Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 151
đấu khí như sơn

❊ ❊ ❊

Lão phong tử chứng kiến Torres chém Thiên Lôi Chi Kiếm xuống, đôi mắt mờ đục đột nhiên sáng lên, giơ cao Bàn Long trụ phóng lên. Đấu khí lập tức ngưng tụ thành hình, hình thành một đạo quyền ý cực kỳ bá đạo, như cương trùy.

"Liệt Diễm Phục Chùy!"

Kiếm ý Torres như là biển cả trời cao vô cùng rộng lớn mạnh mẽ, ầm ầm dậy sóng hải dương cùng trời xanh (Lam Thiên) đều là hậu thuẫn của hắn.

Mà kiếm ý của lão phong tử Ngũ Tư như là Liệt Hỏa hừng hực đem đốt cháy hết tất cả mọi thứ trên thế gian. Liệt Diễm nóng bỏng, vô cùng vô tận làm cây Cự Chùy biến thành đỏ thẫm, phía dưới vừa thô vừa to, đỉnh bén nhọn, trầm trọng nâng lên. Nghênh tiếp Thiên Lôi Chi Kiếm!

Hai chủng quyền ý kiếm ý vừa va chạm vẻ mờ mịt trong mắt lão phong tử lại biến mất một phần, kinh dị nói: "Kiếm khí cùng đấu khí rất quen thuộc."

"Không hổ là nhân vật có thể sánh vai cùng ta"

Khuôn mặt Torres càng thêm cuồng nhiệt, cười to nói: "Ngũ Tư sư huynh, đón thêm một chiêu Bình Ba Chi Kiếm của ta"

Một kiếm này đâm ra, phạm vi mặt biển hơn mười dặm lập tức không một gợn sóng, phảng phất như bị kiếm khí của hắn ngạnh sanh ép xuống. Ngay cả biển cả cũng không cách nào phóng thích năng lượng của mình, vô cùng trầm trọng!

Trương Đức Bưu đứng ở đầu thuyền, khẩn trương nhìn lãophong tử, chỉ thấy ánh mắt của lão càng ngày càng sáng ngời, cảm giác điên khùng lúc trước biến mất, thần thái trở nên sáng láng.

"Không thể để cho hắn tiếp tục đánh nữa!"

Trương Đức Bưu ánh mắt chớp động: "Tiếp tục đánh nữa, lão phong tử sẽ khôi phục thần trí, đến lúc đó chúng ta sẽ phải đối mặt với sự vây công của hai đại Kiếm Thánh"

Lão phong tử cùng Torres có cùng căn nguyên võ học. Lúc hai người giao thủ, không chỉ là va chạm chiêu thức mà cũng là va chạm tư tưởng. Hoàn toàn có khả năng khiến cho lão phong tử khôi phục thần trí, đến lúc đó bọn hắn sẽ gặp nguy hiểm! Bình Ba Chi Kiếm khí còn chưa kịp phát uy, đột nhiên năm đạo xúc tu đen nhánh từ trên thuyền đánh ra, càng ngày càng thô càng to, nghênh tiếp Bình Ba Chi Kiếm của Torres, dùng sức quấy phá khiến kiếm khí lập tức tan tành

Đạo kiếm khí này đánh xuống làm cho nước biển 'Rầm Ào Ào' rơi xuống như mưa to.

Torres trong lòng cả kinh, chỉ thấy năm xúc tu màu đen quấy phá kiếm khí của hắn bỗng nhiên lùi về cốt thuyền, lộ ra vẻ quỷ dị vạn phần.

Mà liên kết với năm đạo xúc tu chính là tên Nam Cương mày rậm mắt to đứng ở đầu thuyền.

"Đây là quái vật gì?" Torres sắc mặt đại biến. Thất thanh nói.

Người Nam Cương thể trạng cao lớn không có giới hạn nhưng sau lưng lại nhấp nhô năm đồ vật như xúc tu. Torres mặc dù là Kiếm Thánh, nhưng cũng chưa chứng kiến cảnh tượng quỷ dị như vậy bao giờ, càng chưa từng nghe qua ai tu luyện đấu khí có thể biến ra xúc tu

"Chẳng lẽ tên này là ma thú hình người."

Torres sắc mặt âm tình bất định, lần đầu tiên hắn đã không còn ý niệm tất thắng, cho dù là lão phong tử Ngũ Tư. Cũng không cách nào một kích phá hủy kiếm khí của hắn! Nhưng tên mọi rợ Nam Cương này lại dễ dàng phá nát.

Trương Đức Bưu tuy chỉ có tu vi Đấu Khí Như Đao nhưng lại khiến cho hắn có một loại cảm giác cao thâm mạt trắc, khiến cho vị Kiếm Thánh cũng vô cùng kiêng kỵ.

Năm xúc tu đang đứng yên trên thuyền, đột nhiên hắc mang lóe lên, năm xúc tu đã bay đến trước mặt Torres.

"Nộ Lan Chi Kiếm!"

Torres quát lên một tiếng lớn, cấp tốc lui về phía sau, mặt biển đột nhiên sóng gió nổi lên, một đạo kiếm khí ẩn chứa uy lực của Thiên Địa đánh tới. Khí thế so lúc trước càng mạnh mẽ hơn, đối mặt một đạo kiếm khí như vậy giống như đối địch với cả hải dương.

Năm xúc tu căn bản như không nhìn kiếm ý kiếm khí của hắn, kịch liệt run rẩy, liền đem Nộ Lan kiếm khí phá nát.

Torres hét lớn một tiếng, rốt cục cũng rút ra bội kiếm, quyết định sử dụng vũ khí. Bội kiếm của hắn không phải là đại kiếm chiến sĩ ưa thích dùng mà là sáu chuôi mảnh kiếm.Sáu chuôi mảnh kiếm hiển nhiên là một bộ bảo vật cấp Truyền Kỳ, bay chung quanh thân hắn, ngăn chặn sự tấn công của Minh Vương Chi Tâm, bị chấn thành vô số phù văn bay vút lên không ngớt!

Uy năng của Minh Vương Chi Tâm đủ để xé rách không gian, phải sáu bảy tên Vực Ngoại Ma Tộc liên thủ mới có thể đem nó trấn áp. Vật này bị Trương Đức Bưu khống chế lực công kích vô cùng khủng bố.

Chỉ thấy vòng phòng ngự của sáu chuôi mảnh kiếm bị ép phải dần dần thu nhỏ lại. Trên trán Torres toát mồ hôi rên lên một tiếng, đấu khí hùng hậu xuất ra khỏi cơ thể ken két xoạt xoạt, tại dưới nách hình thành một cánh tay, đấu khí biến hóa của hắn đủ để hình thành thực chất, cánh tay không khác gì một cánh tay thật.

Sau đó lại có ba cánh tay chui ra. Giờ phút này Torres giống như Ma Thần, sáu cánh tay nắm lấy sáu chuôi ác quỷ kiếm, kiếm quang lóe lên, hình thành một ngân cầu màu trắng điên cuồng lui về phìa sau.

Trong chớp mắt, kiếm khí xoáy lên một lượng lớn nước biển, gắn vào bên ngoài ngân cầu. Từ xa nhìn lại mặt biển hiện lên một thủy cầu xanh thẳm. Bên trong thủy cầu là vô số Ngân Quang cùng hắc tuyến!

Ngân Quang là kiếm khí ngưng kết của Torres, mà hắc tuyến là xúc tu huyết của Minh Vương Chi Tâm.

Torres trong nháy mắt thối lui hơn mười dặm, thủy cầu xanh thẳm đột nhiên nổ tung, Sáu cánh tay rách mướp của Torres bị đâm vô số lỗ nhỏ, nghiêng nghiêng bay lên, chạy về phía Thần Vương nói: "Thụ giáo, ngày khác lại đến lĩnh giáo!"

"Như vậy còn chưa chết?"

Trương Đức Bưu cũng rên lên một tiếng, khóe miệng tuôn máu tươi. Hắn thao túng Minh Vương Chi Tâm, giao thủ cùng Torres nhìn như không tốn chút sức nào, nhưng lực phản chấn khi giao thủ lại theo Minh Vương Chi Tâm truyền vào trong thân thể của hắn khiến tứ chi của hắn cơ hồ vỡ vụn. Đợt giao thủ vừa rồi đã khiến hắn bị thương nặng

Nếu như chính diện đối kháng Torres, Trương Đức Bưu không chút nghi ngờ chính mình sẽ bị hắn một chiêu miểu sát!

Zaid cũng nhìn ra tình huống không ổn, hắn thầm nghĩ: "Lúc này toàn bộ còn phải dựa vào tiểu mọi rợ thao túng Minh Vương Chi Tâm để chống đỡ cao thủ Thần Vương điện, tuyệt đối không thể để cho hắn xảy ra chuyện! Tiểu mọi rợ chết rồi. Lão tử không có biện pháp thao túng Minh Vương Chi Tâm!" Vội vàng nhảy xuống cốt thuyền chạy vào trong biển.

Torres rơi vào hòn đảo phía trên Thần Vương điện, bốn cánh tay lập tức biến mất hóa thành đấu khí hùng hậu thu hồi vào trong cơ thể, toàn thân đột nhiên nổ tung thành một mảnh huyết vụ, trong nháy mắt giao thủ hắn đã bị Minh Vương Chi Tâm đột phá phòng ngự của hắn, đâm toàn thân hắn thành vô số lỗ nhỏ.

Torres tùy ý để vết thương chảy máu, nhìn về phía cốt thuyền ly khai, sợ hãi nói: "Cái kia rốt cuộc là vật gì? Không ngờ có thể đột phá phòng ngự của ta?"

Phòng ngự lục kiếm của hắn tại Thần Vương điện có thể nói là đứng nhất trong số tất cả các trưởng lão, không nghĩ tới căn bản không cách nào ngăn trở những xúc tu quỷ dị kia.

Miệng vết thương của Torres chậm rãi khép lại, toàn thân sạch sẽ không có một vết thương nào.

Tu vị của hắn đạt đến mức này. Thân thể đã đạt tới cảnh giới hoàn mỹ vô khuyết, có năng lực chữa trị cường đại. Minh Vương Chi Tâm căn bản không cách nào tạo thành tổn thương trí mạng cho hắn.

Torres đang do dự không biết có nên đuổi theo hay không thì vào lúc này, một vị ma pháp sư từ xa bay tới, cao giọng nói: "Torres đại nhân, Giáo Tông đại nhân có lệnh, thả bọn họ ly khai, không được ngăn trở!"

Torres quay đầu lại liếc nhìn lại thì thấy người nọ là một người trẻ tuổi vô cùng sáng sủa bèn hất kiện ma pháp bào không có đẳng cấp lên, lạnh nhạt nói: "Ôn Đặc Sâm, Giáo Tông đại nhân tại sao phải hạ lệnh như vậy?"

Người tuổi trẻ tên Ôn Đặc Sâm đáp xuống bên cạnh hắn, mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, cười nói: "Giáo Tông đại nhân cao thâm mạt trắc. Đệ tử làm sao biết được ý tứ của lão nhân gia "

Torres hừ một tiếng, quay người ly khai, thầm nghĩ: "Cho dù lúc này Giáo Tông đại nhân để cho ta đuổi theo giết bọn hắn, ta cũng hữu tâm vô lực. Vật kia thật là quỷ dị, ta không phải là đối thủ "

Đỉnh núi Thần Vương điện, Delena đứng trướcThánh điện lẳng lặng nhìn cốt thuyền chạy ra khỏi vùng biển Thần Vương điện, mà Giáo hoàng thì đứng sau lưng nàng. Sau khi im lặng nửa ngày, đột nhiên nói: "Ngã chủ(chủ của ta), tại sao lại để cho bọn họ ly khai?".

Delena trên mặt lộ ra một tia nghiền ngẫm tươi cười, nói khẽ: "Nguyên chủ nhân của cỗ thân thể này hi vọng tiểu tử kia có thể còn sống ly khai Thần Vương điện. Nàng mới có thể thành kính tuân theo ý chỉ của bổn tọa. Với tư cách báo đáp, bổn tọa đã đáp ứng điều kiện của nàng. Nếu như ngay cả nguyện vọng cuối cùng của linh hồn hèn mọn này cũng không thể thỏa mãn, thì làm sao có thể là Thần Vương thống trị thế giới?"

"Thế nhưng mà nếu để cho bọn họ ly khai, chỉ sợ sẽ mang đến phiền toái cho Thánh điện"

"Phiền toái?"

Trên mặt Delena lộ vẻ không cho là đúng, mỉm cười nói: "Bất quá là một ít tánh mạng hèn mọn mà thôi, có thể gây ra bao nhiêu sóng gió? Chỉ cần đại quân của Nam Minh quốc chủ đến, liền tiêu diệt cả Nam Cương Man tộc huống chi chỉ là một tên mọi rợ? Thập Tứ Thế, ngươi lo nghĩ quá rồi. Điều duy nhất khiến cho bổn tọa lo lắng là, cỗ thân thể này quá yếu ớt không cách nào thừa nhận lực lượng của ta. Trước đó cỗ thân thể kia cũng bởi vì quá yếu ớt, mới khiến ta chết trong tay yêu nữ Tà Linh thần miếu."

"Ngã chủ(chủ của ta), không bằng dùng Long Hồn Huyết Trì đề thăng cường độ cỗ thân thể này."

Trên mặt Delena không vui, hừ lạnh nói: "Máu Long tộc tạp chất quá nhiều, làm sao có thể dùng trên người bổn tọa, làm ô nhiễm huyết thống thần linh. Ta cần chính là thần linh chi huyết. Minh Vương Chi Tâm trấn áp trong Hắc Thạch Thiết Ngục có thể dễ dàng tinh lọc cỗ thân thể này. Thập Tứ Thế, ngươi đi đem nó mang tới đây."

Giáo hoàng chần chờ một lát rồi cắn răng, cúi đầu nói: "Ngã chủ(chủ của ta), cái mà tên mọi rợ đang vác trên lưng đúng là Minh Vương Chi Tâm."

Delena run sợ một hồi. Sau nửa ngày, từ từ nhổ ra một ngụm trọc khí: "Tiểu tử này số mệnh thật tốt"

Cốt thuyền tốc độ cực nhanh, gần nửa canh giờ đã chạy ra xa hơn trăm dặm. Lúc này Thần Vương điện đã biến mất không thấy gì nữa. Trương Đức Bưu đứng ở đầu thuyền, đấu khí không ngừng lưu chuyển, ân cần săn sóc cơ thể, không ngừng chữa trị thương thế cho hắn.

Mà khỏa Minh Vương Chi Tâm sau lưng hắn thì không ngừng đập tương ứng với nhịp tim.

Trương Đức Bưu cảm thấy đấu khí trong đan điền chạy nhanh đến Minh Vương Chi Tâm. Tốc độ đấu khí trong đan điền tăng trưởng nhanh chóng y như hắn đang sở hữu hai cái đan điền.

Hắn thậm chí cảm thấy được, đấu khí của mình có dấu hiệu đột phá cực hạn đang chuyển biến về chất.

Rốt cục, đấu khí của hắn đem trong đan điền của hắn cũng tràn đầy phóng nhanh theo 30 đấu khí thông đạo.

Đúng vào lúc này. Minh Vương Chi Tâm ầm ầm đập mạnh, chấn đắc đấu khí của Trương Đức Bưu, khiến chúng dũng mãnh tràn ra ngoài cơ thể.

Cổ đấu khí này tràn ra liền thấy phạm vi 3-4m dưới chân, phát ra tiếng vang đùng đùng không dứt, xương trắng dưới chân hắn trở nên nát bấy

Đấu Khí Như Sơn

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »