Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 157
thánh cấp tinh thần lực

❊ ❊ ❊

Nội tâm Road khiếp sợ không thôi. Lúc bước đến trước Thần Vương điện, tự cho là dù không phải tại trạng thái đỉnh phong, vẫn có lực đánh một trận, không nghĩ lần này hắn chỉ dựa vào một tay liền áp chế được mình!

Trong lòng không khỏi bi ai, bản thân luôn xem người này là đối thủ, không nghĩ đến một thời gian không gặp, mình ngay cả tư cách làm đối thủ của hắn cũng không có.

Lilith nhìn Trương Đức Bưu, nội tâm không khỏi run lên: "Hắn chính là Đức Bưu Man Chuy, người đã lãnh đạo Nam Cương Man tộc biến hóa? Sao lại trẻ vậy?"

Trương Đức Bưu quá trẻ tuổi, trẻ đến mức làm cho nàng không thể tin được. Nhưng chính một người trẻ tuổi như vậy, hết lần này đến lần khác làm ra những hành động kinh thiên, khiến cho Nam Cương Man tộc một lần nữa tìm được đường sống!

Người trẻ tuổi này không đơn thuần là trụ cột tinh thần mới của Nam Cương, mà còn là một tân tinh sắp vụt sáng. Hắn cũng không phải như Lyon nói, vì tuổi trẻ mà thực lực không cao, trái lại người này thực lực bản thân lại cao đến đáng sợ. Tư chất vượt xa những người khác, có thể nói là thiên tài trong thiên tài của Nam Cương!

Lyon cùng Lotter chúng nhân là nhân kiệt nổi tiếng trong thú tộc, cao thủ đứng đầu các bộ tộc, trẻ tuổi kiệt xuất, nhưng nếu so sánh với Man tộc thiếu niên này, không biết thua kém đến bao nhiêu!

Cái này không phải chỉ là chênh lệch về thực lực và tư chất, mà còn về lòng dạ, khí độ cùng tầm nhìn!

Lilith không khỏi liên tưởng đến một người khác, người kia cũng là ngôi sao mới của Thú Tộc, cũng là hạng kinh thái tuyệt diễm, là hi vọng của Thú Tộc. Tuy khí chất của hai người khác nhau hoàn toàn. Nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác quen thuộc.

"Musharraf Hillman, ngươi rốt cục có đối thủ"

Trương Đức Bưu phát giác được từ khi mình khai báo tính danh, địch ý trong mắt những Thú Tộc chiến sĩ này liền tăng thêm. Nội tâm buồn bực không thôi.

Hắn không có hảo cảm với mấy tên Thú Tộc chiến sĩ này, nhưng cũng không hề có ác ý, tại Thần Vương điện sở dĩ cùng Lotter giao thủ. Hoàn toàn là do bản tính hiếu chiến trong cơ thể quấy phá, không hề mang theo yếu tố thích chủ quan của bản thân với thú tộc.

Đã có lúc hắn đem Lotter bọn họ xem như đối thủ của mình, thế nhưng bây giờ đã không còn nữa. Cho dù Lotter bọn người liên thủ, Trương Đức Bưu cũng nắm chắc tiêu diệt được bọn hắn.

Nếu vẫn giữ ý nghĩ cũ thì chả có ý nghĩa gì cả.

Nguyên nhân hắn tức giận là do những tên khốn kiếp này rõ ràng hướng đệ tử mình động thủ, mặc dù mình chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người đạo sư. "Ngươi chính là Đức Bưu Man Chuy?" Lyon hưng phấn liếm liếm bờ môi, đối những người Nam Cương nghe tiếng mà đến hoàn toàn không chú ý, chăm chú nhìn Trương Đức Bưu, khí thế liên tiếp tăng vọt, nhe răng cười nói: "Thực lực quả nhiên rất mạnh, có thể làm đối thủ của ta!"

Ánh mắt Trương Đức Bưu trực tiếp quét qua hắn, rồi rơi vào trên người Nordinson, con mắt không khỏi sáng lên.

Chính thức khiến hắn hứng thú, chính là vị đã mất hai tay này, không ngờ còn đeo trên lưng bốn thanh Thú Tộc chiến sĩ loan đao, nhịn không được dò xét Nordinson thêm vài lần, thầm nghĩ: "Đến tay còn không có. Còn sử dụng bốn thanh đao, thực lực của hắn khẳng định đã đạt đến Đấu Khí Biến Hóa đỉnh phong, đấu khí có thể ngưng tụ thành thực chất! Người này cách Kiếm Thánh chỉ một bước ngắn, người nào lại có thể đem hai cánh tay của hắn đều chém đứt?"

"Dám xem thường ta?" Lyon điên cuồng hét lên một tiếng, gỡ song chùy sau lưng xuống, thân thể kịch liệt bành trướng, trong chớp mắt đã hoàn thành cuồng hóa, thân hổ đuôi trâu, há miệng phát ra từng trận âm thanh gào thét như dã thú, nhanh chóng hướng Trương Đức Bưu đi đến.

Nào biết khi hắn bước được bước đầu tiền, liền cảm giác được một cổ tinh thần uy áp phô thiên cái địa hướng hắn đè xuống, đi thêm bước nữa áp lực đột nhiên gấp bội!

Lyon chỉ đi được sáu bước, tinh thần uy áp đã đạt đến mức hắn không cách nào thừa nhận, tinh thần lực của bản thân bị triệt để áp chế.

Nếu như là người khác, tinh thần lực bị áp chế, đấu khí cũng xuất hiện hỗn loạn, nhưng tình huống không lớn.

Nhưng mà Thú Tộc lại khác, Lyon đang ở trạng thái cuồng hóa. Tinh thần lực cùng đấu khí bản thân không ổn định, lúc này tinh thần lực lại bị triệt để áp chế, rốt cuộc không cách nào khống chế đấu khí được nữa, chỉ thấy cuồng hóa đấu khí lan tràn ra bốn phía. Bên ngoài cơ thể, đấu khí huyết hồng sắc từ trong đan điền không ngừng điên cuồng lan ra, khiến lỗ chân lông bị chấn nát vụn!

Hắn vẫn chưa đến được bên người Trương Đức Bưu, đã biến thành một huyết nhân!

" Tinh thần uy áp cấp Thánh Ma Đạo?" Lilith thất thanh nói: "Không tốt, Lyon sắp bị tán công rồi!"

Thân ảnh Nordinson lóe lên, xuất hiện trước người tiểu đồ Lyon, phóng thích tinh thần lực của mình, ngăn cản tinh thần uy áp do Trương Đức Bưu phát ra.

Có sự trợ giúp của hắn, hai chân Lyon mềm nhũn, quỳ xuống. Hai tay chống đất, thở hắt ra từng hơi.

Trương Đức Bưu căn bản không có động thủ, chỉ phóng thích tinh thần lực thi triển tinh thần công kích, liền khiến cho Cuồng Hóa đấu khí mà hắn tân tân khổ khổ tu luyện mới được cơ hồ bị phế bỏ sạch sẽ, suýt nữa biến thành phế nhân!

Nordinson ánh mắt có ngưng tụ, rơi vào người Trương Đức Bưu, trong mắt lần đầu lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, nói: " Đấu khí Lyon khổ tu hai ba mươi năm, suýt nữa bị các hạ phế sạch sẽ, các hạ ra tay không khỏi quá độc ác?"

Trương Đức Bưu cũng không ngờ rằng tinh thần lực của mình lại có uy lực kinh người như thế. Tinh thần lực nhờ Minh Thần Chi Huyết mà tăng lên đến cảnh giới Thánh Ma Đạo lúc trên đường trở về lần đầu tiên lộ ra mặt hữu ích, thiết thực. Quả nhiên thể nghiệm được cái gọi là không chiến mà thắng.

Tuy nhiên đấu khí của hắn lại không đạt đến Thánh cấp.

Bất quá, lần này dùng Minh thần Chi Huyết tăng lên tinh thần lực, Trương Đức Bưu cũng phát hiện một vấn đề, chính là sau khi tinh thần lực của hắn đạt đến Thánh Ma Đạo, cho dù sử dụng bao nhiêu thần huyết, tinh thần lực cũng sẽ không tiếp tục tăng trưởng nữa, phảng giống như đã bão hòa vậy.

Hỏi thăm lão phong tử, lão ấy cũng không nói gì, nhưng Trương Đức Bưu suy đoán, cái này có thể liên quan đến việc tinh thần lực của hắn biến hóa không đủ.

Tinh thần lực biến hóa, thực sự không phải là tinh thần lực đạt đến một mức độ sẽ biến hóa thành công, không chỉ cần lượng, mà còn cần chất nữa.

Cho đến giờ hắn vẫn thiên về đấu khí, nên hiểu biết về tinh thần lực có chút không đủ.

Tuy tinh thần lực đạt đến Thánh Ma Đạo cấp bậc, nhưng cường độ mềm và dai lại không đủ ( >"<), quan trọng nhất là, tinh thần lực Nhập Vi, hắn mới chỉ là nhập môn, muốn đạt được thành tựu thì còn cả một đoạn đường phải đi.

"Việc này, Thú Tộc chiến sĩ này đã mất hai tay, tinh thần lực tu vị của hắn dù không bằng ta, nhưng lại có thể ngăn cản tinh thần uy áp của ta một cách dễ dàng. Hắn đối với khống chế tinh thần lực đã đạt đến mức cực kỳ tinh diệu, thậm chí ở một mức độ nào đó, so lão phong tử còn lợi hại hơn!"

Trương Đức Bưu cùng Nordinson đối kháng tinh thần lực với nhau, lập tức phát giác tạo nghệ của hắn trên phương diện khống chế tinh thần lực còn vượt xa cả đấu khí, đạt đến một độ cao khủng bố, khiến người khác phải ngước nhìn!

Trương Đức Bưu chậm rãi thu hồi tinh thần lực của mình, Nordinson cũng thuận thế trầm tĩnh lại, nâng Lyon lên, quay người hướng Lilith đi đến.

Lilith tuy rằng khiếp sợ thực lực của Trương Đức Bưu, nhưng nghĩ có Nordinson ở bên người, Trương Đức Bưu cho dù cường thịnh gấp đôi, cũng có thể nhẹ nhõm ứng phó, lạnh nhạt nói: "Đức Bưu các hạ, chúng ta cũng không có ác ý, chỉ là nóng lòng muốn nghênh hồi Thú Tộc hoàng thất của bọn ta thôi. Nếu có chỗ nào đắc tội, kính xin các hạ thứ lỗi. Bất quá, trong lòng ta còn có một nghi vấn, vì sao Thú Tộc hoàng thất của bọn ta lại xuất hiện tại Nam Cương Man tộc? Hi vọng Đức Bưu các hạ có thể cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng!"

"Giải thích? Eva là đệ tử của ta. Sao phải giải thích cho các ngươi?" Trương Đức Bưu nhịn không được cười lên, thả Lotter ra. Lắc đầu nói: "Các ngươi quá xem trọng bản thân, xem nhẹ Man tộc của bọn ta rồi! Nhị đệ, ngươi tới coi chừng bọn hắn, ta đi xử lý một chút sự tình trong tộc, lại đến xử lý bọn hắn sau."

Thật sự là hắn có rất nhiều việc phải xử lý, lần này đi Thần Vương điện, Thánh Nguyên Vương Tọa một mực không có người khống chế, Thánh Nguyên không gian chỉ có thể vào không thể ra, người ở bên trong khẳng định lo lắng vạn phần.

Hơn nữa Nham Thạch Man Chuy đã ở trong không gian vương tọa, tìm hiểu võ học, mấu chốt nhất là, hiện nay thế cục biến hóa thất thường, phải thương nghị với các trưởng lão một chút, quyết định hướng đi của Nam Cương Man tộc trong tương lai!

Lão phong tử trừng to mắt, nói: "Đại ca, ngươi không dẫn ta đi gặp phụ thân sao?"

Trương Đức Bưu đầu lớn như cái đấu, làm sao để giải thích với Nham Thạch Man Chuy lai lịch của vị "đệ đệ" này đây, quả là nan giải!

Nếu như Nham Thạch Man Chuy biết mình thêm một nhi tử hơn mình gần trăm tuổi, vẻ mặt không biết sẽ đặc sắc cỡ nào nữa, nghĩ tới đây, Mọi rợ cười khổ một tiếng, thuận miệng nói qua loa: "Ta đi trước thông tri phụ thân, nếu như phụ thân biết ngươi bình an thoát hiểm, nhất định sẽ rất vui mừng, vui đến phát khóc đi ấy chứ. Nhị đệ, những tên Thú Tộc dám đến Man tộc chúng ta quấy rối, nếu như bọn hắn dám trốn, trốn một tên giết một tên!"

"Giao cho ta là được!" Lão phong tử vỗ vỗ lồng ngực, phát ra từng tiếng BA~ BA~, nhìn về phía bọn người Lilith, mắt lộ hung quang.

Trương Đức Bưu vẫn là có chút không yên. Gọi Eva, mang theo nàng hướng Thánh sơn mà đi, thầm nghĩ: "Lão phong tử điên điên khùng khùng, ta có thể lừa gạt hắn, người khác cũng có thể, tốt nhất cứ mang Eva theo thì hơn, miễn cho bị người lừa đi."

"Nhị đệ? Đức Bưu Man Chuy như thế nào còn có một huynh đệ?" Bọn người Lilith sắc mặt cổ quái, nhìn thần hình gầy còm như củi của lão phong tử, nội tâm thầm nói.

Lotter đến bên người Lilith, nhỏ giọng nói: "Thánh nữ đại nhân, không phải nói Đức Bưu Man Chuy là trưởng lão trẻ tuổi nhất Man tộc sao? Nhị đệ của hắn sao lại già như vậy." Lilith nhìn bộ dạng sắp xuống lỗ đến nơi của lão phong tử cũng đau đầu vô cùng, lắc đầu nói: "Ta làm sao biết?"

"Đức Bưu Man Chuy thật sự quá vô lễ rồi, rõ ràng để lão đầu yếu đuối này coi chừng chúng ta, thật sự là chê cười!" Lotter cười nói.

"Một vị Kiếm Thánh "yếu đuối" tất nhiên có thể trông chừng chúng ta!"

Nordinson chăm chú nhìn lão phong tử, mặt sắc mặt ngưng trọng, nói: "Hắn quyền ý thần niệm đã triệt để dung nhập Thiên Địa tự nhiên, vô cùng vô tận. Ta có lẽ có thể chạy trốn từ trong tay hắn, nhưng các ngươi tuyệt đối không thể."

"Kiếm Thánh?" Lotter nghẹn ngào hoảng sợ nói: "Làm sao có thể? Man tộc không phải chỉ có Đấu Thánh thôi sao? Sao lại xuất hiện một vị Kiếm Thánh?"

Nordinson tức giận nói: "Ngươi nhìn hắn chỗ nào giống một người Nam Cương?"

Lão phong tử quả thật không giống người Nam Cương, tất cả Nam Cương Man tộc lớn lên đều cực kỳ cao lớn, lỗ võ hữu lực, cho dù là nữ nhân, cũng cường tráng hơn lão.

Lotter con ngươi đảo một vòng, nói: "Chúng ta làm sao mà ly khai đây? Chẳng lẽ thật sự phải chờ Đức Bưu Man Chuy quay lại xử trí chúng ta?"

Lilith cười nói: "Ai nói chúng ta phải ly khai? Nữ vương tương lai của Thú Tộc chúng ta vẫn còn trong tay Đức Bưu Man Chuy, cho dù hắn đuổi chúng ta đi. Chúng ta cũng không được bỏ đi. Nếu đi, phải mang theo nữ vương bệ hạ cùng đi, trở lại Thú Tộc đại lục!"

"Chỉ cần có thể khiến bệ hạ trở về, ta nguyện giao ra một cái giá lớn!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »