Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 27
truyền nhiệt

❊ ❊ ❊

Thời gian buổi trưa trôi qua trong chuyện trò, lên mạng, trò chơi.Đối với tên Bạo long kia, Diệp Phong càng hiểu sâu hơn, có vẻ thằng cha đó không biết liêm sỉ, lai còn trơ tráo nói khoác thân thể của chính mình cường tráng đẹp đẽ, da dẻ trơn truột mà nhẵn nhụi, khiến Diệp Phong buồn nôn, chỉ muốn xuyên qua máy vi tính đâm cho thằng cha ghê tởm đó một cái, chỉ tiếc mình chỉ là một đặc công, không như nhân vật nam trong tiểu thuyết, tha hồ dạo chơi xuyên thời gian, không gian.

Đây chính là số phận cuả gay, vì những nhân vật hư cấu kia, mà im lặng chịu đựng những lời lẽ bẩn thỉu, Diệp Phong cười bất đắc dĩ, từ khi nào mình cũng trở thành loại người vì chút ơn huệ mà mặc kệ danh dự này, song có điều nghĩ ra đây mới là người bình thường, người thực sự coi khinh lợi ích có vẻ như còn chưa ra đời, con người vốn là sống vì danh lợi. Cho dù trước đây mình giết người không vì lợi thì cũng không thoát khỏi sự ràng buộc của chữ "danh".

Từ từ khởi động xe máy, Diệp Phong lái xe với tốc độ như rùa. Theo hắn, để hai cái cực đoan ở với nhau chỉ có kết quả không tưởng được, ví dụ như uống rượu với uống trà, hay lái xe phân khối lớn ngang với với xe lăn.

Khi người đời không dèm pha này nọ, Diệp Phong càng thích lái xe ngắm cảnh phồn hoa của thành phố, thỉnh thoảng dừng xe lại suy nghĩ sự đời. Sự thanh thản dễ chịu như vậy không phải là thứ mấy tay đua xe hống hách trên đường có thể hiểu được.

Mất nửa tiếng đồng hồ Diệp Phong mới về đến cổng khu nhà mình, như thói quen chào hỏi bác gác cổng rồi mới lao lên tầng mười.

"Diệp Phong,anh về rồi à!", vừa mở cửa, con bé Tiêu Hiểu liền đón.

"Hic….niềm nở như vậy, không phải là lại phá hỏng đồ rồi đấy chứ?" Diệp Phong nghi ngờ hỏi. Theo như hắn thấy, Tiêu Hiểu đúng là vua phá hoại, cái nhà này của mình sớm muộn cũng bị phá trong tay cô ta, nhưng lấy ít đồ chẳng đáng tiền đổi lấy một cô em ở cùng, xem ra cũng là tính toán có lợi.

"Không". Tiêu Hiểu phản bác. Mặt tỏ vẻ hơi tức giận, vừa nói vừa mở phòng, "Anh xem, phòng này tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi!".

"Hic…phòng mình từ lúc nào trở nên sặc sỡ thế này. Diệp Phong không khỏi sầu não, những đồ đạc trong phòng bị phá hỏng tối qua đã biến mất sạch, thay vào đấy là không ít đồ mới, thậm chí ngay cả rèm cửa cũng đổi thành màu hồng, bên trên có thể thấy rõ bức tranh con chuột.

"Nhóc, không phải cô muốn thường xuyên sống ở đây đấy chứ?". Diệp Phong nhìn đống đồ chơi đầy giường, hiếu kỳ nói.

"Đương nhiên, tôi giờ không xu dính túi, không nhà mà về, không ở đây thì ở đâu?". Ánh mắt Tiêu Hiểu thành thật bỗng cười tủm tỉm ra vẻ nũng nịu:"huống hồ anh lại tốt với tôi như vậy, đánh chết tôi cũng không đi!".

Tôi tốt với cô? Diệp Phong cười khổ, hình như tối qua còn nói tôi là đồ háo sắc mà, hôm nay lại biến thành người tốt rồi. Bỗng nghĩ đến câu không xu dính túi, không khỏi nhìn con nhỏ từ trên xuống dưới "Không phải cô không có tiền đấy chứ, vậy đồ đạc trong phòng từ đâu mà ra?"

" À, cái này, cái này tí nữa sẽ nói cho anh biết, còn chưa ăn cơm mà, hay là chúng ta ăn trước đã?". Tiêu Hiểu tránh ánh mắt của Diệp Phon, chạy vụt vào bếp, rồi nhanh chóng bưng lên mười món ăn.

Trong đó có mấy món Diệp Phong rất thích, từ màu sắc, hương thơm mà đoán thì bàn thức ăn này rất có công phu, quán ăn nhỏ bình thường nhất định không thể làm được.

Diệp Phong đi tới bên bàn ăn, lấy đũa gắp một miếng thịt gà cay bỏ vào miệng.

"Đây là cô làm?" vừa nhai miếng thịt gà, Diệp Phong tò mò hỏi. Nhưng lập tức thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. miếng thịt gà vào miệng giòn tan, vị cay vừa phải, hấp dẫn vô cùng, làm sao có thể làm ra từ một con bé ngay cả nấu cơm còn quên cho nước.

Nhưng lại không ngờ con bé đó lại gật đầu, nói có phần tự hào: "Coi là thế đi, thế nào, thấy tôi lợi hại chưa!".Chỉ tiếc là cái điệu cười gian xảo ấy bị Diệp Phong tóm trúng.

"Cái gì gọi là coi như thế, phải là phải, không phải là không phải?" Diệp Phong tra hỏi, nhìn thẳng vào đôi mắt con bé gò má đã đỏ ửng trước mặt,, không cho cô ta một cơ hội nói dối

"Hụ hụ, cái này, là thế này..". Tiêu Hiểu giải thích rõ ràng: "Những đồ ăn này vốn là tôi mua ở nhà hàng, nhưng lại hơi nguội nên tôi đun lại cho nóng, mặc dù lúc đầu là đầu bếp nấu nhưng tôi cũng góp một phần đấy chứ, vì thế…, nên tính là tôi và đầu bếp đó cũng làm!".

"Phù", miếng thịt còn chưa kịp nuốt đã bị Diệp Phong phun ra, lý do này cũng hay quá nhỉ, đun lại một tí đã thành tác phẩm của mình?. Cái này chắc làm đầu bếp nấu những thứ này tức chết mất, thức ăn tốn công làm ra nháy mắt đã trở thành tác phẩm chung với người khác, cái tổn hại này quá lớn.

Nhìn con bé mặt mũi đỏ bừng kia, Diệp Phong bỗng nhớ ra, nồi điện của nhà mình không phải bị cháy rồi sao, sao lại còn có thế nấu nhỉ, với trình độ của con bé này nhất định không thể đun bếp lò được. Nếu đun thì không thiêu rụi cả cái khu này mới là lạ.

"Nhóc, những đồ ăn này cô lấy cái gi mà đun lại? hình như nồi điện cháy rồi, cô có thể dùng bếp lò sao?"

"Cái này, tôi vốn định đun bếp lò nhưng tôi sợ lại đốt cháy….". Tiêu Hiểu hơi ngượng nói. Từ nhỏ đều sống cuộc sống cơm đưa tận miệng, đâu mà vào bếp, nếu muốn vào bố mẹ cũng không cho, vì thế cô cũng biết rất ít những thứ trong bếp, nếu đưa cho quyển hướng dẫn sử dụng thì còn có thể biết dùng thế nào chứ nếu tự mình mày mò thì quả khó khăn.

Diệp Phong trái lại thấy buồn cười, từ trước giờ chưa nghe nói bếp lò cũng có thể đốt cháy nhà, nhưng cũng biết con nhỏ này được nuông chiều từ bé, không biết dùng những thứ này cũng là đương nhiên nên cũng không muốn uốn nắn cô ta nữa.

"Nhưng tôi nghĩ ra một cách hay". Khuôn mặt ửng đỏ của Tiêu Hiểu lộ vẻ phấn khởi, nói: "Tôi phát hiện trong nhà chúng ta còn khá nhiều nước nóng, nên cho đồ ăn vào cặp lồng, buộc chặt trong túi nilong, sau đó đổ nước nóng vào một lúc là thức ăn nóng".

"Há…". Diệp Phong lặng đi một lúc, cuối cùng giơ ngón tay cái ra, ca ngợi: "Cách hay!"

"Hứ". Tiêu Hiểu mặt lộ vẻ xem thường, vỗ vai Diệp Phong, "Bản cô nương chỉ số IQ cao, anh không phải ngưỡng mộ, cái này là trời sinh rồi,anh muốn cũng chẳng được đâu".

Diệp Phong thẫn thờ gật đầu: "Là trời sinh, là trời sinh…"

Nhưng không nghĩ con nhỏ đó lại tỏ vẻ như một giáo sư, "Học trò Diệp Phong kia, có biết cách làm nóng thức ăn của tôi là nguyên lý nào không?"

Diệp Phong lắc đầu chờ cô ta nói tiếp đoạn sau.

Tiêu Hiểu khóe miệng cười hả hê đắc ý, chợt cốc mạnh vào đầu Diệp Phong, cao giọng nói: "Đây là hình thức truyền năng lượng phổ biến nhất trong giới tự nhiên- truyền nhiệt".

"Bang", đôi đũa trên tay Diệp Phong rơi tuột xuống bàn, đôi mắt thẫn thờ nhìn cô gái xinh xắn trước mặt, mãi không nói nên lời

Thời gian buổi trưa trôi qua trong chuyện trò, lên mạng, trò chơi.Đối với tên Bạo long kia, Diệp Phong càng hiểu sâu hơn, có vẻ thằng cha đó không biết liêm sỉ, lai còn trơ tráo nói khoác thân thể của chính mình cường tráng đẹp đẽ, da dẻ trơn truột mà nhẵn nhụi, khiến Diệp Phong buồn nôn, chỉ muốn xuyên qua máy vi tính đâm cho thằng cha ghê tởm đó một cái, chỉ tiếc mình chỉ là một đặc công, không như nhân vật nam trong tiểu thuyết, tha hồ dạo chơi xuyên thời gian, không gian.

Đây chính là số phận cuả gay, vì những nhân vật hư cấu kia, mà im lặng chịu đựng những lời lẽ bẩn thỉu, Diệp Phong cười bất đắc dĩ, từ khi nào mình cũng trở thành loại người vì chút ơn huệ mà mặc kệ danh dự này, song có điều nghĩ ra đây mới là người bình thường, người thực sự coi khinh lợi ích có vẻ như còn chưa ra đời, con người vốn là sống vì danh lợi. Cho dù trước đây mình giết người không vì lợi thì cũng không thoát khỏi sự ràng buộc của chữ "danh".

Từ từ khởi động xe máy, Diệp Phong lái xe với tốc độ như rùa. Theo hắn, để hai cái cực đoan ở với nhau chỉ có kết quả không tưởng được, ví dụ như uống rượu với uống trà, hay lái xe phân khối lớn ngang với với xe lăn.

Khi người đời không dèm pha này nọ, Diệp Phong càng thích lái xe ngắm cảnh phồn hoa của thành phố, thỉnh thoảng dừng xe lại suy nghĩ sự đời. Sự thanh thản dễ chịu như vậy không phải là thứ mấy tay đua xe hống hách trên đường có thể hiểu được.

Mất nửa tiếng đồng hồ Diệp Phong mới về đến cổng khu nhà mình, như thói quen chào hỏi bác gác cổng rồi mới lao lên tầng mười.

"Diệp Phong,anh về rồi à!", vừa mở cửa, con bé Tiêu Hiểu liền đón.

"Hic….niềm nở như vậy, không phải là lại phá hỏng đồ rồi đấy chứ?" Diệp Phong nghi ngờ hỏi. Theo như hắn thấy, Tiêu Hiểu đúng là vua phá hoại, cái nhà này của mình sớm muộn cũng bị phá trong tay cô ta, nhưng lấy ít đồ chẳng đáng tiền đổi lấy một cô em ở cùng, xem ra cũng là tính toán có lợi.

"Không". Tiêu Hiểu phản bác. Mặt tỏ vẻ hơi tức giận, vừa nói vừa mở phòng, "Anh xem, phòng này tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi!".

"Hic…phòng mình từ lúc nào trở nên sặc sỡ thế này. Diệp Phong không khỏi sầu não, những đồ đạc trong phòng bị phá hỏng tối qua đã biến mất sạch, thay vào đấy là không ít đồ mới, thậm chí ngay cả rèm cửa cũng đổi thành màu hồng, bên trên có thể thấy rõ bức tranh con chuột.

"Nhóc, không phải cô muốn thường xuyên sống ở đây đấy chứ?". Diệp Phong nhìn đống đồ chơi đầy giường, hiếu kỳ nói.

"Đương nhiên, tôi giờ không xu dính túi, không nhà mà về, không ở đây thì ở đâu?". Ánh mắt Tiêu Hiểu thành thật bỗng cười tủm tỉm ra vẻ nũng nịu:"huống hồ anh lại tốt với tôi như vậy, đánh chết tôi cũng không đi!".

Tôi tốt với cô? Diệp Phong cười khổ, hình như tối qua còn nói tôi là đồ háo sắc mà, hôm nay lại biến thành người tốt rồi. Bỗng nghĩ đến câu không xu dính túi, không khỏi nhìn con nhỏ từ trên xuống dưới "Không phải cô không có tiền đấy chứ, vậy đồ đạc trong phòng từ đâu mà ra?"

" À, cái này, cái này tí nữa sẽ nói cho anh biết, còn chưa ăn cơm mà, hay là chúng ta ăn trước đã?". Tiêu Hiểu tránh ánh mắt của Diệp Phon, chạy vụt vào bếp, rồi nhanh chóng bưng lên mười món ăn.

Trong đó có mấy món Diệp Phong rất thích, từ màu sắc, hương thơm mà đoán thì bàn thức ăn này rất có công phu, quán ăn nhỏ bình thường nhất định không thể làm được.

Diệp Phong đi tới bên bàn ăn, lấy đũa gắp một miếng thịt gà cay bỏ vào miệng.

"Đây là cô làm?" vừa nhai miếng thịt gà, Diệp Phong tò mò hỏi. Nhưng lập tức thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. miếng thịt gà vào miệng giòn tan, vị cay vừa phải, hấp dẫn vô cùng, làm sao có thể làm ra từ một con bé ngay cả nấu cơm còn quên cho nước.

Nhưng lại không ngờ con bé đó lại gật đầu, nói có phần tự hào: "Coi là thế đi, thế nào, thấy tôi lợi hại chưa!".Chỉ tiếc là cái điệu cười gian xảo ấy bị Diệp Phong tóm trúng.

"Cái gì gọi là coi như thế, phải là phải, không phải là không phải?" Diệp Phong tra hỏi, nhìn thẳng vào đôi mắt con bé gò má đã đỏ ửng trước mặt,, không cho cô ta một cơ hội nói dối

"Hụ hụ, cái này, là thế này..". Tiêu Hiểu giải thích rõ ràng: "Những đồ ăn này vốn là tôi mua ở nhà hàng, nhưng lại hơi nguội nên tôi đun lại cho nóng, mặc dù lúc đầu là đầu bếp nấu nhưng tôi cũng góp một phần đấy chứ, vì thế…, nên tính là tôi và đầu bếp đó cũng làm!".

"Phù", miếng thịt còn chưa kịp nuốt đã bị Diệp Phong phun ra, lý do này cũng hay quá nhỉ, đun lại một tí đã thành tác phẩm của mình?. Cái này chắc làm đầu bếp nấu những thứ này tức chết mất, thức ăn tốn công làm ra nháy mắt đã trở thành tác phẩm chung với người khác, cái tổn hại này quá lớn.

Nhìn con bé mặt mũi đỏ bừng kia, Diệp Phong bỗng nhớ ra, nồi điện của nhà mình không phải bị cháy rồi sao, sao lại còn có thế nấu nhỉ, với trình độ của con bé này nhất định không thể đun bếp lò được. Nếu đun thì không thiêu rụi cả cái khu này mới là lạ.

"Nhóc, những đồ ăn này cô lấy cái gi mà đun lại? hình như nồi điện cháy rồi, cô có thể dùng bếp lò sao?"

"Cái này, tôi vốn định đun bếp lò nhưng tôi sợ lại đốt cháy….". Tiêu Hiểu hơi ngượng nói. Từ nhỏ đều sống cuộc sống cơm đưa tận miệng, đâu mà vào bếp, nếu muốn vào bố mẹ cũng không cho, vì thế cô cũng biết rất ít những thứ trong bếp, nếu đưa cho quyển hướng dẫn sử dụng thì còn có thể biết dùng thế nào chứ nếu tự mình mày mò thì quả khó khăn.

Diệp Phong trái lại thấy buồn cười, từ trước giờ chưa nghe nói bếp lò cũng có thể đốt cháy nhà, nhưng cũng biết con nhỏ này được nuông chiều từ bé, không biết dùng những thứ này cũng là đương nhiên nên cũng không muốn uốn nắn cô ta nữa.

"Nhưng tôi nghĩ ra một cách hay". Khuôn mặt ửng đỏ của Tiêu Hiểu lộ vẻ phấn khởi, nói: "Tôi phát hiện trong nhà chúng ta còn khá nhiều nước nóng, nên cho đồ ăn vào cặp lồng, buộc chặt trong túi nilong, sau đó đổ nước nóng vào một lúc là thức ăn nóng".

"Há…". Diệp Phong lặng đi một lúc, cuối cùng giơ ngón tay cái ra, ca ngợi: "Cách hay!"

"Hứ". Tiêu Hiểu mặt lộ vẻ xem thường, vỗ vai Diệp Phong, "Bản cô nương chỉ số IQ cao, anh không phải ngưỡng mộ, cái này là trời sinh rồi,anh muốn cũng chẳng được đâu".

Diệp Phong thẫn thờ gật đầu: "Là trời sinh, là trời sinh…"

Nhưng không nghĩ con nhỏ đó lại tỏ vẻ như một giáo sư, "Học trò Diệp Phong kia, có biết cách làm nóng thức ăn của tôi là nguyên lý nào không?"

Diệp Phong lắc đầu chờ cô ta nói tiếp đoạn sau.

Tiêu Hiểu khóe miệng cười hả hê đắc ý, chợt cốc mạnh vào đầu Diệp Phong, cao giọng nói: "Đây là hình thức truyền năng lượng phổ biến nhất trong giới tự nhiên- truyền nhiệt".

"Bang", đôi đũa trên tay Diệp Phong rơi tuột xuống bàn, đôi mắt thẫn thờ nhìn cô gái xinh xắn trước mặt, mãi không nói nên lời

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »