chút, còn về phần những thứ tiếng của các nước lớn như nước G, thì có thể dùng từ tinh thông để miêu tả, ngoài đọc chuẩn âm ra, hắn còn có thể mô phỏng khẩu âm của bọn họ, chẳng khác nào tiếng mẹ đẻ cả.

Liếc nhìn người phụ nữ ở bên cạnh một cái, nói với giọng hiên ngang, khí phách: "Không biết chị Phượng muốn tôi dùng giọng thủ đô nước G hay dùng khẩu âm miền bắc để nói đây?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »