Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5233 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 43
tình yêu

❊ ❊ ❊

Diệp Phong không phải thánh nhân, mặc dù có khả năng miễn dịch đối với phụ nữ hơn những đàn ông bình thường nhưng cũng chưa thể đạt tới trình độ ngồi trong lòng phụ nữ mà không loạn.

Khi một tấm thân phụ nữ chỉ được che bởi một chiếc khăn tắm mỏng xuất hiện trước mắt hắn thì dục vọng bấy lâu dồn nén không khỏi âm thầm trỗi dậy. Từ khi bước vào phòng này hắn đã có một dự cảm rằng sẽ có một số việc không thể tránh khỏi.

Quả nhiên, sau khi Lãnh Nguyệt yêu cầu hắn ở lại thêm lúc nữa thì cô liền xoay người bước vào phòng tắm, chỉ sau chưa đầy năm phút đã xuất hiện trước mặt hắn với hình tượng thật khiêu gợi.

Bảy năm đã biến một người con gái ngây thơ thành một mỹ nhân yểu điệu tao nhã, có lẽ bởi vì trải qua nhiều năm được tôi luyện khắc nghiệt nên bản chất yếu đuối đã biến mất không tung tích mà thay vào đó là một người cởi mở và già dặn kinh nghiệm. Cặp chân của cô săn chắc, căng tròn hơn hẳn những người phụ nữ thông thường thậm chí trông có vẻ giống như phần lớn đàn ông khỏe mạnh.

Không thể tưởng tượng một người phụ nữ được người ta gọi là quỷ dạ xoa, người phụ nữ máu lạnh mà lại có một cơ thể hoàn mĩ đến vậy, da tay bóng mịn thậm chí còn vượt xa cả mấy cô người mẫu quốc tế, không biết có phải cô gái này đi chăm sóc da tay để giết người hay không.

Sát thủ giết người là một mỹ nhân, nghĩ đến đó mà trong lòng hắn cảm thấy có phần thích chí.

Chỉ duy nhất có một thứ không thay đổi đó là khuôn mặt thẹn thùng của cô, cho dù đối mặt với người đàn ông mình thầm yêu mến, Lãnh Nguyệt cũng không thể kìm được nhịp tim không ngừng đập nhanh và mạnh hơn, hai mắt đen nhánh nhìn chăm chăm xuống mặt đất, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông dù chỉ một chút.

Diệp Phong cười khổ, đối với một nữ đặc công mà nói quả thực đây là một kỳ tích, vốn là sát thủ thì trong người đã có máu giết người, ngoài ra cô ta còn có một thân hình đặc biệt có ưu thế cùng với sắc mặt thu hút, không thể nghi ngờ gì đây là một tài sản lớn.

Nhưng mà Lãnh Nguyệt hết lần này đến lần khác đều bỏ qua những công cụ quan trọng đó, mà chỉ dựa vào thực lực giết người của bản thân để hành động xem thường mọi thủ đoạn nhỏ khác, đây được coi là điều tối kỵ trong nghề đặc công nhưng cô lại làm được.

Diệp Phong làm sao lại không biết rõ cô làm tất cả những điều đó là vì hắn. Một người con gái cố chấp bướng bỉnh quyết giữ gìn sự trong trắng thuần khiết của mình mà không tiếc mạo hiểm tính mạng, lấy tính mạng đánh cuộc trong những trò chơi giết người miễn là đạt được mục đích của bản thân, thật cảm động, cũng chỉ có thể dùng từ này để miêu tả.

Có người nói, lấy thân báo ơn cũng không phải là tình yêu. Trong giờ phút này Diệp Phong cũng hiểu được điều đó, chẳng qua có một số lý luận gia phát ngôn xằng bậy khi cho rằng tình yêu bản chất là sự dâng hiến, sự cố gắng trả ơn nhất định không thể lấy lý luận đó ra mà cân nhắc được.

Hái đào trả mận, cho dù đào và mận không cùng giá nhưng cũng không ai có quyền phủ nhận hoàn toàn là không có tình yêu nảy sinh trong quá trình trao đổi đó. Một người phụ nữ hết lòng vì một người đàn ông, có lẽ cũng không chờ mong nhiều sự báo đáp, nhưng người đàn ông cũng nên cố gắng làm những điều mà bản thân thấy nên làm, đó là nghĩa vụ và bổn phận.

"So với trước kia cô ngày càng đẹp hơn". Diệp Phong lẳng lặng đến bên cạnh người phụ nữ đang cúi đầu ngồi trên giường nhẹ nhàng nói, rồi hắn chủ động ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ vuốt lọn tóc dài đang ướt của cô. Hắn có thừa những lời nói ngon ngọt để làm vui lòng trái tim yếu đuối của một người phụ nữ đang yêu, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa những lời này chứng tỏ mối quan hệ của họ có gì đó mờ ám. Hắn biết Lãnh Nguyệt không phải là cô gái thích nghe những lời ngon ngọt của đàn ông, qua nhiều năm cũng đã làm rất nhiều chuyện để gây được sự chú ý của hắn, chỉ như vậy mà thôi.

Nhưng bản thân hắn lại gần như không hề chú ý đến điều đơn giản như vậy, bảy năm trước, chính hắn đã không có thời gian để trút dục vọng của mình để chiếm đoạt cơ thể cô gái này, ngay lúc này đây hắn không những muốn chiếm đoạt cơ thể hoàn mỹ này, mà hơn thế nữa hắn còn muốn có một tình yêu lớn hơn là sự thỏa mãn nhục dục thông thường.

"Ơ?" Lãnh Nguyệt kinh ngạc khi nghe thấy những lời nói nhỏ nhẹ của Diệp Phong, một người đàn ông bình thường vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng với phong thái trầm mặc máu lạnh. Ngày ấy cho dù ở trong động hắn cũng không nói câu gì bình thường cả, mà ngữ khí cứng ngắc vô cùng không có chút cảm xúc gì trong đó.

Có thể chính vì như vậy mà nàng đã ảo tưởng và yêu mến người đàn ông đó giống như trong phim vì cô có cảm giác được che chở hơn, nhưng cô cũng biết rằng đối với Diệp Phong mà nói, kiểu chuyển biến thái độ như vậy thật sự rất khó khăn và sự thay đổi hôm nay quả thật là rất thú vị.

Bị kích động mạnh, cô thoát khỏi sự rụt rè vốn có, cơ thể dường như không thể kìm chế được những mơ mộng đã bị dồn nén rất lâu trong tim. Nhẹ nhàng đưa gương mặt nóng bỏng tựa vào ngực người đàn ông, cô cảm nhận được trống ngực của hắn đang đập dồn dập.

Rõ ràng hai hàng lệ đã tuôn ra, rơi nhanh xuống, trong lúc đó hai cơ thể đã ôm chặt lấy nhau. Lãnh Nguyệt âm thầm hưởng thụ cảm giác an toàn mà đã rất lâu rồi cô không có được, bởi vì cô có cảm giác dòng máu của mình bấy lâu như đang đông cứng giờ trong phút chốc tan chảy ra từ trong tim, không còn cảnh giết chóc, không có mùi máu tanh, lúc này chỉ còn một cô gái với tình yêu ngây thơ của mình đang chìm đắm trong hạnh phúc.

Cho dù Diệp Phong cố giữ bình tĩnh khi ôm người phụ nữ này trong lòng, nhưng cảm giác ấm ấm mềm mại của người đẹp không ngừng khiêu khích hắn khiến cho ngọn lửa dục vọng trong người hắn không ngừng bốc lên. Không thể không nói rằng mặc dù Lãnh Nguyệt mù tịt trong chuyện chăn gối nhưng vẻ mặt để mặc cho hắn tự ý thỏa mãn khiến cho hắn có muốn ngừng cũng không thể ngừng nổi.

Đôi khi, sự trong sáng không phải là một ý tưởng tồi để dụ dỗ đàn ông. Đây không phải là kiểu quyến rũ đàn ông của những người phụ nữ am hiểu chuyện chăn gối với những động tác khiêu gợi.

Có lẽ, điều này xuất phát trong vô thức, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vòng xuống phía dưới thắt lưng của Diệp Phong, sau đó nhẹ nhàng kéo thắt lưng hắn ra luồn tay vào trong áo sơ mi, rồi đôi bàn tay ấy tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve lên trên.

Một cảm giác ấm áp khiến cho Diệp Phong rùng mình, điều này báo hiệu hắn sắp không thể kìm chế nổi bản thân, cơ bản là ngọn lửa dục vọng bốc lên quá lớn khiến hắn cũng không có cách nào ngăn lại. Hắn đưa đôi bàn tay lực lưỡng đỡ lấy khuôn mặt hình trái lê xinh đẹp, đôi môi như vẽ cùng với hai má ửng hồng của Lãnh Nguyệt, hắn nhẹ nhàng hôn từ từ những giọt lệ còn lưu lại trên má cô, rồi hướng đến đôi môi ướt át mà hôn ngấu nghiến.

"Anh!" Khi đôi môi hai người chạm nhau Lãnh Nguyệt thất thanh kêu nhẹ một tiếng, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, khó có thể tưởng tượng được cô đã cùng Diệp Phong triền miên một đêm nhưng trước khi mây mưa hắn cũng đã tạo ra bước khai vị thật ngọt ngào.

Lúc đầu Lãnh Nguyệt hơi cứng nhắc một chút, sau đó cô nồng nhiệt hưởng ứng, từ từ cảm nhận nụ hôn đầu tiên trong đời mình, hai đầu lưỡi như quấn chặt lấy nhau, đồng thời, lúc đó hai bàn tay Diệp Phong bắt đầu tinh nghịch đi khám phá khắp vùng nhạy cảm của Lãnh Nguyệt, khiến cho cơ thể cô từ cứng nhắc dần mềm nhũn ra.

Một lúc lâu sau thì môi rời môi.

Khi sự đê mê đã được kích thích đến đỉnh điểm thì quần áo vốn để che thân thể hai người dần dần được cởi ra, dường như Lãnh Nguyệt không hề ngăn cản Diệp Phong mà bám chặt lấy hai bên hông hắn.

Nhưng vì cô chưa từng cởi áo, tháo thắt lưng kiểu này cho đàn ông bao giờ nên tỏ ra hơi thẹn thùng, hai gò má đỏ ửng lên kéo cả xuống cổ, vành tai sáng lấp lánh cũng bị đỏ lây.

Rồi như vô tình, bàn tay nhỏ bé của cô chạm phải một vật gì cứng cứng của Diệp Phong, bỗng giật mình vội vàng rút tay lại, sau một chút do dự, trong ánh mắt cô hiện lên một sự quyết tâm rồi bàn tay cô lại run rẩy đặt lên như muốn trói buộc vật thể cứng đó.

"Ah!" Diệp Phong kêu lên một tiếng sung sướng, người phụ nữ trước mặt hắn đã làm cho hắn lên đến đỉnh điểm, thật sự không thể tưởng tượng được từ một cô gái rụt rè mà lại có thể làm được chuyện như vậy.

Mặc dù cách thức đó chưa được cho là giỏi nhưng cũng khiến Diệp Phong không thể áp chế được mình.

Cố nén dục vọng xuống và duy trì chút khéo léo và minh mẫn cuối cùng, Diệp Phong nhẹ nhàng vỗ về đôi tay bóng mịn của Lãnh Nguyệt nói: "Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

"Uh", Lãnh Nguyệt thấp giọng đáp, dừng tay một chút rồi như lại càng mãnh liệt hơn. Diệp Phong cũng đáp trả tích cực không kém những động tác của cô.

Trong nháy mắt, tất cả mọi thứ ngăn cản hai người đều đã hoàn toàn bị vứt bỏ, hai khối cơ thể không cần che đậy dần dần ngả về phía chiếc giường lớn, sau đó chỉ còn nghe thấy tiếng kêu rên đồng thời phát ra từ hai người, họ mãnh liệt quấn lấy nhau và hưởng thụ…Dù sao đó vốn là hoạt động bản năng của con người đã có từ thời nguyên thủy.

Diệp Phong không phải thánh nhân, mặc dù có khả năng miễn dịch đối với phụ nữ hơn những đàn ông bình thường nhưng cũng chưa thể đạt tới trình độ ngồi trong lòng phụ nữ mà không loạn.

Khi một tấm thân phụ nữ chỉ được che bởi một chiếc khăn tắm mỏng xuất hiện trước mắt hắn thì dục vọng bấy lâu dồn nén không khỏi âm thầm trỗi dậy. Từ khi bước vào phòng này hắn đã có một dự cảm rằng sẽ có một số việc không thể tránh khỏi.

Quả nhiên, sau khi Lãnh Nguyệt yêu cầu hắn ở lại thêm lúc nữa thì cô liền xoay người bước vào phòng tắm, chỉ sau chưa đầy năm phút đã xuất hiện trước mặt hắn với hình tượng thật khiêu gợi.

Bảy năm đã biến một người con gái ngây thơ thành một mỹ nhân yểu điệu tao nhã, có lẽ bởi vì trải qua nhiều năm được tôi luyện khắc nghiệt nên bản chất yếu đuối đã biến mất không tung tích mà thay vào đó là một người cởi mở và già dặn kinh nghiệm. Cặp chân của cô săn chắc, căng tròn hơn hẳn những người phụ nữ thông thường thậm chí trông có vẻ giống như phần lớn đàn ông khỏe mạnh.

Không thể tưởng tượng một người phụ nữ được người ta gọi là quỷ dạ xoa, người phụ nữ máu lạnh mà lại có một cơ thể hoàn mĩ đến vậy, da tay bóng mịn thậm chí còn vượt xa cả mấy cô người mẫu quốc tế, không biết có phải cô gái này đi chăm sóc da tay để giết người hay không.

Sát thủ giết người là một mỹ nhân, nghĩ đến đó mà trong lòng hắn cảm thấy có phần thích chí.

Chỉ duy nhất có một thứ không thay đổi đó là khuôn mặt thẹn thùng của cô, cho dù đối mặt với người đàn ông mình thầm yêu mến, Lãnh Nguyệt cũng không thể kìm được nhịp tim không ngừng đập nhanh và mạnh hơn, hai mắt đen nhánh nhìn chăm chăm xuống mặt đất, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông dù chỉ một chút.

Diệp Phong cười khổ, đối với một nữ đặc công mà nói quả thực đây là một kỳ tích, vốn là sát thủ thì trong người đã có máu giết người, ngoài ra cô ta còn có một thân hình đặc biệt có ưu thế cùng với sắc mặt thu hút, không thể nghi ngờ gì đây là một tài sản lớn.

Nhưng mà Lãnh Nguyệt hết lần này đến lần khác đều bỏ qua những công cụ quan trọng đó, mà chỉ dựa vào thực lực giết người của bản thân để hành động xem thường mọi thủ đoạn nhỏ khác, đây được coi là điều tối kỵ trong nghề đặc công nhưng cô lại làm được.

Diệp Phong làm sao lại không biết rõ cô làm tất cả những điều đó là vì hắn. Một người con gái cố chấp bướng bỉnh quyết giữ gìn sự trong trắng thuần khiết của mình mà không tiếc mạo hiểm tính mạng, lấy tính mạng đánh cuộc trong những trò chơi giết người miễn là đạt được mục đích của bản thân, thật cảm động, cũng chỉ có thể dùng từ này để miêu tả.

Có người nói, lấy thân báo ơn cũng không phải là tình yêu. Trong giờ phút này Diệp Phong cũng hiểu được điều đó, chẳng qua có một số lý luận gia phát ngôn xằng bậy khi cho rằng tình yêu bản chất là sự dâng hiến, sự cố gắng trả ơn nhất định không thể lấy lý luận đó ra mà cân nhắc được.

Hái đào trả mận, cho dù đào và mận không cùng giá nhưng cũng không ai có quyền phủ nhận hoàn toàn là không có tình yêu nảy sinh trong quá trình trao đổi đó. Một người phụ nữ hết lòng vì một người đàn ông, có lẽ cũng không chờ mong nhiều sự báo đáp, nhưng người đàn ông cũng nên cố gắng làm những điều mà bản thân thấy nên làm, đó là nghĩa vụ và bổn phận.

"So với trước kia cô ngày càng đẹp hơn". Diệp Phong lẳng lặng đến bên cạnh người phụ nữ đang cúi đầu ngồi trên giường nhẹ nhàng nói, rồi hắn chủ động ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ vuốt lọn tóc dài đang ướt của cô. Hắn có thừa những lời nói ngon ngọt để làm vui lòng trái tim yếu đuối của một người phụ nữ đang yêu, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa những lời này chứng tỏ mối quan hệ của họ có gì đó mờ ám. Hắn biết Lãnh Nguyệt không phải là cô gái thích nghe những lời ngon ngọt của đàn ông, qua nhiều năm cũng đã làm rất nhiều chuyện để gây được sự chú ý của hắn, chỉ như vậy mà thôi.

Nhưng bản thân hắn lại gần như không hề chú ý đến điều đơn giản như vậy, bảy năm trước, chính hắn đã không có thời gian để trút dục vọng của mình để chiếm đoạt cơ thể cô gái này, ngay lúc này đây hắn không những muốn chiếm đoạt cơ thể hoàn mỹ này, mà hơn thế nữa hắn còn muốn có một tình yêu lớn hơn là sự thỏa mãn nhục dục thông thường.

"Ơ?" Lãnh Nguyệt kinh ngạc khi nghe thấy những lời nói nhỏ nhẹ của Diệp Phong, một người đàn ông bình thường vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng với phong thái trầm mặc máu lạnh. Ngày ấy cho dù ở trong động hắn cũng không nói câu gì bình thường cả, mà ngữ khí cứng ngắc vô cùng không có chút cảm xúc gì trong đó.

Có thể chính vì như vậy mà nàng đã ảo tưởng và yêu mến người đàn ông đó giống như trong phim vì cô có cảm giác được che chở hơn, nhưng cô cũng biết rằng đối với Diệp Phong mà nói, kiểu chuyển biến thái độ như vậy thật sự rất khó khăn và sự thay đổi hôm nay quả thật là rất thú vị.

Bị kích động mạnh, cô thoát khỏi sự rụt rè vốn có, cơ thể dường như không thể kìm chế được những mơ mộng đã bị dồn nén rất lâu trong tim. Nhẹ nhàng đưa gương mặt nóng bỏng tựa vào ngực người đàn ông, cô cảm nhận được trống ngực của hắn đang đập dồn dập.

Rõ ràng hai hàng lệ đã tuôn ra, rơi nhanh xuống, trong lúc đó hai cơ thể đã ôm chặt lấy nhau. Lãnh Nguyệt âm thầm hưởng thụ cảm giác an toàn mà đã rất lâu rồi cô không có được, bởi vì cô có cảm giác dòng máu của mình bấy lâu như đang đông cứng giờ trong phút chốc tan chảy ra từ trong tim, không còn cảnh giết chóc, không có mùi máu tanh, lúc này chỉ còn một cô gái với tình yêu ngây thơ của mình đang chìm đắm trong hạnh phúc.

Cho dù Diệp Phong cố giữ bình tĩnh khi ôm người phụ nữ này trong lòng, nhưng cảm giác ấm ấm mềm mại của người đẹp không ngừng khiêu khích hắn khiến cho ngọn lửa dục vọng trong người hắn không ngừng bốc lên. Không thể không nói rằng mặc dù Lãnh Nguyệt mù tịt trong chuyện chăn gối nhưng vẻ mặt để mặc cho hắn tự ý thỏa mãn khiến cho hắn có muốn ngừng cũng không thể ngừng nổi.

Đôi khi, sự trong sáng không phải là một ý tưởng tồi để dụ dỗ đàn ông. Đây không phải là kiểu quyến rũ đàn ông của những người phụ nữ am hiểu chuyện chăn gối với những động tác khiêu gợi.

Có lẽ, điều này xuất phát trong vô thức, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vòng xuống phía dưới thắt lưng của Diệp Phong, sau đó nhẹ nhàng kéo thắt lưng hắn ra luồn tay vào trong áo sơ mi, rồi đôi bàn tay ấy tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve lên trên.

Một cảm giác ấm áp khiến cho Diệp Phong rùng mình, điều này báo hiệu hắn sắp không thể kìm chế nổi bản thân, cơ bản là ngọn lửa dục vọng bốc lên quá lớn khiến hắn cũng không có cách nào ngăn lại. Hắn đưa đôi bàn tay lực lưỡng đỡ lấy khuôn mặt hình trái lê xinh đẹp, đôi môi như vẽ cùng với hai má ửng hồng của Lãnh Nguyệt, hắn nhẹ nhàng hôn từ từ những giọt lệ còn lưu lại trên má cô, rồi hướng đến đôi môi ướt át mà hôn ngấu nghiến.

"Anh!" Khi đôi môi hai người chạm nhau Lãnh Nguyệt thất thanh kêu nhẹ một tiếng, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, khó có thể tưởng tượng được cô đã cùng Diệp Phong triền miên một đêm nhưng trước khi mây mưa hắn cũng đã tạo ra bước khai vị thật ngọt ngào.

Lúc đầu Lãnh Nguyệt hơi cứng nhắc một chút, sau đó cô nồng nhiệt hưởng ứng, từ từ cảm nhận nụ hôn đầu tiên trong đời mình, hai đầu lưỡi như quấn chặt lấy nhau, đồng thời, lúc đó hai bàn tay Diệp Phong bắt đầu tinh nghịch đi khám phá khắp vùng nhạy cảm của Lãnh Nguyệt, khiến cho cơ thể cô từ cứng nhắc dần mềm nhũn ra.

Một lúc lâu sau thì môi rời môi.

Khi sự đê mê đã được kích thích đến đỉnh điểm thì quần áo vốn để che thân thể hai người dần dần được cởi ra, dường như Lãnh Nguyệt không hề ngăn cản Diệp Phong mà bám chặt lấy hai bên hông hắn.

Nhưng vì cô chưa từng cởi áo, tháo thắt lưng kiểu này cho đàn ông bao giờ nên tỏ ra hơi thẹn thùng, hai gò má đỏ ửng lên kéo cả xuống cổ, vành tai sáng lấp lánh cũng bị đỏ lây.

Rồi như vô tình, bàn tay nhỏ bé của cô chạm phải một vật gì cứng cứng của Diệp Phong, bỗng giật mình vội vàng rút tay lại, sau một chút do dự, trong ánh mắt cô hiện lên một sự quyết tâm rồi bàn tay cô lại run rẩy đặt lên như muốn trói buộc vật thể cứng đó.

"Ah!" Diệp Phong kêu lên một tiếng sung sướng, người phụ nữ trước mặt hắn đã làm cho hắn lên đến đỉnh điểm, thật sự không thể tưởng tượng được từ một cô gái rụt rè mà lại có thể làm được chuyện như vậy.

Mặc dù cách thức đó chưa được cho là giỏi nhưng cũng khiến Diệp Phong không thể áp chế được mình.

Cố nén dục vọng xuống và duy trì chút khéo léo và minh mẫn cuối cùng, Diệp Phong nhẹ nhàng vỗ về đôi tay bóng mịn của Lãnh Nguyệt nói: "Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

"Uh", Lãnh Nguyệt thấp giọng đáp, dừng tay một chút rồi như lại càng mãnh liệt hơn. Diệp Phong cũng đáp trả tích cực không kém những động tác của cô.

Trong nháy mắt, tất cả mọi thứ ngăn cản hai người đều đã hoàn toàn bị vứt bỏ, hai khối cơ thể không cần che đậy dần dần ngả về phía chiếc giường lớn, sau đó chỉ còn nghe thấy tiếng kêu rên đồng thời phát ra từ hai người, họ mãnh liệt quấn lấy nhau và hưởng thụ…Dù sao đó vốn là hoạt động bản năng của con người đã có từ thời nguyên thủy.

Diệp Phong không phải thánh nhân, mặc dù có khả năng miễn dịch đối với phụ nữ hơn những đàn ông bình thường nhưng cũng chưa thể đạt tới trình độ ngồi trong lòng phụ nữ mà không loạn.

Khi một tấm thân phụ nữ chỉ được che bởi một chiếc khăn tắm mỏng xuất hiện trước mắt hắn thì dục vọng bấy lâu dồn nén không khỏi âm thầm trỗi dậy. Từ khi bước vào phòng này hắn đã có một dự cảm rằng sẽ có một số việc không thể tránh khỏi.

Quả nhiên, sau khi Lãnh Nguyệt yêu cầu hắn ở lại thêm lúc nữa thì cô liền xoay người bước vào phòng tắm, chỉ sau chưa đầy năm phút đã xuất hiện trước mặt hắn với hình tượng thật khiêu gợi.

Bảy năm đã biến một người con gái ngây thơ thành một mỹ nhân yểu điệu tao nhã, có lẽ bởi vì trải qua nhiều năm được tôi luyện khắc nghiệt nên bản chất yếu đuối đã biến mất không tung tích mà thay vào đó là một người cởi mở và già dặn kinh nghiệm. Cặp chân của cô săn chắc, căng tròn hơn hẳn những người phụ nữ thông thường thậm chí trông có vẻ giống như phần lớn đàn ông khỏe mạnh.

Không thể tưởng tượng một người phụ nữ được người ta gọi là quỷ dạ xoa, người phụ nữ máu lạnh mà lại có một cơ thể hoàn mĩ đến vậy, da tay bóng mịn thậm chí còn vượt xa cả mấy cô người mẫu quốc tế, không biết có phải cô gái này đi chăm sóc da tay để giết người hay không.

Sát thủ giết người là một mỹ nhân, nghĩ đến đó mà trong lòng hắn cảm thấy có phần thích chí.

Chỉ duy nhất có một thứ không thay đổi đó là khuôn mặt thẹn thùng của cô, cho dù đối mặt với người đàn ông mình thầm yêu mến, Lãnh Nguyệt cũng không thể kìm được nhịp tim không ngừng đập nhanh và mạnh hơn, hai mắt đen nhánh nhìn chăm chăm xuống mặt đất, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông dù chỉ một chút.

Diệp Phong cười khổ, đối với một nữ đặc công mà nói quả thực đây là một kỳ tích, vốn là sát thủ thì trong người đã có máu giết người, ngoài ra cô ta còn có một thân hình đặc biệt có ưu thế cùng với sắc mặt thu hút, không thể nghi ngờ gì đây là một tài sản lớn.

Nhưng mà Lãnh Nguyệt hết lần này đến lần khác đều bỏ qua những công cụ quan trọng đó, mà chỉ dựa vào thực lực giết người của bản thân để hành động xem thường mọi thủ đoạn nhỏ khác, đây được coi là điều tối kỵ trong nghề đặc công nhưng cô lại làm được.

Diệp Phong làm sao lại không biết rõ cô làm tất cả những điều đó là vì hắn. Một người con gái cố chấp bướng bỉnh quyết giữ gìn sự trong trắng thuần khiết của mình mà không tiếc mạo hiểm tính mạng, lấy tính mạng đánh cuộc trong những trò chơi giết người miễn là đạt được mục đích của bản thân, thật cảm động, cũng chỉ có thể dùng từ này để miêu tả.

Có người nói, lấy thân báo ơn cũng không phải là tình yêu. Trong giờ phút này Diệp Phong cũng hiểu được điều đó, chẳng qua có một số lý luận gia phát ngôn xằng bậy khi cho rằng tình yêu bản chất là sự dâng hiến, sự cố gắng trả ơn nhất định không thể lấy lý luận đó ra mà cân nhắc được.

Hái đào trả mận, cho dù đào và mận không cùng giá nhưng cũng không ai có quyền phủ nhận hoàn toàn là không có tình yêu nảy sinh trong quá trình trao đổi đó. Một người phụ nữ hết lòng vì một người đàn ông, có lẽ cũng không chờ mong nhiều sự báo đáp, nhưng người đàn ông cũng nên cố gắng làm những điều mà bản thân thấy nên làm, đó là nghĩa vụ và bổn phận.

"So với trước kia cô ngày càng đẹp hơn". Diệp Phong lẳng lặng đến bên cạnh người phụ nữ đang cúi đầu ngồi trên giường nhẹ nhàng nói, rồi hắn chủ động ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ vuốt lọn tóc dài đang ướt của cô. Hắn có thừa những lời nói ngon ngọt để làm vui lòng trái tim yếu đuối của một người phụ nữ đang yêu, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa những lời này chứng tỏ mối quan hệ của họ có gì đó mờ ám. Hắn biết Lãnh Nguyệt không phải là cô gái thích nghe những lời ngon ngọt của đàn ông, qua nhiều năm cũng đã làm rất nhiều chuyện để gây được sự chú ý của hắn, chỉ như vậy mà thôi.

Nhưng bản thân hắn lại gần như không hề chú ý đến điều đơn giản như vậy, bảy năm trước, chính hắn đã không có thời gian để trút dục vọng của mình để chiếm đoạt cơ thể cô gái này, ngay lúc này đây hắn không những muốn chiếm đoạt cơ thể hoàn mỹ này, mà hơn thế nữa hắn còn muốn có một tình yêu lớn hơn là sự thỏa mãn nhục dục thông thường.

"Ơ?" Lãnh Nguyệt kinh ngạc khi nghe thấy những lời nói nhỏ nhẹ của Diệp Phong, một người đàn ông bình thường vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng với phong thái trầm mặc máu lạnh. Ngày ấy cho dù ở trong động hắn cũng không nói câu gì bình thường cả, mà ngữ khí cứng ngắc vô cùng không có chút cảm xúc gì trong đó.

Có thể chính vì như vậy mà nàng đã ảo tưởng và yêu mến người đàn ông đó giống như trong phim vì cô có cảm giác được che chở hơn, nhưng cô cũng biết rằng đối với Diệp Phong mà nói, kiểu chuyển biến thái độ như vậy thật sự rất khó khăn và sự thay đổi hôm nay quả thật là rất thú vị.

Bị kích động mạnh, cô thoát khỏi sự rụt rè vốn có, cơ thể dường như không thể kìm chế được những mơ mộng đã bị dồn nén rất lâu trong tim. Nhẹ nhàng đưa gương mặt nóng bỏng tựa vào ngực người đàn ông, cô cảm nhận được trống ngực của hắn đang đập dồn dập.

Rõ ràng hai hàng lệ đã tuôn ra, rơi nhanh xuống, trong lúc đó hai cơ thể đã ôm chặt lấy nhau. Lãnh Nguyệt âm thầm hưởng thụ cảm giác an toàn mà đã rất lâu rồi cô không có được, bởi vì cô có cảm giác dòng máu của mình bấy lâu như đang đông cứng giờ trong phút chốc tan chảy ra từ trong tim, không còn cảnh giết chóc, không có mùi máu tanh, lúc này chỉ còn một cô gái với tình yêu ngây thơ của mình đang chìm đắm trong hạnh phúc.

Cho dù Diệp Phong cố giữ bình tĩnh khi ôm người phụ nữ này trong lòng, nhưng cảm giác ấm ấm mềm mại của người đẹp không ngừng khiêu khích hắn khiến cho ngọn lửa dục vọng trong người hắn không ngừng bốc lên. Không thể không nói rằng mặc dù Lãnh Nguyệt mù tịt trong chuyện chăn gối nhưng vẻ mặt để mặc cho hắn tự ý thỏa mãn khiến cho hắn có muốn ngừng cũng không thể ngừng nổi.

Đôi khi, sự trong sáng không phải là một ý tưởng tồi để dụ dỗ đàn ông. Đây không phải là kiểu quyến rũ đàn ông của những người phụ nữ am hiểu chuyện chăn gối với những động tác khiêu gợi.

Có lẽ, điều này xuất phát trong vô thức, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vòng xuống phía dưới thắt lưng của Diệp Phong, sau đó nhẹ nhàng kéo thắt lưng hắn ra luồn tay vào trong áo sơ mi, rồi đôi bàn tay ấy tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve lên trên.

Một cảm giác ấm áp khiến cho Diệp Phong rùng mình, điều này báo hiệu hắn sắp không thể kìm chế nổi bản thân, cơ bản là ngọn lửa dục vọng bốc lên quá lớn khiến hắn cũng không có cách nào ngăn lại. Hắn đưa đôi bàn tay lực lưỡng đỡ lấy khuôn mặt hình trái lê xinh đẹp, đôi môi như vẽ cùng với hai má ửng hồng của Lãnh Nguyệt, hắn nhẹ nhàng hôn từ từ những giọt lệ còn lưu lại trên má cô, rồi hướng đến đôi môi ướt át mà hôn ngấu nghiến.

"Anh!" Khi đôi môi hai người chạm nhau Lãnh Nguyệt thất thanh kêu nhẹ một tiếng, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, khó có thể tưởng tượng được cô đã cùng Diệp Phong triền miên một đêm nhưng trước khi mây mưa hắn cũng đã tạo ra bước khai vị thật ngọt ngào.

Lúc đầu Lãnh Nguyệt hơi cứng nhắc một chút, sau đó cô nồng nhiệt hưởng ứng, từ từ cảm nhận nụ hôn đầu tiên trong đời mình, hai đầu lưỡi như quấn chặt lấy nhau, đồng thời, lúc đó hai bàn tay Diệp Phong bắt đầu tinh nghịch đi khám phá khắp vùng nhạy cảm của Lãnh Nguyệt, khiến cho cơ thể cô từ cứng nhắc dần mềm nhũn ra.

Một lúc lâu sau thì môi rời môi.

Khi sự đê mê đã được kích thích đến đỉnh điểm thì quần áo vốn để che thân thể hai người dần dần được cởi ra, dường như Lãnh Nguyệt không hề ngăn cản Diệp Phong mà bám chặt lấy hai bên hông hắn.

Nhưng vì cô chưa từng cởi áo, tháo thắt lưng kiểu này cho đàn ông bao giờ nên tỏ ra hơi thẹn thùng, hai gò má đỏ ửng lên kéo cả xuống cổ, vành tai sáng lấp lánh cũng bị đỏ lây.

Rồi như vô tình, bàn tay nhỏ bé của cô chạm phải một vật gì cứng cứng của Diệp Phong, bỗng giật mình vội vàng rút tay lại, sau một chút do dự, trong ánh mắt cô hiện lên một sự quyết tâm rồi bàn tay cô lại run rẩy đặt lên như muốn trói buộc vật thể cứng đó.

"Ah!" Diệp Phong kêu lên một tiếng sung sướng, người phụ nữ trước mặt hắn đã làm cho hắn lên đến đỉnh điểm, thật sự không thể tưởng tượng được từ một cô gái rụt rè mà lại có thể làm được chuyện như vậy.

Mặc dù cách thức đó chưa được cho là giỏi nhưng cũng khiến Diệp Phong không thể áp chế được mình.

Cố nén dục vọng xuống và duy trì chút khéo léo và minh mẫn cuối cùng, Diệp Phong nhẹ nhàng vỗ về đôi tay bóng mịn của Lãnh Nguyệt nói: "Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

"Uh", Lãnh Nguyệt thấp giọng đáp, dừng tay một chút rồi như lại càng mãnh liệt hơn. Diệp Phong cũng đáp trả tích cực không kém những động tác của cô.

Trong nháy mắt, tất cả mọi thứ ngăn cản hai người đều đã hoàn toàn bị vứt bỏ, hai khối cơ thể không cần che đậy dần dần ngả về phía chiếc giường lớn, sau đó chỉ còn nghe thấy tiếng kêu rên đồng thời phát ra từ hai người, họ mãnh liệt quấn lấy nhau và hưởng thụ…Dù sao đó vốn là hoạt động bản năng của con người đã có từ thời nguyên thủy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang