Đặc Công Xuất Ngũ

Lượt đọc: 5224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 68
cháu muốn trao đổi với chú cái này

❊ ❊ ❊

Trong bụng Diệp Phong lúc này cũng không hết thất vọng, hắn không ngờ mấy tên xã hội đen dỏm kia lại là bảo vệ của công ty, hắn cũng cảm thấy nghi hoặc, Hạng tổng giám đốc dù gì thì cũng là một người có tiền có thế, tại sao lại sai một bọn ăn hại như vậy đến làm thịt mình nhỉ, đến cả việc làm đánh đấm cũng không biết, đúng là vô vị.

Nhưng như vậy cũng không tồi, nếu như lũ vừa rồi mà biết chút võ vẽ, thì hắn cũng không thể kiềm chế lực đạo vừa phải, chẳng may đá gãy xương tụi nó thật thì cũng thấy tồi tội, suy cho cùng thì bọn chúng cũng chỉ là vâng mệnh người khác, cùng một duộc nhận tiền giết người như mình, mình cũng nên thấu hiểu nỗi khổ bọn chúng.

Sau khi xuống đến bên dưới, Diệp Phong liền bắt một chiếc taxi rồi mới quay về Vân Lang Nhã Cư, việc làm tiếp theo của hắn lúc này là lại ngồi chờ Hạng Quân ra đòn trả thù lần hai.

Tuy chỉ mới tiếp xúc có vài phút, nhưng hắn biết Hạng Quân không phải là người đơn giản, một gã đàn ông luôn biết nhẫn nhịn thì luôn là một kẻ vô cùng đáng sợ, dưới sự nhún nhường khiêm tốn là ẩn chữa những âm mưu thâm độc không ai có thể dò đoán ra được. Tuy lúc này Diệp Phong không thể đánh giá nhân phẩm của Hạng Quân ra sao, nhưng hắn có thể cảm nhận được Hạng Quân quyết không thể từ bỏ Lục Tử Hồng dễ dàng như vậy được, một người có học mà trở nên hung ác, thì sẽ hung ác hơn người thường gấp nhiều lần.

…..

Nhưng Diệp Phong chờ đợi mãi mà vẫn không thấy có ai đến làm phiền cả, cuộc sống của hắn lại trở nên tĩnh lặng, bình dị.

Mấy ngày nay, Diệp Phong vẫn không ngừng suy tính về Hạng Quân, anh ta chẳng qua chỉ là một thương gia, cho vài người đến dọa nạt mình cũng chẳng có gì lạ, nhưng lẽ nào lúc này Hạng Quân đang tìm một sát thủ thực sự để giết mình ư? Nếu thật sự như vậy thì mình cũng sẵn lòng chờ đón.

Diệp Phong có thể là sát thủ ở nước ngoài, nhưng hắn không thể để nước nhà của hắn có loại sát thủ đó tồn tại, nếu hắn bắt gặp thì kết quả chỉ có một, đó là: "Chết!"

Dĩ nhiên quan niệm của hắn có phần quá đà, nhưng nó đã ăn sâu vào máu rồi, khó có thể thay đổi được, trong vấn đề dân tộc, nước nhà thì đạo đức chẳng có tác dụng gì cả, Diệp Phong đã từng trà đạp lên luật pháp của nước khác, nhưng hắn lại hết sức bảo vệ luật pháp của nước mình, bản tính của con người nó là vậy, chẳng có gì gọi là cao thượng hay bỉ ổi cả, nói cho cùng thì tất cả đều là cái tâm niệm trong trái tim của mình cho nó là đúng là thôi.

Đương nhiên, theo tình hình trước mắt thì hắn vẫn chưa có cơ hội để thực hiện trách nhiệm cao cả đó của mình, dường như thành phố T cũng là một nơi yên bình, cho dù cũng có người phạm tội, nhưng cũng chẳng đến lượt hắn phải nhúng tay vào, chỉ cần một Mẫu Bạo Long là đủ.

Nhưng mà sống dưới sự bảo vệ của đàn bà ở thành phố T này cũng cảm thấy như mình có tội. Đến hôm nào đó phải tìm đến chỗ cô ta để giải thích rõ ràng, suy cho cùng thì tên tuổi, địa chỉ của mình thì cô ta cũng đã biết rồi, chờ người ta đến gô cổ mình chi bằng mình đi tự thú trước.

Nhưng hiện nay Diệp Phong vẫn chưa muốn tìm đến cô ta, bởi vì lúc này trước mắt hắn cô cháu dễ thương của hắn đã làm mấy món ăn sở trường chờ đợi hắn.

"Chú quên mất chú đã ăn rồi, no lắm không ăn thêm được nữa đâu, hay là để mai chú ăn nhé, có được không?" Diệp Phong nhấc đũa lên rồi lại đặt xuống, nét mặt đau khổ nói.

"Không được!" Tiêu Hiểu từ chối thẳng thừng, cô nhận thấy rõ ánh mắt chạy chốn của hắn, gằn giọng nói: "Đừng có tìm lý do cố ý trốn tránh, cháu biết là chú năm giờ là tan ca, lái xe về đây cũng tầm nửa tiếng đồng hồ, bây giờ mới năm giờ ba nhăm phút, chú làm gì có thời gian đâu mà ăn cái khác cơ chứ?"

"À…Chú nhớ ra rồi, đúng là chú nhớ nhầm, trưa nay chú ăn nhiều quá nên quên mất ha ha!" Diệp Phong cười gượng, hắn đành phải đưa đũa ra, sau khi đào đào bới bới nửa ngày trời, hắn mới tìm được một miếng màu trắng trông cũng ngon ngon, nhưng không biết hương vị bên trong của nó thế nào, không biết hôm nay nó cho vào miếng gà này mấy cân muối đây.

Thấy chú của mình gắp món ăn mà mình mất hai giờ đồng hồ mới hoàn thành được thì hai mắt của Tiêu Hiểu sáng lên, lúc nãy vẫn còn chút tức giận, mà giờ đã bay đi đâu hết, con mắt của cô tràn đầy mong đợi.

Diệp Phong không muốn lâu la mất thì giờ bỏ luôn miếng gà đó vào trong miệng, rồi vội cầm lấy cốc nước tu ừng ực mới nuốt hết miếng thịt gà đó, sau khi nuốt xong hắn mới cảm giác mình như được giải phóng, dựa lưng vào ghế thầm nghĩ mình đã thoát được kiếp nạn khủng khiếp.

"Chú! Chú! Sao chú vô sỉ quá vậy!" Tiêu Hiểu thấy hành động quá đà của Diệp Phong như vậy thì người như muốn nổ tung, mình có lòng tốt nấu cơm cho hắn ta ăn vậy mà hắn ta lại có biểu hiện như là bị tra tấn vậy.

Diệp Phong đang đắc chí thoát nạn thì nghe Tiêu Hiểu nói mình như vậy bất giác nheo mắt lại nói: "Cô bé! Cháu không bị sao đấy chứ? Chú làm gì mà vô sỉ?"

"Chú mới bị làm sao ấy!" Tiêu Hiểu tức quá chạy đến trước mặt Diệp Phong cướp luôn cốc nước trong tay hắn: "Người ta mất cả ngày trời nấu cơm cho chú, vậy mà chú gắp lên nuốt như uống thuốc vậy, chú làm như thế chẳng khác nào dẫm đạp lên lòng quyết tâm phấn đấu trở thành một đầu bếp thực thụ của cháu. Nếu về sau cháu không thể làm đầu bếp được, thì tất cả đều là tại chú hết, chú nói xem chú như vậy có phải là quá vô sỉ hay không?"

Những cô gái đẹp tức lên thì đều rất nguy hiểm, hơn nữa đa phần là đều rất ngang ngạnh, Diệp Phong vô cùng thấu hiểu cái đạo lý này, do vậy trước mặt cô nhóc này hắn cũng chẳng biết nên giải quyết ra sao nữa.

"Hay là chú lại gắp lại miếng nữa nhé?" Diệp Phong e dè lên tiếng, trong nhà có một cô gái như vậy, có lúc là hạnh phúc, nhưng cũng có lúc nó lại là một tai họa, giờ đây Diệp Phong cảm thấy hắn đang phải chịu đựng tai họa khủng khiếp này.

Hắn nghĩ nát óc mà chẳng hiểu tại sao con nhóc này lại mê nấu ăn đến như vậy, nếu như nó có tay nghề thì không nói làm gì, nhưng nó lại không có mới chết người, hì hục cả một ngày cũng chỉ làm được vài món sống sượng, dai nhách đã thế lại còn mặn chát nữa, ngoài ra cô nhóc này còn có một niềm vui đó là bắt hắn làm chuột bạch, ăn thử mấy món mà cô làm ra, Diệp Phong nhiều lúc cũng chỉ biết khóc dở mếu dở mà thôi.

"Này nhóc! Cháu vẫn chưa ăn tối phải không? Chúng ta cùng ăn nhé!" Diệp Phong thấy Tiêu Hiểu vẫn rất tức giận nên lên giọng dịu ngọt nói.

Tiêu Hiểu lúc này mới giãn nét mặt ra một chút, nhưng vẫn từ chối: "Không cần đâu, cháu ăn rồi, lúc nãy trước khi chú về cháu đã gọi đồ ăn ngoài, ăn no rồi, bây giờ việc làm duy nhất mà cháu muốn làm là ngồi xem chú thưởng thức hết món ăn mà cháu làm, sau đó nghe một câu bình phẩm của chú!"

Diệp Phong nghe xong thì ngã ngửa người ra, cô nhóc quả là…. Đồ ăn mình làm ra lại không ăn, đi gọi đồ ăn ngoài ăn một mình, sau đó bắt hắn thưởng thức đồ ăn mà mình làm, trên đời sao mà có chuyện bất công như vậy cơ chứ!

Sau khi hắn nở một nụ cười đau khổ, Diệp Phong liền đưa đũa ra tiếp tục công việc thưởng thức món ăn của mình.

Đúng vào lúc này thì di động của hắn kêu lên, như người chết đuối vớ được phao, hắn vứt luôn đôi đũa xuống chồm lên cầm lấy di động.

Nhưng tất cả đều đã muộn, Tiêu Hiểu đã nhanh chân hơn hắn, hiếc di động của hắn lúc này đã được nằm gọn trong tay cô nhóc, sau khi nhìn số người gọi đến, Tiêu Hiểu liền đưa lên nghe thay cho hắn.

Ừm à! Nửa ngày trời Diệp Phong vẫn không thể nghe ra được con bé này đang nói chuyện với ai, ngừơi biết được số di động của hắn cũng không nhiều, cũng chẳng có liên quan gì đến Tiêu hiểu cả, do vậy hắn cũng chẳng biết ai gọi cả.

Tầm năm phút trôi qua, tiêu Hiểu mới cúp di động xuống, ánh mắt của cô nhóc nhìn vào Diệp Phong tươi cười nói: "Cháu muốn trao đổi với chú cái này……"

Trong bụng Diệp Phong lúc này cũng không hết thất vọng, hắn không ngờ mấy tên xã hội đen dỏm kia lại là bảo vệ của công ty, hắn cũng cảm thấy nghi hoặc, Hạng tổng giám đốc dù gì thì cũng là một người có tiền có thế, tại sao lại sai một bọn ăn hại như vậy đến làm thịt mình nhỉ, đến cả việc làm đánh đấm cũng không biết, đúng là vô vị.

Nhưng như vậy cũng không tồi, nếu như lũ vừa rồi mà biết chút võ vẽ, thì hắn cũng không thể kiềm chế lực đạo vừa phải, chẳng may đá gãy xương tụi nó thật thì cũng thấy tồi tội, suy cho cùng thì bọn chúng cũng chỉ là vâng mệnh người khác, cùng một duộc nhận tiền giết người như mình, mình cũng nên thấu hiểu nỗi khổ bọn chúng.

Sau khi xuống đến bên dưới, Diệp Phong liền bắt một chiếc taxi rồi mới quay về Vân Lang Nhã Cư, việc làm tiếp theo của hắn lúc này là lại ngồi chờ Hạng Quân ra đòn trả thù lần hai.

Tuy chỉ mới tiếp xúc có vài phút, nhưng hắn biết Hạng Quân không phải là người đơn giản, một gã đàn ông luôn biết nhẫn nhịn thì luôn là một kẻ vô cùng đáng sợ, dưới sự nhún nhường khiêm tốn là ẩn chữa những âm mưu thâm độc không ai có thể dò đoán ra được. Tuy lúc này Diệp Phong không thể đánh giá nhân phẩm của Hạng Quân ra sao, nhưng hắn có thể cảm nhận được Hạng Quân quyết không thể từ bỏ Lục Tử Hồng dễ dàng như vậy được, một người có học mà trở nên hung ác, thì sẽ hung ác hơn người thường gấp nhiều lần.

…..

Nhưng Diệp Phong chờ đợi mãi mà vẫn không thấy có ai đến làm phiền cả, cuộc sống của hắn lại trở nên tĩnh lặng, bình dị.

Mấy ngày nay, Diệp Phong vẫn không ngừng suy tính về Hạng Quân, anh ta chẳng qua chỉ là một thương gia, cho vài người đến dọa nạt mình cũng chẳng có gì lạ, nhưng lẽ nào lúc này Hạng Quân đang tìm một sát thủ thực sự để giết mình ư? Nếu thật sự như vậy thì mình cũng sẵn lòng chờ đón.

Diệp Phong có thể là sát thủ ở nước ngoài, nhưng hắn không thể để nước nhà của hắn có loại sát thủ đó tồn tại, nếu hắn bắt gặp thì kết quả chỉ có một, đó là: "Chết!"

Dĩ nhiên quan niệm của hắn có phần quá đà, nhưng nó đã ăn sâu vào máu rồi, khó có thể thay đổi được, trong vấn đề dân tộc, nước nhà thì đạo đức chẳng có tác dụng gì cả, Diệp Phong đã từng trà đạp lên luật pháp của nước khác, nhưng hắn lại hết sức bảo vệ luật pháp của nước mình, bản tính của con người nó là vậy, chẳng có gì gọi là cao thượng hay bỉ ổi cả, nói cho cùng thì tất cả đều là cái tâm niệm trong trái tim của mình cho nó là đúng là thôi.

Đương nhiên, theo tình hình trước mắt thì hắn vẫn chưa có cơ hội để thực hiện trách nhiệm cao cả đó của mình, dường như thành phố T cũng là một nơi yên bình, cho dù cũng có người phạm tội, nhưng cũng chẳng đến lượt hắn phải nhúng tay vào, chỉ cần một Mẫu Bạo Long là đủ.

Nhưng mà sống dưới sự bảo vệ của đàn bà ở thành phố T này cũng cảm thấy như mình có tội. Đến hôm nào đó phải tìm đến chỗ cô ta để giải thích rõ ràng, suy cho cùng thì tên tuổi, địa chỉ của mình thì cô ta cũng đã biết rồi, chờ người ta đến gô cổ mình chi bằng mình đi tự thú trước.

Nhưng hiện nay Diệp Phong vẫn chưa muốn tìm đến cô ta, bởi vì lúc này trước mắt hắn cô cháu dễ thương của hắn đã làm mấy món ăn sở trường chờ đợi hắn.

"Chú quên mất chú đã ăn rồi, no lắm không ăn thêm được nữa đâu, hay là để mai chú ăn nhé, có được không?" Diệp Phong nhấc đũa lên rồi lại đặt xuống, nét mặt đau khổ nói.

"Không được!" Tiêu Hiểu từ chối thẳng thừng, cô nhận thấy rõ ánh mắt chạy chốn của hắn, gằn giọng nói: "Đừng có tìm lý do cố ý trốn tránh, cháu biết là chú năm giờ là tan ca, lái xe về đây cũng tầm nửa tiếng đồng hồ, bây giờ mới năm giờ ba nhăm phút, chú làm gì có thời gian đâu mà ăn cái khác cơ chứ?"

"À…Chú nhớ ra rồi, đúng là chú nhớ nhầm, trưa nay chú ăn nhiều quá nên quên mất ha ha!" Diệp Phong cười gượng, hắn đành phải đưa đũa ra, sau khi đào đào bới bới nửa ngày trời, hắn mới tìm được một miếng màu trắng trông cũng ngon ngon, nhưng không biết hương vị bên trong của nó thế nào, không biết hôm nay nó cho vào miếng gà này mấy cân muối đây.

Thấy chú của mình gắp món ăn mà mình mất hai giờ đồng hồ mới hoàn thành được thì hai mắt của Tiêu Hiểu sáng lên, lúc nãy vẫn còn chút tức giận, mà giờ đã bay đi đâu hết, con mắt của cô tràn đầy mong đợi.

Diệp Phong không muốn lâu la mất thì giờ bỏ luôn miếng gà đó vào trong miệng, rồi vội cầm lấy cốc nước tu ừng ực mới nuốt hết miếng thịt gà đó, sau khi nuốt xong hắn mới cảm giác mình như được giải phóng, dựa lưng vào ghế thầm nghĩ mình đã thoát được kiếp nạn khủng khiếp.

"Chú! Chú! Sao chú vô sỉ quá vậy!" Tiêu Hiểu thấy hành động quá đà của Diệp Phong như vậy thì người như muốn nổ tung, mình có lòng tốt nấu cơm cho hắn ta ăn vậy mà hắn ta lại có biểu hiện như là bị tra tấn vậy.

Diệp Phong đang đắc chí thoát nạn thì nghe Tiêu Hiểu nói mình như vậy bất giác nheo mắt lại nói: "Cô bé! Cháu không bị sao đấy chứ? Chú làm gì mà vô sỉ?"

"Chú mới bị làm sao ấy!" Tiêu Hiểu tức quá chạy đến trước mặt Diệp Phong cướp luôn cốc nước trong tay hắn: "Người ta mất cả ngày trời nấu cơm cho chú, vậy mà chú gắp lên nuốt như uống thuốc vậy, chú làm như thế chẳng khác nào dẫm đạp lên lòng quyết tâm phấn đấu trở thành một đầu bếp thực thụ của cháu. Nếu về sau cháu không thể làm đầu bếp được, thì tất cả đều là tại chú hết, chú nói xem chú như vậy có phải là quá vô sỉ hay không?"

Những cô gái đẹp tức lên thì đều rất nguy hiểm, hơn nữa đa phần là đều rất ngang ngạnh, Diệp Phong vô cùng thấu hiểu cái đạo lý này, do vậy trước mặt cô nhóc này hắn cũng chẳng biết nên giải quyết ra sao nữa.

"Hay là chú lại gắp lại miếng nữa nhé?" Diệp Phong e dè lên tiếng, trong nhà có một cô gái như vậy, có lúc là hạnh phúc, nhưng cũng có lúc nó lại là một tai họa, giờ đây Diệp Phong cảm thấy hắn đang phải chịu đựng tai họa khủng khiếp này.

Hắn nghĩ nát óc mà chẳng hiểu tại sao con nhóc này lại mê nấu ăn đến như vậy, nếu như nó có tay nghề thì không nói làm gì, nhưng nó lại không có mới chết người, hì hục cả một ngày cũng chỉ làm được vài món sống sượng, dai nhách đã thế lại còn mặn chát nữa, ngoài ra cô nhóc này còn có một niềm vui đó là bắt hắn làm chuột bạch, ăn thử mấy món mà cô làm ra, Diệp Phong nhiều lúc cũng chỉ biết khóc dở mếu dở mà thôi.

"Này nhóc! Cháu vẫn chưa ăn tối phải không? Chúng ta cùng ăn nhé!" Diệp Phong thấy Tiêu Hiểu vẫn rất tức giận nên lên giọng dịu ngọt nói.

Tiêu Hiểu lúc này mới giãn nét mặt ra một chút, nhưng vẫn từ chối: "Không cần đâu, cháu ăn rồi, lúc nãy trước khi chú về cháu đã gọi đồ ăn ngoài, ăn no rồi, bây giờ việc làm duy nhất mà cháu muốn làm là ngồi xem chú thưởng thức hết món ăn mà cháu làm, sau đó nghe một câu bình phẩm của chú!"

Diệp Phong nghe xong thì ngã ngửa người ra, cô nhóc quả là…. Đồ ăn mình làm ra lại không ăn, đi gọi đồ ăn ngoài ăn một mình, sau đó bắt hắn thưởng thức đồ ăn mà mình làm, trên đời sao mà có chuyện bất công như vậy cơ chứ!

Sau khi hắn nở một nụ cười đau khổ, Diệp Phong liền đưa đũa ra tiếp tục công việc thưởng thức món ăn của mình.

Đúng vào lúc này thì di động của hắn kêu lên, như người chết đuối vớ được phao, hắn vứt luôn đôi đũa xuống chồm lên cầm lấy di động.

Nhưng tất cả đều đã muộn, Tiêu Hiểu đã nhanh chân hơn hắn, hiếc di động của hắn lúc này đã được nằm gọn trong tay cô nhóc, sau khi nhìn số người gọi đến, Tiêu Hiểu liền đưa lên nghe thay cho hắn.

Ừm à! Nửa ngày trời Diệp Phong vẫn không thể nghe ra được con bé này đang nói chuyện với ai, ngừơi biết được số di động của hắn cũng không nhiều, cũng chẳng có liên quan gì đến Tiêu hiểu cả, do vậy hắn cũng chẳng biết ai gọi cả.

Tầm năm phút trôi qua, tiêu Hiểu mới cúp di động xuống, ánh mắt của cô nhóc nhìn vào Diệp Phong tươi cười nói: "Cháu muốn trao đổi với chú cái này……"

Trong bụng Diệp Phong lúc này cũng không hết thất vọng, hắn không ngờ mấy tên xã hội đen dỏm kia lại là bảo vệ của công ty, hắn cũng cảm thấy nghi hoặc, Hạng tổng giám đốc dù gì thì cũng là một người có tiền có thế, tại sao lại sai một bọn ăn hại như vậy đến làm thịt mình nhỉ, đến cả việc làm đánh đấm cũng không biết, đúng là vô vị.

Nhưng như vậy cũng không tồi, nếu như lũ vừa rồi mà biết chút võ vẽ, thì hắn cũng không thể kiềm chế lực đạo vừa phải, chẳng may đá gãy xương tụi nó thật thì cũng thấy tồi tội, suy cho cùng thì bọn chúng cũng chỉ là vâng mệnh người khác, cùng một duộc nhận tiền giết người như mình, mình cũng nên thấu hiểu nỗi khổ bọn chúng.

Sau khi xuống đến bên dưới, Diệp Phong liền bắt một chiếc taxi rồi mới quay về Vân Lang Nhã Cư, việc làm tiếp theo của hắn lúc này là lại ngồi chờ Hạng Quân ra đòn trả thù lần hai.

Tuy chỉ mới tiếp xúc có vài phút, nhưng hắn biết Hạng Quân không phải là người đơn giản, một gã đàn ông luôn biết nhẫn nhịn thì luôn là một kẻ vô cùng đáng sợ, dưới sự nhún nhường khiêm tốn là ẩn chữa những âm mưu thâm độc không ai có thể dò đoán ra được. Tuy lúc này Diệp Phong không thể đánh giá nhân phẩm của Hạng Quân ra sao, nhưng hắn có thể cảm nhận được Hạng Quân quyết không thể từ bỏ Lục Tử Hồng dễ dàng như vậy được, một người có học mà trở nên hung ác, thì sẽ hung ác hơn người thường gấp nhiều lần.

…..

Nhưng Diệp Phong chờ đợi mãi mà vẫn không thấy có ai đến làm phiền cả, cuộc sống của hắn lại trở nên tĩnh lặng, bình dị.

Mấy ngày nay, Diệp Phong vẫn không ngừng suy tính về Hạng Quân, anh ta chẳng qua chỉ là một thương gia, cho vài người đến dọa nạt mình cũng chẳng có gì lạ, nhưng lẽ nào lúc này Hạng Quân đang tìm một sát thủ thực sự để giết mình ư? Nếu thật sự như vậy thì mình cũng sẵn lòng chờ đón.

Diệp Phong có thể là sát thủ ở nước ngoài, nhưng hắn không thể để nước nhà của hắn có loại sát thủ đó tồn tại, nếu hắn bắt gặp thì kết quả chỉ có một, đó là: "Chết!"

Dĩ nhiên quan niệm của hắn có phần quá đà, nhưng nó đã ăn sâu vào máu rồi, khó có thể thay đổi được, trong vấn đề dân tộc, nước nhà thì đạo đức chẳng có tác dụng gì cả, Diệp Phong đã từng trà đạp lên luật pháp của nước khác, nhưng hắn lại hết sức bảo vệ luật pháp của nước mình, bản tính của con người nó là vậy, chẳng có gì gọi là cao thượng hay bỉ ổi cả, nói cho cùng thì tất cả đều là cái tâm niệm trong trái tim của mình cho nó là đúng là thôi.

Đương nhiên, theo tình hình trước mắt thì hắn vẫn chưa có cơ hội để thực hiện trách nhiệm cao cả đó của mình, dường như thành phố T cũng là một nơi yên bình, cho dù cũng có người phạm tội, nhưng cũng chẳng đến lượt hắn phải nhúng tay vào, chỉ cần một Mẫu Bạo Long là đủ.

Nhưng mà sống dưới sự bảo vệ của đàn bà ở thành phố T này cũng cảm thấy như mình có tội. Đến hôm nào đó phải tìm đến chỗ cô ta để giải thích rõ ràng, suy cho cùng thì tên tuổi, địa chỉ của mình thì cô ta cũng đã biết rồi, chờ người ta đến gô cổ mình chi bằng mình đi tự thú trước.

Nhưng hiện nay Diệp Phong vẫn chưa muốn tìm đến cô ta, bởi vì lúc này trước mắt hắn cô cháu dễ thương của hắn đã làm mấy món ăn sở trường chờ đợi hắn.

"Chú quên mất chú đã ăn rồi, no lắm không ăn thêm được nữa đâu, hay là để mai chú ăn nhé, có được không?" Diệp Phong nhấc đũa lên rồi lại đặt xuống, nét mặt đau khổ nói.

"Không được!" Tiêu Hiểu từ chối thẳng thừng, cô nhận thấy rõ ánh mắt chạy chốn của hắn, gằn giọng nói: "Đừng có tìm lý do cố ý trốn tránh, cháu biết là chú năm giờ là tan ca, lái xe về đây cũng tầm nửa tiếng đồng hồ, bây giờ mới năm giờ ba nhăm phút, chú làm gì có thời gian đâu mà ăn cái khác cơ chứ?"

"À…Chú nhớ ra rồi, đúng là chú nhớ nhầm, trưa nay chú ăn nhiều quá nên quên mất ha ha!" Diệp Phong cười gượng, hắn đành phải đưa đũa ra, sau khi đào đào bới bới nửa ngày trời, hắn mới tìm được một miếng màu trắng trông cũng ngon ngon, nhưng không biết hương vị bên trong của nó thế nào, không biết hôm nay nó cho vào miếng gà này mấy cân muối đây.

Thấy chú của mình gắp món ăn mà mình mất hai giờ đồng hồ mới hoàn thành được thì hai mắt của Tiêu Hiểu sáng lên, lúc nãy vẫn còn chút tức giận, mà giờ đã bay đi đâu hết, con mắt của cô tràn đầy mong đợi.

Diệp Phong không muốn lâu la mất thì giờ bỏ luôn miếng gà đó vào trong miệng, rồi vội cầm lấy cốc nước tu ừng ực mới nuốt hết miếng thịt gà đó, sau khi nuốt xong hắn mới cảm giác mình như được giải phóng, dựa lưng vào ghế thầm nghĩ mình đã thoát được kiếp nạn khủng khiếp.

"Chú! Chú! Sao chú vô sỉ quá vậy!" Tiêu Hiểu thấy hành động quá đà của Diệp Phong như vậy thì người như muốn nổ tung, mình có lòng tốt nấu cơm cho hắn ta ăn vậy mà hắn ta lại có biểu hiện như là bị tra tấn vậy.

Diệp Phong đang đắc chí thoát nạn thì nghe Tiêu Hiểu nói mình như vậy bất giác nheo mắt lại nói: "Cô bé! Cháu không bị sao đấy chứ? Chú làm gì mà vô sỉ?"

"Chú mới bị làm sao ấy!" Tiêu Hiểu tức quá chạy đến trước mặt Diệp Phong cướp luôn cốc nước trong tay hắn: "Người ta mất cả ngày trời nấu cơm cho chú, vậy mà chú gắp lên nuốt như uống thuốc vậy, chú làm như thế chẳng khác nào dẫm đạp lên lòng quyết tâm phấn đấu trở thành một đầu bếp thực thụ của cháu. Nếu về sau cháu không thể làm đầu bếp được, thì tất cả đều là tại chú hết, chú nói xem chú như vậy có phải là quá vô sỉ hay không?"

Những cô gái đẹp tức lên thì đều rất nguy hiểm, hơn nữa đa phần là đều rất ngang ngạnh, Diệp Phong vô cùng thấu hiểu cái đạo lý này, do vậy trước mặt cô nhóc này hắn cũng chẳng biết nên giải quyết ra sao nữa.

"Hay là chú lại gắp lại miếng nữa nhé?" Diệp Phong e dè lên tiếng, trong nhà có một cô gái như vậy, có lúc là hạnh phúc, nhưng cũng có lúc nó lại là một tai họa, giờ đây Diệp Phong cảm thấy hắn đang phải chịu đựng tai họa khủng khiếp này.

Hắn nghĩ nát óc mà chẳng hiểu tại sao con nhóc này lại mê nấu ăn đến như vậy, nếu như nó có tay nghề thì không nói làm gì, nhưng nó lại không có mới chết người, hì hục cả một ngày cũng chỉ làm được vài món sống sượng, dai nhách đã thế lại còn mặn chát nữa, ngoài ra cô nhóc này còn có một niềm vui đó là bắt hắn làm chuột bạch, ăn thử mấy món mà cô làm ra, Diệp Phong nhiều lúc cũng chỉ biết khóc dở mếu dở mà thôi.

"Này nhóc! Cháu vẫn chưa ăn tối phải không? Chúng ta cùng ăn nhé!" Diệp Phong thấy Tiêu Hiểu vẫn rất tức giận nên lên giọng dịu ngọt nói.

Tiêu Hiểu lúc này mới giãn nét mặt ra một chút, nhưng vẫn từ chối: "Không cần đâu, cháu ăn rồi, lúc nãy trước khi chú về cháu đã gọi đồ ăn ngoài, ăn no rồi, bây giờ việc làm duy nhất mà cháu muốn làm là ngồi xem chú thưởng thức hết món ăn mà cháu làm, sau đó nghe một câu bình phẩm của chú!"

Diệp Phong nghe xong thì ngã ngửa người ra, cô nhóc quả là…. Đồ ăn mình làm ra lại không ăn, đi gọi đồ ăn ngoài ăn một mình, sau đó bắt hắn thưởng thức đồ ăn mà mình làm, trên đời sao mà có chuyện bất công như vậy cơ chứ!

Sau khi hắn nở một nụ cười đau khổ, Diệp Phong liền đưa đũa ra tiếp tục công việc thưởng thức món ăn của mình.

Đúng vào lúc này thì di động của hắn kêu lên, như người chết đuối vớ được phao, hắn vứt luôn đôi đũa xuống chồm lên cầm lấy di động.

Nhưng tất cả đều đã muộn, Tiêu Hiểu đã nhanh chân hơn hắn, hiếc di động của hắn lúc này đã được nằm gọn trong tay cô nhóc, sau khi nhìn số người gọi đến, Tiêu Hiểu liền đưa lên nghe thay cho hắn.

Ừm à! Nửa ngày trời Diệp Phong vẫn không thể nghe ra được con bé này đang nói chuyện với ai, ngừơi biết được số di động của hắn cũng không nhiều, cũng chẳng có liên quan gì đến Tiêu hiểu cả, do vậy hắn cũng chẳng biết ai gọi cả.

Tầm năm phút trôi qua, tiêu Hiểu mới cúp di động xuống, ánh mắt của cô nhóc nhìn vào Diệp Phong tươi cười nói: "Cháu muốn trao đổi với chú cái này……"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 không cần. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »